Mục lục
Lăng thiên chiến thần Full dịch
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 877: Ai cho ông dũng khí?
“Cơ hội? Cơ hội gì”, Lâm Khuê không hiểu ý, vô thức hỏi lại.
Hội trưởng bật cười lạnh lùng, ánh mắt vẫn chỉ nhìn Diệp Thiên: “Rất đơn giản, trước đây đều là do con người đánh bắt cá tôm. Tôi chỉ cho chúng thêm một cơ hội cho chúng bắt giết con người mà thôi”.
“Chỉ cần tới cuối cùng, động vật trong đại dương này đều to lên cả nghìn, cả vạn lần, thậm chí sống trên đất liền, cảnh tượng đó nghĩ thôi cũng thấy hoành tráng rồi”.
Nói tới đây, hội trưởng nhìn ra biển cả mệnh mông mà khuôn mặt thêm vài phần mong đợi, đắc ý.
Lâm Khuê và những chiến sĩ sau lưng anh nghe vậy lại không khỏi rợn người. Nếu thật sự như vậy, và những động vật này còn chịu sự khống chế của Bạch Cốt Hội thì hậu quả không cần nghĩ cũng biết khủng khiếp thế nào.
Cả thế giới này e rằng sắp rơi vào cảnh sinh linh đồ thán rồi.
“Cách nghĩ thì rất hay đấy nhưng đáng tiếc, ông không thấy được ngày đó đâu”, Diệp Thiên mặt mày lạnh lùng nhìn ông ta. Đã đến đây rồi thì anh sẽ không để chuyện này xảy ra.
“Vậy sao? Vậy tôi phải xem xem đường đường là Lăng Thiên Chiến Thần thì có thủ đoạn gì ngăn tôi lại?”, hội trưởng Bạch Cốt Hội bật cười tự tin. Bộ dạng đó như thể không coi Diệp Thiên ra gì.
“Hừ, ông đừng có ngông cuồng”, Lâm Khuê không thể nghe thêm nổi, anh lập tức nhảy vọt lên, tay nắm thật chặt nện về phía hội trưởng.
Thế nhưng hội trưởng lại không hề cử động, miệng cười gian giảo, thậm chí không hề nhìn Lâm Khuê lấy một lần.
Rầm!
Sức mạnh khủng khiếp của Lâm Khuê bộc phát, có điều đòn đấm này của anh không hề đánh vào người hội trưởng mà ngược lại còn bị sức mạnh khác ở cách hội trưởng không xa ngăn lại.
“Đây, đây là kết giới?”, Lâm Khuê cau mày, không khỏi thẫn thờ. Chẳng trách mà Bạch Cốt Hội có chỗ dựa nên chẳng hề sợ hãi. Hoá ra bọn họ đã bố trí một đường kết giới bao khắp đảo này.
“Thuộc hạ của Lăng Thiên Chiến Thần quả nhiên hiểu nhiều biết rộng”, hội trưởng bật cười như thể chẳng lấy đó làm bất ngờ.
“Vì để chào đón các vị mà Bạch Cốt Hội tôi đương nhiên phải chuẩn bị thêm chút quà rồi”.
“Một kết giới mà thôi, có lẽ cũng chẳng thể làm khó cậu Diệp, phải không?”
“Chỉ là không biết, đường đường là Lăng Thiên Chiến Thần, cần bao lâu mới có thể phá được kết giới này. Tôi lại thấy rất tò mò đấy”, hội trưởng nhìn Diệp Thiên, cười lãnh đạm, thân hình từ từ mờ đi và biến mất.
“Thưa anh, giờ nên làm sao?”, Lâm Khuê cuống lên, nhìn ngay sang Diệp Thiên.
Diệp Thiên nhìn hòn đảo trước mặt mà mặt vẫn không hề tỏ ra hoang mang.
“Một kết giới mà thôi, không đáng để nhắn đến”, nói rồi, Diệp Thiên nheo mắt lại, tay phải khép các ngón tay vào nhau, đẩy về phía kết giới kia.
“Rầm!”
Luồng sức mạnh khủng khiếp trong chốc lát phóng trên kết giới khiến cho hòn đảo như rung chuyển. Không chỉ vậy, mặt biển cuộn trào sóng, những con sóng lớn cuộn ngút trời.
Nhưng ai ngờ đối diện với đòn tấn công dữ dội đó, kết giới kia vẫn nguyên trạng, không hề có dấu hiệu nứt lìa.
“Ừm? Chuyện gì thế chứ?”, Lâm Khuê ngây mắt nhìn.
Diệp Thiên cau mày nhìn hòn đảo rồi đột nhiên bật cười: “Hoá ra là vậy, Bạch Cốt Hội quả thật là biết giở mánh khoé”.
Nói rồi, anh đi lên trước, không dùng Thuỷ Tổ Kiếm trong tay nữa mà ngược lại, anh nhặt con ốc nhỏ trên mui thuyền, không hề dùng thực lực, chỉ đơn giản là ném nó đi.
Lâm Khuê và những binh sĩ còn lại không hiểu Diệp Thiên đang làm gì.
Nhưng giây phút sau đó, một âm thanh vang lên khiến tất thảy mọi người đều vui mừng.
Con ốc nhỏ bị ném đi kia đột nhiên lại có thể làm hổng kết giới khủng khiếp đó?
Thật không thể tin nổi.
“Cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi”, Diệp Thiên nói thản nhiên, sau đó phất tay.
“Đại quân Bắc Dã, tiến công”.
“Tuân lệnh Chiến Thần”.
Hàng chục nghìn binh lính cùng hô vang, lần lượt nhảy lên mui thuyền tiến đánh Bạch Cốt Hội.
Lâm Khuê đi đầu, nắm chặt tay đánh về phía kết giới.
“Phá cho tôi”, Lâm Khuê dứt lời, phía kết giới vang lên một tiếng “toạc” rồi lập tức bị phá bỏ.
Đối diện với Bạch Cô Đảo, người ta có thể cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc bủa vây.
“Giết cho tôi”.
Kết giới bị phá bỏ, đại quân ở ba phía khác cũng tiến công đánh Bạch Cốt Hội, uy thế lẫy lừng.
“Diệp Thiên đã muốn chiến thì đến đi”.
Chỉ nghe một tiếng hét vang lên, chỉ thấy những bóng người mặc áo đen trùm kín mít xuất hiện trước mặt mọi người. Luồng khí tức đáng sợ bao trùm khắp không gian.
“Bạch Cốt Hội mười Vương, sáu Hoàng, bây giờ chỉ còn chín tên, thật là đáng thương”, Diệp Thiên cười thản nhiên, trong ánh mắt không hề do dự.
Không sai, phía trước chính là Vương và Hoàng của Bạch Cốt Hội. Những năm nay Vương và Hoàng của tổ chức này đã bị Diệp Thiên giết quá bán, những tên còn sống sót đến giờ phút này đều là do Diệp Thiên ra tay nương tình.
“Diệp Thiên, mày đừng có ngông cuồng, tao muốn xem xem Lăng Thiên Chiến Thần trong truyền thuyết rột cục có bản lĩnh gì”, kẻ cầm đầu trong sáu Hoàng là Xích Ma hắng giọng. Hắn ta dứt lời thì lập tức xông về phía Diệp Thiên.
Luồng khói đen mờ ảo hoá thành một cánh tay khổng lồ che lấp bầu trời, như muốn nuốt trọn Diệp Thiên.
“Ai cho ông dũng khí khiêu khích tôi?”, Diệp Thiên nhếch miệng. Dứt lời, tay phải anh chỉ lên trời. Giây phút đó, cánh tay khổng lồ kia lập tức tan tác.
Thế nhưng đó cũng chỉ là bắt đầu, chẳng thể khiến cho Xích Ma kinh ngạc. Luồng sức mạnh khủng khiếp lại lần nữa cuộn lên.
Rầm!
Khi sức mạnh đó bộc phát, thân hình Xích Ma cũng theo đó mà bay lên. Ở ngực ông ta lại có thêm hình đầu lâu to như cái bát còn máu thịt thì mơ hồ nhìn không rõ.


“Đây, đây,….”
Cảnh tượng bất ngờ xảy ra khiến mọi người đều thẫn thờ. Đặc biệt là Xích Ma, mặt mày kinh ngạc, không cam tâm tin vào sự thật.
Giây phút sau đó, đôi con ngươi của ông ta dần dần rã rời, cả người rơi từ trên trời xuống.
Kẻ cầm đầu trong các Hoàng của Bạch Cốt Hội cứ thế mà bỏ mạng.
Vốn dĩ ông ta còn muốn ra oai với Diệp Thiên nhưng nào ngờ lại bị Diệp Thiên diệt trừ nhanh đến vậy.
Lúc này, khí thế của năm đại chiến khu lại càng hăng hái và hùng hồn hơn trước còn phía Bạch Cốt Hội, kẻ nào kẻ nấy mặt mày dè chừng thấy rõ.
Đến cả Xích Ma cũng bị Diệp Thiên dùng một chiêu mà đánh gục thì càng không phải bàn đến bọn chúng nữa rồi.
“Ha ha, không hổ là Diệp Thiên. Thực lực khiến người ta phải nể phục”.
Một bóng người vẻ khoan thai từ từ xuất hiện trong không trung, giọng nói vang vọng khắp nơi.
Người này có khuôn mặt cùng lắm là hơn hai mươi tuổi nhưng đầu tóc lại màu trắng bạc, đôi mắt đen láy, cả người toát ra khí tức đầy ma mị.
Phía sau người này còn có ba lão già khác. Một người trong đó chính là U Minh, từng bị Diệp Thiên đánh bại và được hội trưởng Bạch Cốt Hội cứu thoát.
Lúc này, ông ta đang nghiến răng nhìn Diệp Thiên bằng con mắt đầy oán hận.
Trận giao đấu trước đó, Diệp Thiên gần như đã huỷ đi một nửa tu vi của ông ta. Bây giờ thấy Diệp Thiên, ông ta sao có thể không hận cho được?
Chương 878: Lòng người
“Thiên Quỷ, ông không xứng để tôi ra tay, bảo hội trưởng của các ông ra đi”, Diệp Thiên nói giọng lãnh đạm, từ đầu tới cuối luôn tỏ thái độ coi thường đám người này.
Hoặc có thể nói cả Bạch Cốt Hội ngoài hội trưởng Bạch Cốt Hội ra thì bất cứ ai cũng không đáng để anh phải ra tay, thậm chí đến cả hội trưởng kia trong mắt anh cũng chỉ đến vậy mà thôi.
“Hừ, Diệp Thiên, mày đừng có ngông cuồng”, Thiên Quỷ nghe vậy thì mặt mày khó coi thấy rõ.
“Hôm nay tao lại muốn đối đầu với mày đấy”, nói rồi, Thiên Quỷ bộc phát ra luồng khí tức ngút trời, sau đó nhảy vọt lên cao định tấn công Diệp Thiên.
“Hai đại hộ pháp chỉ còn lại một, chẳng đáng để cậu Diệp phải ra tay.”, đúng lúc này, Huyền Diệp tiến lên trước một bước, cười nói với Thiên Ma.
“Huyền Diệp chiến khu Huyền Vũ, không biết có tư cách đấu với ông không?”, nghe vậy, Thiên Quỷ lập tức nheo mắt nhìn. Cái tên này ông ta chưa từng nghe nói tới, chỉ là bốn chữ chiến khu Huyền Vũ lại đủ khiến ông ta có thêm động lực ra tay.
“Hừ. Mày đã muốn chết thì tao cho mày toại nguyện”, Thiên Quỷ hắng giọng, nói rồi, ông ta định tiến lên tấn công Huyền Diệp trước.
Cuộc chiến đấu cứ vậy mà diễn ra. Luồng sức mạnh khủng khiếp sục sôi bao trùm khắp không gian.
“Lâm Khuê, ân oán của chúng ta cũng đến lúc giải quyết rồi”.
Giây phút sau đó, ba phán quan phía U Minh của Bạch Cốt Hội tiến lên trước, mặt mày tức giận nhìn Lâm Khuê như muốn trả thù.
“Ông mà cũng xứng à? Cả ba các ông lên cả đi”, Lâm Khuê lạnh lùng, hắng giọng.
“Lâm Khuê, hôm nay mày phải chết”.
Ba phán quan mặt mày tối sầm lại, cứ thế nhếch miệng cười lạnh lùng bổ nhào về phía Lâm Khuê.
“Ba người đánh một người thì còn bản lĩnh ở đâu nữa? Thanh Long cũng góp vui”, nói rồi, Thanh Long bật cười, lập tức tới trước mặt Lâm Khuê.
Ba Phán Quan chính là sự tồn tại mạnh nhất dưới Hộ Pháp, thực lực đều đạt tầng thứ mười. Chỉ một mình Lâm Khuê thì e rằng sẽ chịu thiệt.
“Được, vậy thì xem ai giết được nhiều”, Lâm Khuê càng thêm ý chí chiến đấu, liếm miệng.
Thanh Long cũng không chịu lép vế. Cả năm người cùng đứng vây lại với nhau, cả hòn đảo được bao trùm bởi luồng sức mạnh khủng khiếp.
“Tiểu Tĩnh, em chọn một tên, còn lại giao cho hai chị em bọn chị”, Chu Hoàng đứng sau Diệp Thiên thấy mấy tên Vương và Hoàng của Bạch Cốt Hội thì mặt mày vẫn còn thong thả.
Đông Phương Tĩnh hít vào một hơi thật sâu. Cô vừa đạt tới cảnh giới tầng thứ chín. Vương của Bạch Cốt Hội cũng vừa hay đạt tầng thứ chín, cô có thể nhân cơ hội này mà luyện tay.
“Giết”, Đông Phương Tĩnh hét lên, lập tức rút kiếm, xông về phía một tên Vương của Bạch Cốt Hội.
Trong chốc lát, luồng khí tức đáng sợ ép về phía Đông Phương Tĩnh. Đông Phương Tĩnh không hề tỏ ra sợ hãi.
“Năm tên Vương kia giao cho hai chị em chúng tôi, còn ba tên Hoàng kia…”, Bạch Tử U và Chu Hoàng cao cao tại thượng, nói rồi, bọn họ nhìn sang Diệp Thiên mà không nhận được hồi đáp.
Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên trời và có thể cảm nhận được luồng khí tức đáng sợ đang di chuyển từ xa tới gần.
“Ha ha, cảnh tượng náo nhiệt thế này sao có thể thiếu tôi?”, sau giọng nói hùng hồn đó là bóng hình Thiên Khải xuất hiện trước mặt Diệp Thiên.
Hắn ta đảo mắt nhìn ba gã Vương của Bạch Cốt Hội rồi bật cười: “Hai tên tầng thứ chín, một tên tầng thứ mười. Cũng được đấy, vừa hay có thể luyện tay”.
Nói rồi, hắn phất tay và di chuyển.
“Võ Minh cũng muốn lo chuyện bao đồng?”, tên Hoàng cầm đầu kia thấy Thiên Khải thì mặt mày tối sầm cả lại.
Thiên Khải chính là một trong ba đại sát thủ của Võ Minh, thực lực tầng thứ mười. Kể cả là ba người bọn họ hợp sức thì cũng chưa chắc có thể đấu lại được.
“Hừ, không biết tự lượng sức. Bạch Cốt Hội tội ác tày trời, giết chết không tha. Hôm nay Thiên Khải tôi phải thay mặt Võ Minh trừ khử các người”, Thiên Khải lãnh đạm nói, đem theo bá khí ngút trời.
Nói rồi, tay phải hắn ta tung đòn. Ba tên Hoàng kia lập tức nhảy lên, vội giơ tay đỡ.
Rầm!
Sự va chạm khủng khiếp khiến cho cả hòn đảo như rung chuyển. Luồng sức mạnh rợn người bao trùm tứ phía.
Mười võ sĩ tầng thứ chín ra tay, kể cả có muốn đánh chìm hòn đảo cũng chẳng phải là việc gì khó khăn.
“Giết!”, Diệp Thiên đứng trên cao hô to.
Gần một trăm nghìn binh lính nhất loạt xông lên Bạch Cô Đảo.
Bạch Cốt Hội tác oai tác quái, tội ác tày trời. Mỗi một tên trên hòn đảo này đều phải chết. Giết không tha.
Chẳng mấy chốc, trên hòn đảo vang lên tiếng xung phong và chém giết.
Người của Bạch Cốt Hội quả thật rất đông. Mặc dù có không ít võ sĩ nhưng đối đầu với bốn đại quân thì lại chẳng thể đấu lại được.
Cuộc chiến này rõ ràng là cuộc giết hại hàng loạt trực diện. Có điều, Diệp Thiên quan sát thì lại chỉ tỏ thái độ nghiêm túc hơn chút mà thôi. Những hành động này chẳng qua cũng chỉ là diệt cỏ phải diệt tận gốc, còn kết quả của cuộc chiến vẫn còn là ẩn số, và nhân vật khủng bố nhất của Bạch Cốt Hội hãy còn chưa xuất hiện.
Đợi một lát, khi không thấy động tĩnh gì thì Diệp Thiên mới tiến lên trước, lên tiếng: “Hội trưởng Bạch Cốt Hội, nếu ông còn không ra thì tôi chỉ có thể dùng một đao đánh chìm hòn đảo này thôi”.
Dứt lời, trước mặt Diệp Thiên có bóng người từ từ xuất hiện. Chính là hội trưởng Bạch Cốt Hội. Ánh mắt ông ta nhìn Diệp Thiên chăm chú, còn cuộc chiến xung quanh, ông ta coi như ngó lơ vậy.


“Diệp Thiên, sao mày còn cố chấp như thế nhỉ?”, hội trưởng Bạch Cốt Hội lên tiếng, giọng nói tỏ vẻ nghiêm trọng.
“Mày nên biết biết người của Bạch Cốt Hội có giết cũng không hết”.
“Tại sao?”, Diệp Thiên hỏi đầy ý tứ.
“Rất đơn giản, vì lòng người”, hội trưởng Bạch Cốt Hội lắc đầu, nói với giọng thản nhiên.
“Vì lòng người vốn độc ác, lòng người rất dễ bị mê hoặc và bị hủ bại. Cho dù hôm nay mày có diệt Bạch Cốt Hội bọn tao thì vẫn sẽ có một Bạch Cốt Hội khác”.
Diệp Thiên nghe xong thì lắc đầu, vẻ mặt tỏ ra kiên định.
“Vậy thì giết sạch tất cả những người hủ bại đó thôi”.
“Cũng vì con người bản tính ác độc nên cần có những ràng buộc để hạn chế lại. Còn lòng người, chỉ cần hướng thiện thì Bạch Cốt Hội cuối cùng cung sẽ bị diệt vong”.
“Ha ha ha, thật nực cười”, hội trưởng Bạch Cốt Hội bật cười.
“Hướng thiện? Không ngờ đường đường là Lăng Thiên Chiến Thần mà có thể ngây thơ như vậy. Thật nực cười”.
Diệp Thiên nghe vậy thì lắc đầu: “Không cùng đạo, không cùng mưu, hôm nay Bạch Cốt Hội phải chết”.
“Hừ, tao xem xem mày diệt Bạch Cốt Hội thế nào”, hội trưởng lạnh mặt hẳn lại.
Ông ta giơ tay chỉ vào Diệp Thiên, trông thì như thể không dùng lực nhưng không khí xung quanh lại như bị chia cắt ra vậy.
Diệp Thiên thay đổi sắc mặt, cũng giơ một tay ra.
Luồng sức mạnh bộc phát, cuộn trào bao trùm cả hòn đảo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK