Mục lục
Bá Khí
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Truyền thuyết, Bạch Quang có thượng cổ huyết mạch Đao Đế trực hệ đời thứ nhất, hơn nữa, thành công giác tỉnh huyết mạch, nhận được truyền thừa cổ xưa, hôm nay vừa thấy, quả nhiên chính là kiêu hùng, phong cách coi trời bằng vung. Gia Luật Hồng phong quang vô hạn, nhưng ở trước mặt Bạch Quang, hắn dắm chó cũng không bằng.

Mộc Tu Trưởng lão một bước bước ra, nhìn về phía Bạch Quang.

- Bạch Quang, ngươi là người Ngạo Hàn Tông, Gia Luật Hồng sẽ không cùng ngươi tranh đoạt cái gì, ngươi không nên làm khó hắn. Ngươi hôm nay có thể trở lại tông môn, chúng ta cũng thật là cao hứng.

Ngụ ý của Mộc Tu trưởng lão chính là tuyên bố Bạch Quang trở thành Ngạo Hàn Tông tông chủ.

Bạch Quang cười nhẹ một tiếng.

- Rất tốt, Bổn thiếu gia lần này trở về, đích xác là muốn chức vị tông chủ Ngạo Hàn Tông này. Bổn thiếu gia cần ở trước mặt phụ thân, làm một chút thành tựu. Các ngươi muốn thành toàn Bổn thiếu gia, Bổn thiếu gia rất là cao hứng. Trưởng lão các ngươi yên tâm, Bổn thiếu gia lên làm Ngạo Hàn Tông chủ, tự nhiên sẽ trông nom tông môn, sẽ không để cho tông môn lỗ lãi gì, sẽ vì tông môn giành rất nhiều ích lợi.

Bạch Quang trong lòng cũng khoái trá.

- Ha ha ha, ngày hôm nay có nhiều người như vậy tới đây xem lễ, những hoàng đế này, tất cả đều tới chứng nhận phong thái Bổn thiếu gia. Rất tốt, các ngươi cũng rất tốt, nếu có ai không phục, bây giờ đứng ra, Bổn thiếu gia giải quyết cho xong.

Bạch Quang cực kỳ lớn lối, hoàn toàn coi trời bằng vung.

Nhưng không người nào dám phản bác cái gì, hắn nội tình đã bày ra đó.

Chiến Tần đế quốc hoàng đế, trên mặt rốt cục biến sắc, vẻ mặt cũng ngưng trọng. thừa tướng đứng bên cạnh, truyền âm nhập mật nói.

- Bệ hạ, nếu như Bạch Quang tiểu tử này lên làm Ngạo Hàn Tông chủ, sợ rằng sẽ đối phó với đế quốc. Dù sao, thế lực phía sau tiểu tử này quá kinh khủng rồi. Ngạo Hàn Tông khó tránh khỏi không sinh ra dã tâm.

- Ha ha ha, chúc mừng Bạch Quang thiếu gia, tiếp nhận tông chủ Ngạo Hàn Tông.

Chợt trong lúc này, trên bầu trời phóng xuống uy áp, so với Thánh Giai khí thế kinh khủng hơn, sau đó phủ xuống.

Giống như đế vương xuất thế.

Chỉ thấy, trong hư không, nhàn nhạt đi ra mấy người.

Một người cầm đầu, đầu đội mũ miện, trên người mặc long bào màu vàng, giở tay nhấc chân, trấn áp chư thiên.

Hắn làm cho người ta có một loại cảm giác hư hư thật thật, mặc dù nhìn thấy phía trước, nhưng lại làm cho người ta không nắm bắt được vị trí thực tại.

Thanh Đế phân thân.

Vô Biên Hải Vực Tứ Giới vương giả, Thanh Đế phân thân, cũng tới.

Ở phía sau Thanh Đế phân thân, là mấy tên Vô Biên Hải Vực Tứ Giới Thánh Giai Lĩnh Tụ.

Hùng Phong Quân Đoàn Lĩnh Tụ Vạn Thiên Sơn, phía sau có thiên quân vạn mã.

Phấn Hồng Quân Đoàn Lĩnh Tụ Ngọc Yêu Nhiêu, phía sau có một đạo thánh quang sông dài, giữa sông có ba bức tranh thuyền, mênh mông mây khói, còn có rất nhiều cánh hoa đang bay.

Thiên Đảo Minh Lĩnh Tụ Lưu Niên công tử, nhất niệm hoa nở, sau đó không ngừng héo tàn.

- Chư vị hoàng đế bệ hạ, các ngươi hảo.

Thanh Đế phân thân, vẻ mặt ôn hoà nói.

- Các ngươi không cần khẩn trương, Bổn đế hôm nay tiến vào Huyền Tôn đại lục, không có mục đích gì khác, chẳng qua là tới chúc mừng Bạch Quang thiếu gia. Bạch Quang thiếu gia ở Vô Biên Hải Vực, cũng có thế lực của mình, cùng chúng ta là đồng đạo. Hắn tiếp nhận Ngạo Hàn Tông chủ, chúng ta tự nhiên là muốn tới chúc mừng, đây là lễ số.

Những hoàng đế kia đều mặc nhiên không nói, Thanh Đế, không ngờ cũng tới đây nịnh bợ trắng trợn như vậy.

Xem ra Bạch Quang thành tựu thế đã thành, đã là một vương giả rồi.

Bạch Quang mừng rỡ.

- Rất tốt! Thanh Đế, các ngươi rất cho Bổn thiếu gia mặt mũi.

Hắc bạch nô bộc đứng bên người Bạch Quang, cũng liên tiếp gật đầu, bọn hắn nghĩ thiếu gia có thể diện, khá lớn rồi.

Bạch Quang cười nhìn Ngạo Hàn Tông chủ nói.

- Ngạo Hàn Tông chủ, ngươi bây giờ tuyên bố, Bổn thiếu gia tiếp nhận, trở thành tân nhậm tông chủ. Có cái lễ nghi gì, có cái quy củ gì bây giờ đều nói ra đi.

Mộc Tu Trưởng lão nhìn Sở Bích gật đầu.

- Tuyên bố đi, ngay cả Vô Biên Hải Vực Thanh đế cũng đã tới, lúc này Bạch Quang thượng vị thanh thế quá lớn, là việc trọng đại của Ngạo Hàn Tông chúng ta. Là Ngạo Hàn Tông chúng ta, huy hoàng nhất.

Sở Bích gật đầu, chuẩn bị bắt đầu tuyên bố.

Bỗng nhiên một thanh âm lười biếng từ quảng trường vang lên.

- Chờ một chút, ta cùng Gia Luật Hồng còn có một chút chuyện cũ năm xưa cần giải quyết. Ta đối với cái gì Ngạo Hàn Tông chủ một chút hứng thú cũng không có, nhưng chuyện giữa ta cùng Gia Luật Hồng, nhất định phải chấm dứt bây giờ.

Trong đám người, xuất hiện một người mặc đấu bồng màu đen, màn che mặt người, chậm rãi trong đám người đi ra, hắn đem trên màn che mặt vén lên, sau đó ném xuống, lộ ra ngoài một thiếu niên trẻ tuổi anh tuấn. Sau đó hắn chậm rãi hướng đài cao đi tới, trên mặt, có vẻ vô cùng ngạo mạn, hắn nhìn về phía Gia Luật Hồng.

- Gia Luật Hồng, ta đã trở về. Ba năm, ta là vì ngày này, ước chừng đợi ba năm. Ngươi rất tốt, đã trở thành Thánh Giai rồi, như vậy, ta giẫm lên ngươi càng thêm thú vị.

Người này nói chuyện, quả thực hung hăng ngang ngược vô cùng

- Phong Vân Vô Ngân, là Phong Vân Vô Ngân. Vô Biên Hải Vực Tứ Giới đệ nhất ác nhân, hắn cũng trở lại, bây giờ đứng ra, muốn khiêu chiến Gia Luật Hồng.

Trong đám người bắt đầu láo loạn, mọi người rối rít tránh lui, vì Phong Vân Vô Ngân tránh ra một con đường, như tránh rắn rít vậy.

- Ai... Không biết tiểu oa nhi này, muốn làm ra chuyện gì.

Chúc Lão thở dài.

- Bất quá, lão tử rất mong đợi.

- Ha ha ha ha ha, Phong Vân Vô Ngân!

Lúc này, Thanh Đế phân thân cười lớn, bên trong đôi mắt, toàn bộ lộ ra quang mang âm mang.

- Ngươi cũng trở lại. Tốt, rất tốt, thật tốt quá.

Vạn Thiên Sơn, Ngọc Yêu Nhiêu, Lưu Niên công tử, đồng thời biến sắc. Lá gan tiểu tử này quá lớn, không ngờ tại lúc này, Phong Vân Vô Ngân còn dám hiện thân, đây là biểu hiện lớn lối đến cực hạn.

Thật ngông cuồng rồi.

- Ngươi chính là Phong Vân Vô Ngân?

Lúc này, trên mặt Thần Kiếm Đế Quốc quốc vương mây đen thoáng hiện.

- Vô Biên Hải Vực Tứ Giới đệ nhất ác nhân, có tiếng xấu táng tẫn thiên lương, ngươi có biết hay không, ngươi đang ở Thần Long Đảo hải vực, đồ lục lung tung, đem Tứ hoàng tử của trẫm giết chết. Ngươi là tử tội, ngươi biết không? Ngươi quỳ xuống cho trẫm.

Thần Kiếm Đế Quốc quốc vương Doanh Sương, đứng lên, nhắm thẳng vào Phong Vân Vô Ngân, bên trong đôi mắt, toàn bộ là lửa giận. Hắn yêu mến Tứ hoàng tử nhât, tứ hoàng tử ở Vô Biên Hải Vực lịch lãm, lại bị Phong Vân Vô Ngân giết chết.

Phong Vân Vô Ngân ánh mắt cũng không thèm nhìn về phía Doanh Sương bệ hạ một cái, nhưng nói.

- Nơi này là quốc thổ Chiến Tần đế quốc, ngươi là cái đồ chơi gì? Ngươi ở nơi này có tư cách hỏi tội? Ngươi ngồi xuống đi, nơi này không phải là nơi ngươi có tư cách nói chuyện. Con của ngươi muốn giết ta, bị ta giết, hắn tài nghệ không bằng người cũng đáng chết, giết cũng chính là giết rồi.

- Hừ.

Toàn trường cùng hít ra khí lạnh, những hoàng đế kia cũng toàn bộ ngây ngẩn cả người, Phong Vân Vô Ngân này, thái độ lớn lối, ngạo mạn, quả thực có thể cùng Bạch Quang đánh đồng rồi.

- Ha ha, có ý tứ, thật có ý tứ.

Bạch Quang có vui thích nở nụ cười, hắn nghiêng đầu nhìn hắc bạch hai bộc nói.

- Các ngươi xem một chút, người này chính là Phong Vân Vô Ngân, chắc hắn đã nhận được một chút kỳ ngộ, vì vậy ở Vô Biên Hải Vực xông xáo ra một chút danh tiếng, so với Gia Luật Hồng lợi hại hơn. Nhưng, máu của hắn rất ti tiện, là một người hạ đẳng, đợi lát nữa, Bổn thiếu gia sẽ xuất thủ, đem hắn giết chết, hắn cũng là một khối đá kê chân cho Bổn thiếu gia, chờ hắn trước giết chết Gia Luật Hồng, sau đó Bổn thiếu gia dẫm chết hắn. Thú vị, rất có thú vị.

Bạch Quang càng nghĩ càng cảm thấy thú vị, cười to nói.

- Phong Vân Vô Ngân, ngươi cùng Gia Luật Hồng có cái thù hận gì, Bổn thiếu gia bất kể. Nhưng, ngươi thấy Bổn thiếu gia, tại sao không quỳ?

Phong Vân Vô Ngân trong tay có linh phù truyền tống, có thể tùy thời truyền đến thế giới đáy biển, mi tâm có ý chí Huyết Vô Thường, ở đó có một chiêu tuyệt sát quyền pháp, hắn làm sao cho Bạch Quang mặt mũi đây.

Chỉ thấy, Phong Vân Vô Ngân khẽ ngẩng đầu, khóe miệng vô cùng ngạo mạn.

- Ta tại sao phải hướng một tên tiểu tạp chủng quỳ xuống? Ha hả, ta quỳ em gái ngươi.

Phong Vân Vô Ngân đích xác là lớn lối vô cùng, trên mặt hắn, thủy chung có một nụ cười cực độ ngạo mạn, giống như hồn nhiên không có đem những người trước mắt này để vào trong mắt. Vẻ mặt hắn giễu cợt Thần Kiếm Đế Quốc hoàng đế, bây giờ vừa cười vừa mắng Bạch Quang. Quả thực là không chút kiêng kỵ, người như thế, không phải là điên, thì chính là tuyệt thế cường giả.

Trên thực tế, Phong Vân Vô Ngân không kiêng kỵ gì, một mặt là sau khi tu luyện Thiên Địa Bá Khí Quyết, bẩm sinh là một loại người không biết sợ. Ở một phương diện khác, còn là cùng Huyết Vô Thường nhân vật thần thoại, từng có giao tập. Hắn bây giờ đã lây nhiễm một chút ý chí của Huyết Vô Thường. Nhớ năm đó, Huyết Vô Thường là một nhân vật đại sát tứ phương, ngang nhiên không sợ, chỉ nói quả đấm không nói đến chân lý. Tàn sát thánh như giết heo chó, hắn trồng một chiêu tuyệt sát quyền pháp ở bên trong linh hồn Phong Vân Vô Ngân, khiến cho Phong Vân Vô Ngân lâm nguy không sợ hãi, sâu trong nội tâm, là một mảnh an tĩnh.

Người ở chỗ này, toàn bộ trái tim cũng bắt đầu co giật.

Bao gồm những hoàng đế kia cũng nghẹn họng nhìn trân trối.

Bạch Quang cường thế bực nào? Cao điệu bực nào? Bày ra nội tình hùng bá thiên hạ, nô bộc bên cạnh cũng là Thánh Giai 3 chuyển, Vô Biên Hải Vực Tứ Giới có mấy tên Lĩnh Tụ cũng đặc biệt tới đây, nịnh bợ Bạch Quang. Có thể nói, Bạch Quang bây giờ muốn chỉ vào một đế quốc hoàng đế thống mạ mấy tiếng, hoàng đế đó đều chỉ có thể nhịn mà thôi.

Cả Ngạo Hàn Tông, thật ra đều cố ý lấy lòng Bạch Quang, để cho Bạch Quang thượng vị, quét dọn hết thảy chướng ngại.

Nhưng bây giờ, Phong Vân Vô Ngân vừa xuất hiện, thế nhưng so sánh với Bạch Quang còn cao điệu hơn.

Chẳng những không để cho Bạch Quang mặt mũi, hơn nữa mở miệng chính là ác ngôn.

Kết hợp Phong Vân Vô Ngân gần đây đạt được danh hào đệ nhất ác nhân tại Vô Biên Hải Vực Tứ Giới, tại trong lòng mỗi người cũng hơi chấp nhận. Đây mới thực sự là ác nhân, đúng là coi trời bằng vung, không kiêng kỵ gì cả.

Chiến Tần đế quốc hoàng đế, ánh mắt ngưng tụ, nhìn Phong Vân Vô Ngân, hắn cười, lẩm bẩm nói.

- Hảo tiểu tử, không nghĩ tới, hắn vẫn tới. Cục diện hiểm ác như thế, hắn vẫn phải tới. Loại đảm phách này, không phải ai cũng so sánh được, trước mặt thống mạ Thần Kiếm Đế Quốc hoàng đế, vì Chiến Tần đế quốc tranh đoạt thể diện, tốt, rất tốt, trong lòng Trẫm vô cùng thích, thật tốt quá.

Phong Vân Vô Ngân vừa xuất hiện, ánh mắt Lâm Lang công chúa si ngốc nhìn Phong Vân Vô Ngân, nàng nhìn nhất cử nhất động của Phong Vân Vô Ngân, từng cái vẻ mặt, mỗi một câu nói, nàng thấy Phong Vân Vô Ngân nhắm thẳng vào Thần Kiếm Đế Quốc quốc vương, thậm chí mắng Bạch Quang là 'Tạp chủng', trái tim Lâm Lang công chúa lúc này nhảy loạn, ý loạn tình mê, nàng nghĩ thầm.

- Trong thiên hạ, chỉ sợ cũng chỉ có hắn, dám ở trường hợp này, tùy ý mắng chửi người, khí khái ngất trời như vậy.

Lúc này ở phía sau Chiến Tần đế quốc quốc vương là Thừa tướng, hộ quốc Đại tướng quân, các loại nhân vật trọng yếu, lúc này cũng truyền âm nhập mật, cùng Chiến Tần đế quốc quốc vương nói chuyện với nhau.

- Bệ hạ, thiếu niên Phong Vân Vô Ngân này, thật quá cuồng dã rồi. Nhưng cục diện hôm nay, đối với hắn mà nói, giống như cho một tử cục. Ngạo Hàn Tông trên dưới, cũng muốn giết Phong Vân Vô Ngân cho thống khoái. Hiện tại hắn vừa đắc tội Bạch Quang chính là tử cục rồi.

- Chúng ái khanh, Phong Vân Vô Ngân, chúng ta nhất định phải bảo vệ.

- Vừa rồi, Thần Kiếm Đế Quốc hoàng đế giương oai, mấy đại tông môn Chiến Tần đế quốc chúng ta, người dám đứng ra vì đế quốc nói có ai không? Toàn bộ cũng co đầu rút cổ. Ngạo Hàn Tông đám xuẩn tài này, thậm chí còn bán nước cầu vinh. Cũng chỉ có Phong Vân Vô Ngân, thay đế quốc nói mấy câu công đạo, người như thế, đế quốc nếu không thể bảo vệ, sau này còn có ai dám thay đế quốc nói chuyện? Hơn nữa, trẫm đã đem Lâm Lang công chúa, gả cho Phong Vân Vô Ngân, trẫm bảo vệ con rể của mình, cũng là việc phải làm

- Bệ hạ thỉnh ngài nghĩ lại, hôm nay loại cục diện này, các lộ chư hầu, mắt nhìn chằm chằm vào, sợ rằng... Sợ rằng rất khó bảo vệ Phong Vân Vô Ngân chu toàn.

- Hừ, các ngươi cũng quá khinh thường Phong Vân Vô Ngân rồi. Người thiếu niên này luôn tính trước làm sau. Những thứ này cũng không nói, nhưng phía sau hắn, có một thế lực cường đại dựa vào, mạnh đến ngay cả trẫm, cũng suýt nữa bị hạ sát. Những người trước mắt này, nếu như đem Phong Vân Vô Ngân chọc vào, chỉ sợ là toàn bộ bị chỗ dựa của Phong Vân Vô Ngân tiêu diệt. Chỗ dựa kia, đúng là có năng lực quét ngang hết thảy, đó là lực lượng không thuộc về vị diện chúng ta.

- Càn rỡ!

Lúc này, hắc bạch hai nô bộc bên cạnh Bạch Quang, sắc mặt đỏ bừng, giận đến run rẩy cả người, trên đỉnh đầu thánh quang toàn bộ xoay tròn, phóng thích ra đạo đạo ánh sáng, ánh đao ngoan lạnh đều lướt trên bầu trời, tạo ra dông tố, thiểm điện phong bạo, lần lượt từng cái ác ma dữ tợn cũng hiện ra.

Hai tên lão giả, thật sự nổi giận, đưa tới thiên địa biến sắc.

- Đồ ti tiện, ngươi đang ở đây mắng cái gì? Ngươi nhất định phải chết, chẳng những là ngươi, người cùng ngươi có quan hệ toàn bộ đều phải chết. Ngươi dám nhục mắng thiếu gia nhà ta, trên trời dưới đất, không có ai có thể cứu được ngươi. Ngươi là mạng chó, hôm nay sẽ phải để mạng ở chỗ này rồi.

Áo bào trắng, dùng khẩu khí oán độc, gào thét.

Phong Vân Vô Ngân lúc này hoàn toàn nhăn nhó, tựa hồ bị một loại lực lượng đáng sợ, mạnh mẽ áp bức, chà đạp, giày vò.

- Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!

Ở bên trong một khu vực như vậy, võ giả đứng gần Phong Vân Vô Ngân thân thể trong nháy mắt phát thành tro bụi, trên mặt đất, cũng đã bị xé rách. Không riêng gì như thế, ngay cả hư không cũng bị chấn nát.

Trong nháy mắt, Phong Vân Vô Ngân đứng yên một chỗ, chỗ đó đã trở thành tử địa.

Cái loại không gian đứt gãy này, vô cùng đáng sợ, chỉ cần lún xuống, nhục thể trong nháy mắt bị giảo thành phấn mạt.

Hai tên đao bộc, đã xuất thủ.

Nhưng, Phong Vân Vô Ngân điềm đạm đứng yên, khóe miệng ngạo mạn, hắn nhẹ nhàng phủi áo, tiếp theo sau đó hướng Gia Luật Hồng đi tới.

Tất cả không gian đứt gãy, mặt đất cái khe trong lúc Phong Vân Vô Ngân đi qua, cũng vuốt lên. 1О8 đạo hình rồng chân khí, ở thể nội Phong Vân Vô Ngân chấn động, vì Phong Vân Vô Ngân gia trì thần lực vô thượng

Tại chỗ mi tâm Phong Vân Vô Ngân, thai ký kia bắt đầu run rẩy, phóng thích ra nhiều tia hưng phấn cùng sát khí, một cái thanh âm đến từ cửu thiên tại trong linh hồn Phong Vân Vô Ngân vang lên.

- Giết, người bất kính, một quyền đánh giết.

Phong Vân Vô Ngân không nhìn hết thảy, chẳng qua là đến gần Gia Luật Hồng, trong miệng nói.

- Gia Luật Hồng, ba năm này ta mỗi một ngày, cũng nghĩ đến ngày hôm nay cùng ngươi đánh một trận, ngươi chuẩn bị xong chưu? Ngươi dám ứng chiến không? hay là ngươi núp ở Ngạo Hàn Tông, giống một con chó vậy, xem ra ban đầu, ngươi phong ấn đan điền ta, lúc đó ngươi hăng hái cở nào, có khí thế không ai bì nổi, ngươi không nghĩ tới hôm nay sao? Ban đầu ở Nham Thạch Thành, thời điểm ta hướng ngươi khiêu chiến, ngươi nhỏ nhen cỡ nào, ngươi có nghĩ tới hôm nay không? Hôm nay ngươi muốn chết, không có ai có thể bảo vệ ngươi. Ta muốn giết ngươi giống như giết chết một con chó.

Phong Vân Vô Ngân chậm rãi nói, hắn là người có thù tất báo. Trên đài cao, cả đám Ngạo Hàn Tông, tất cả đều sắc mặt tái mét, sát cơ cổn động, gương mặt Gia Luật Hồng trắng đen, bên trong đôi mắt, toàn bộ là âm độc, cũng có hối hận. Hắn hối hận ban đầu, không có trảm thảo trừ căn, giết chết Phong Vân Vô Ngân.

- Ngươi... Ngươi... Phong Vân Vô Ngân... Ngươi thật cuồng vọng rồi! Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi cũng có tư cách tới nhục nhã ta sao? Ngươi muốn giết ta? Ngươi có tu vi gì?

Gia Luật Hồng có chút bệnh hoạn kêu to lên, vốn hôm nay là một ngày hắn làm náo động, thịnh hội thiên hạ quần hùng tụ tập để thành danh. Thật không nghĩ đến, Bạch Quang vừa xuất hiện, liền trực tiếp vũ nhục hắn. Bạch Quang thế lớn, hắn nhịn, nhưng bây giờ Phong Vân Vô Ngân vừa đi ra ngoài vũ nhục hắn, hắn cũng không thể nhẫn nhịn được nữa.

Lúc này trên đỉnh đầu Gia Luật Hồng thánh quang vòng tròn, bắt đầu bành trướng ra, từng đạo thánh lực, gia trì trên thân hắn, hắn chỉ tay về phía Phong Vân Vô Ngân.

- Trước kia, ngươi là một con kiến hôi, bây giờ ngươi giống như là con kiến hôi. Ngươi vĩnh viễn cũng chỉ là con kiến hôi mà thôi.

Ngạo Hàn Tông chủ Sở Bích, đột nhiên quát lên.

- Phong Vân Vô Ngân, hôm nay, ngươi cũng dám tới sao? Ngươi phản bội tông môn, là người đáng chết.

Phong Vân Vô Ngân ánh mắt nhìn về phía Ngạo Hàn Tông chủ, ngón trỏ tay phải chỉ về phía Ngạo Hàn Tông chủ.

- Ngươi om sòm cái gì? Ngươi cùng Gia Luật Hồng giống nhau, là thứ đồ chó tầm thường, tốt, đợi lát nữa giải quyết xong Gia Luật Hồng, ta sẽ giải quyết ngươi. Ngươi thành tựu Thánh Giai? nhưng cũng chỉ có chết mà thôi.

Ngạo Hàn Tông toàn bộ đều phát điên, Phong Vân Vô Ngân quá hung hăng ngang ngược rồi, chẳng những đang vũ nhục Gia Luật Hồng, thậm chí ngay cả Ngạo Hàn Tông chủ, hắn cũng không buông tha, luôn mồm nhục mắng, còn tuyên bố muốn giết chết Ngạo Hàn Tông chủ nữa.

- Cẩu tặc! Ngươi hôm nay tránh không được bị thiên đao xuyên tâm.

- Ngươi nhất định phải chết! Chết không toàn thây!

- Không để cho ngươi đi ra khỏi Ngạo Hàn Tông.

Ngạo Hàn Tông môn nhân, toàn bộ đều thóa mạ.

- Tốt, rất tốt, hôm nay các ngươi đều mắng ta.

Phong Vân Vô Ngân cước bộ không ngừng, vẫn hướng về phái đài cao đi tới.

- Hôm nay, ta muốn huyết tẩy Ngạo Hàn Tông!

- Đứng lại!

Lúc này, Mộc Tu Trưởng lão bước ra, làm cho bốn phía phong vân chuyển động, thánh ý ngập trời.

- Cuồng đồ! Tên phản bội, hôm nay, lão phu cũng muốn nhìn, ngươi có năng lực gì. Ngươi muốn giết Gia Luật Hồng sao? Lão phu muốn nhìn, ngươi làm sao giết được hắn, ngươi muốn huyết tẩy Ngạo Hàn Tông, lão phu cũng muốn nhìn, làm sao ngươi huyết tẩy được, ngươi tính làm gì? Tuổi ngươi còn trẻ, tự nghĩ có mấy phần kỳ ngộ, mà tới giương oai sao, ngươi chán sống rồi sao.

Lúc này, toàn thân Bạch Quang run rẩy, dùng ánh mắt vô cùng ác độc nhìn Phong Vân Vô Ngân, nhẹ giọng nói.

- Hắc bạch đao bộc, tạm thời không nên động thủ. Phong Vân Vô Ngân đã là người chết. Bổn thiếu gia nhìn xem hắn có thể ngông cuồng bao lâu. Chờ hắn cùng Gia Luật Hồng đánh một trận xong, Bổn thiếu gia tự mình thu thập hắn. Bổn thiếu gia sẽ không để cho hắn chết được nhẹ như vậy đâu.

- Thiếu gia, ngài bây giờ có thể suy nghĩ thật tốt, đợi lát nữa nghĩ cách hành hạ Phong Vân Vô Ngân. Tốt nhất suy nghĩ nhiều biện pháp một chút, hung hăng hành hạ hắn mới hết giận.

Hắc bạch hai tên đao bộc, cũng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Một đạo truyền âm nhập mật, đưa vào trong linh hồn Bạch Quang.

- A, Bạch Quang thiếu gia, có chuyện Bổn đế cũng không dối gạt ngươi. Thượng cổ Kiếm Đế bảo tàng, ở Vô Biên Hải Vực Tứ Giới hiện thế, chuyện này, nói vậy ngươi cũng biết đến. Bây giờ, mấu chốt bảo tàng này, chính là rơi vào trên người Phong Vân Vô Ngân. Nhất định phải đem Tàng Bảo Đồ trên người hắn lấy được.

- Vì vậy, Bạch Quang thiếu gia, Bổn đế có một đề nghị. Bây giờ, Phong Vân Vô Ngân thật đã hiện thân, chúng ta nhất thiết phải bắt sống hắn, ép hỏi hắn giấu Tàng Bảo Đồ cùng cái chìa khóa kia ở đâu. Hắn là một tên giảo hoạt như lão hồ li, nếu như không có đem Tàng Bảo Đồ cùng cái chìa khóa kia mang ở trên người, chúng ta cứ như vậy giết hắn rồi, chết không có đối chứng, vậy thì không ổn rồi.

Thanh Đế nhìn Bạch Quang nói ra.

Bạch Quang lạnh lùng nói.

- Việc này trong lòng Bổn thiếu gia tự nhiên biết. Bổn thiếu gia dĩ nhiên sẽ không một đao miểu sát Phong Vân Vô Ngân, Bổn thiếu gia đích xác là muốn trước bắt sống hắn, sau đó tận tình hành hạ.

Thanh Đế yên tâm gật đầu, thật sự của hắn lo lắng Bạch Quang thiếu kiên nhẫn, ầm ầm xuất thủ, đem Phong Vân Vô Ngân đánh thành cặn bã. Vạn nhất vì vậy mà mất đi Tàng Bảo Đồ kia, chẳng phải là vì việc nhỏ mất lớn sao?

Lúc này, ở trên đài cao Ngạo Hàn Tông, Mộc Tu Trưởng lão nghiêng đầu nhìn về phía Gia Luật Hồng.

- Gia Luật Hồng, ngươi quả thật cùng cuồng đồ Phong Vân Vô Ngân ước định ba năm quyết chiến sao?

Gia Luật Hồng nặng nề gật đầu nói.

- Bẩm báo chư vị Thái thượng Trưởng lão, quả thật có chuyện này. Ban đầu, Phong Vân Vô Ngân kia chỉ là một con kiến hôi, thế nhưng hắn hướng đệ tử khiêu chiến, đệ tử thấy hắn trẻ người non dạ, tùy ý đáp ứng. Không nghĩ tới, Phong Vân Vô Ngân tâm tính hạn hẹp như thế, chờ đệ tử xuất quan, tới đây phá hư.

- Ân, nếu ngươi đã đáp ứng cuộc khiêu chiến này, vậy ngươi xuất chiến đi. Đừng để cho thiên hạ anh hùng khắp nơi đánh giá thấp ngươi. Nhớ kỹ, ngươi nhất định phải đánh bại Phong Vân Vô Ngân, vì tông môn tranh đoạt thể diện. Hắn được xưng đệ nhất ác nhân Vô Biên Hải Vực Tứ Giới, ngươi nếu đem hắn đánh chết, cũng thành toàn uy danh của ngươi.

Mộc Tu Trưởng lão nói.

Trong lúc này, trận doanh Thần Kiếm Đế Quốc kia, một hoàng tử bước ra, trên đỉnh đầu là một vòng thánh quang, bên trong vòng tròn là một thanh thượng cổ kỳ kiếm, hiện ra vô số hình kiếm, trên kiếm có hơi thở văn minh cổ xưa, luyện kiếm thành ti, kiếm khí như cầu vồng. Hắn nhe răng cười một tiếng.

- Ngạo Hàn Tông Gia Luật Hồng bằng hữu, nếu ngươi không có tiện xuất chiến, bổn hoàng tử có thể thay ngươi xuất thủ, giết ác nhân này.

Trong lúc nhất thời, những trận doanh đế quốc khác, có rất nhiều cường giả nói ra khỏi miệng, muốn thay thế Gia Luật Hồng, đối chiến Phong Vân Vô Ngân.

Cũng đúng, bây giờ Phong Vân Vô Ngân đại xuất danh tiếng, ở Vô Biên Hải Vực, cũng có ác danh, nếu ai giết chết Phong Vân Vô Ngân tuyệt đối chính là thành tựu danh tiếng của mình.

Phong Vân Vô Ngân nhe răng cười một tiếng.

- Ha hả, các ngươi đừng nóng vội, muốn chết, đợi ta sẽ thành toàn. Sau đó đưa các ngươi lên đường. Ta để Gia Luật Hồng ở trên đường đến hoàng tuyền, không quá tịch mịch.

Mộc Tu Trưởng lão không vui nói.

- Đa tạ hảo ý các vị, bất quá, chuyện tình nội bộ Ngạo Hàn Tông chúng ta, không cần các vị nhúng tay vào. Gia Luật Hồng, ngươi xuất chiến đi!

Mộc Tu Trưởng lão đi tới, vỗ vỗ bả vai Gia Luật Hồng, đột nhiên, hắn mịt mờ đem một tờ linh phù, lặng lẽ đưa đến trong tay Gia Luật Hồng, nghiêm mặt nói.

- Gia Luật Hồng, ngươi là đệ tử mà Ngạo Hàn Tông chúng ta đích thân bồi dưỡng, Phong Vân Vô Ngân kia là một kẻ rễ cỏ, cả người hình dạng lộ số, một thân tu vi không có hệ thống, cùng tán tu không khác nhau mấy, ngươi nhất định phải đánh bại hắn, vì tông môn mà dương ra uy danh. Không nên để mất danh tiếng tông môn.

Một đạo truyền âm nhập mật, đưa vào trong tai Gia Luật Hồng.

- Đây là Băng Chi Nữ Thần linh phù, sau khi bóp nát, có thể tiếp dẫn một hư ảnh Băng Chi Nữ Thần, trợ giúp ngươi tác chiến. Đây là một đạo linh phù lão phu luyện chế, hao phí mấy chục năm thời gian của lão phu. Băng Chi Nữ Thần hư ảnh này có lực công kích giống như Thánh Giai 2 chuyển. Phong Vân Vô Ngân có lẽ có thể đánh bại Thánh Giai 1 chuyển, nhưng nhất quyết không phải là đối thủ của Thánh Giai 2 chuyển. Ngươi hảo hảo cùng hắn đánh cuộc, đánh cho hắn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, đem tôn nghiêm hắn, toàn bộ đánh nát.

Gia Luật Hồng mừng rỡ, đem linh phù giấu vào nạp giới, sau đó xoay đầu lại, trố mắt nhìn.

- Phong Vân Vô Ngân, như ngươi mong muốn, bản nhân tiếp nhận khiêu chiến của ngươi.

Lúc này tay phải Sở Bích vung lên, một đạo thánh quang đánh ra, tại trong hư không, sáng tạo ra một võ đài

Gia Luật Hồng lăng không đứng vững, hướng lôi đài kia phi hành tới, tư thái mờ ảo, bông tuyết rực rỡ, khi sương như tuyết, anh tư vô cùng. Hắn đứng ở trên lôi đài, hai tay đặt sau lưng, nhìn về phía Phong Vân Vô Ngân.

- Phong Vân Vô Ngân, cút lên đây đi!

Phong Vân Vô Ngân cười hắc hắc, sau đó nhảy lên lôi đài.

Bỗng nhiên, cách đó không xa, một đoàn đệ tử Ngạo Hàn Tông, giương nanh múa vuốt, kêu lên.

- Gia Luật Hồng sư huynh, giết chết tiểu tử này, đánh cho hắn răng rơi đầy đất, đánh chết hắn đi.

- Gia Luật Hồng sư huynh, đánh chết Vô Biên Hải Vực Tứ Giới đệ nhất ác nhân, từ đó thành tựu uy danh một đời.

- Gia Luật Hồng sư huynh vì dân trừ hại!

Phong Vân Vô Ngân trong lòng hơi động một chút, hướng trên đỉnh đầu, hiện ra Tử Khí Hồng Lô, Phong sát giăng đầy, rõ ràng trong lúc này, Phong sát từ bên trong Tử Khí Hồng Lô thổi đi ra ngoài, dài chừng mười trượng, thẳng tắp như kiếm, lại càng xen lẫn mấy phần kiếm ý, ở trong đám Ngạo Hàn Tông đệ tử quét qua.

- Phốc

Phong sát thổi ra, làm cho đám Ngạo Hàn Tông đệ tử kia kêu gào không ngừng, toàn bộ bị thổi làm cho xương thịt tan rã, còn dư lại một đống tro bụi.

- Nói huyên thuyên, chết!

Phong Vân Vô Ngân cũng không quay đầu lại, hai chân trực tiếp nhảy lên, sức bật cùng năng lực nhảy vọt đáng sợ bày ra, trong nháy mắt nhảy lên cao mấy trăm thước, trực tiếp nhảy lên lôi đài.

Phong Vân Vô Ngân nhấc chân, thổi ra một ngọn Phong sát, đem đám Ngạo Hàn Tông đệ tử không ngừng kêu gào kia thổi thành tro bụi. Lúc này trên quảng trường, mọi người đứng yên, toàn bộ lui về phía sau, bọn họ đều sợ đến rung run cả người, hơn nữa lấy tay che ánh mắt của mình.

Trên bầu trời, tên thanh niên Tiên Thiên Chính Khí cảnh đỉnh của Phong Hoa đế quốc Thần Thủy Tông kia, chính là người mà Thần Thủy Tông tông chủ, dốc lòng bồi dưỡng, lúc này nhăn lại lông mày, lãnh đạm nói.

- Khẩu khí thật lớn, ác nhân chính là ác nhân, trước mặt mọi người tàn sát người vô tội, hơn nữa còn dám phát ngôn bừa bãi vũ nhục thiên hạ anh hùng. Ngươi cho rằng, ngươi cường thế, có thể ngăn ngừa miệng thiên hạ sao?

Thốt ra lời này, một đám đệ tử Thần Thủy Tông, vội vàng phụ họa.

Trong phút chốc, một đạo Phong sát thô tráng, quét ngang tới.

- Lớn mật!

Thần Thủy Tông chủ cùng Phong Hoa đế quốc hoàng đế, hoảng sợ biến sắc, rối rít xuất thủ, tán phát ra thánh quang, ngăn trở Phong sát.

Thánh quang Phong sát ở trên không trung đụng vào nhau, dây dưa ở chung một chỗ.

Chợt, lại một ngọn Phong sát, thật nhanh quét tới.

- Phốc!!!!

Đám Thần Thủy Tông đệ tử mở miệng nói chuyện kia, toàn bộ bị quét thành một mảnh tro bụi.

- Đây là cái gì? Phong sát chi khí?

Thần Thủy Tông chủ cùng Phong Hoa đế quốc hoàng đế, là hai Thánh Giai, nhìn trận doanh bên mình là một đống lớn tro cốt, trong lòng dâng lên một mảnh chấn kinh.

- Làm sao có thể? Phong Vân Vô Ngân này, làm sao có thể vận dụng Phong sát giết người? Hắn, hắn rốt cuộc tu luyện cái ma công gì? Hoặc là trên người giấu bảo bối gì?

Trong lúc nhất thời, không còn có người nào dám mở miệng nói chuyện. Có người, đúng vậy xác thực sợ có người đang suy tư thủ đoạn Phong Vân Vô Ngân giết người là Phong sát kia là như thế nào?

Chúc Lão nghiền ngẫm nhìn Phong Vân Vô Ngân, lẩm bẩm nói.

- Tiểu oa nhi, quả nhiên đạt được vô số kỳ ngộ. Những thứ Phong sát kia, căn bản cũng không phải là ngoại vật, chính là bổn nguyên năng lượng của tiểu oa nhi. Sách sách, có thể luyện hóa Phong sát, thành tựu bổn nguyên Phong sát lực, loại thủ đoạn này, lão tử tại cái vị diện này, không nhìn tới qua, chỉ có cao cấp vị diện, mới xuất hiện loại yêu nghiệt này.

Phong Vân Vô Ngân nhảy lên lôi đài, ánh mắt nhìn thẳng Gia Luật Hồng.

- Gia Luật Hồng, trên trời dưới đất, không còn có người nào có thể cứu vãn tánh mạng của ngươi rồi.

Gia Luật Hồng thấy Phong Vân Vô Ngân thúc dục Phong sát giết người, như cắt rơm rạ, trên mặt có chút khẩn trương. Hắn kiến thức không tính là uyên bác, không biết Phong sát là cái gì. Hắn chỉ có thể cố tự trấn định, rống giận gầm hét lên.

- Phong Vân Vô Ngân, ngươi cho rằng ngươi giết đám tiên thiên võ giả, thì có tư cách ở trước mặt ta lớn lối sao? Hôm nay, ta muốn chết ngươi.

- Ha ha ha ha ha.

Rõ ràng trong lúc đó, Phong Vân Vô Ngân cười như điên, trên đỉnh đầu bỗng nhiên xuất hiện mấy chục đóa đám mây Chính Khí, vô số trẻ nhỏ nam nữ, đứng ở trên đám mây, thổi ra các loại nhạc khí, trong lúc nhất thời, trời giáng dị tượng, tỏa ra mùi thơm, cũng bắt đầu tràn ngập ở trong thiên địa.

Phong Vân Vô Ngân tế ra Tử Khí Hồng Lô, trên bầu trời, từng đạo Chính Khí tinh thuần, kích bắn xuống, dung nhập vào Tử Khí Hồng Lô.

Hóa Tử thành Chính.

Trong lúc cùng Gia Luật Hồng đối chiến, Phong Vân Vô Ngân đã hóa Tử thành Chính.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK