Ngữ khí Tịch Dao ôn nhu mà nhẹ nhàng chậm chạp, đây cũng là lúc đối mặt với muội muội mới có một mặt mềm mại. - Không chịu đựng nổi. Tịch Nhan lại mặt không biểu tình, lui lại hai bước, vọt vào trong bụi mù. - Tịch Nhan!! Tịch Dao lập tức đuổi theo, nhưng bụi mù nồng đậm, rất nhanh đã mất bóng dáng muội muội. Khương Nghị xông ra khỏi cổ thành dưới mặt đất, chui vào trong rừng rậm tươi tốt. - Vừa rồi là chỗ nào? Dạ An Nhiên bị Khương Nghị phóng xuất,...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.