Khương Nghị phát giác được vấn đề bên trong liền mang Tịch Dao ra. - Đem ta vào, nhanh nhanh nhanh. Tịch Dao tuyệt đối không hi vọng sẽ để cho người khác nhìn thấy bộ dáng hỏng bét này của mình. - Cô không cần coi ta là kẻ địch. Ta không phải người tốt, nhưng cũng không phải tên hỗn đản gì. Khương Nghị đưa tay, lui ra sau hai bước, ra hiệu mình vô hại. - Bỏ ta vào trong, nhanh đi. Tịch Dao cảm giác thân thể càng ngày càng ngứa, một cỗ sóng nhiệt ngẫu...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.