Mục lục
Bá Khí
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Viện trưởng đại nhân, chúng ta liên thủ tiêu diệt thằng ôn vật này, đánh bại thần cách của hắn a.

Vừa nói xong.

- XÍU!

Lại có một đạo lốm đốm màu xanh lá bắn lên, chui vào trong thể nội Phong Vân Vô Ngân.

Phong Vân Vô Ngân tham gia tuyển bạt Thái Vương Tinh Cầu lần này bị tùy cơ truyền vào vị diện quan khẩu đầu tiên là một sa mạc vị diện. Cũng không có bất kỳ sinh vật, thổ dân hung hiểm nào cả. Bất quá, nhiệt độ của khu vực sa mạc lại hơn gấp mấy ngàn lần nhiệt độ bình thường! Dưới nhiệt độ khủng bố như thế, rất nhiều võ giả, rất nhiều Đế cấp cùng bị truyền tống vào khu vực sa mạc này đều vẫn lạc, bị thiêu thành tro tàn, thi cốt không lưu. Thậm chí còn có rất nhiều Chuẩn Thần, cũng đều tan thành mây khói.

Trong trường hợp đó, khu vực sa mạc này cũng không chỉ đơn thuần là đại diện cho tử vong, tuyệt cảnh, nó, cũng có ảo diệu... Xâm nhập vào sa mạc sẽ xuất hiện rất nhiều vết lốm đốm màu xanh lá huyền diệu.

Vết lốm đốm màu xanh lá tùy cơ phun ra, bắn vào thân thể võ giả.

Mà những lốm đốm màu xanh lá này, thần diệu ẩn chứa trong đó chính là Thanh Tâm Thánh Quang... Có thể chống cự được với nhiệt độ cao của phiến khu vực này, có thể không chết, mặt khác, Miễn Tử Lệnh Bài mà Phong Vân Vô Ngân lấy được có còn thể tùy tâm sở dục truyền tống rời không chín chín tám mốt vị diện tuyển bạt lần này, triệt để từ bỏ tuyển bạt, rời đi.

Đối với mỗi một lần tuyển bạt thì Miễn Tử Lệnh Bài đều đồ tốt! Có thể tùy thời bảo toàn tánh mạng, giống như một khối bùa hộ mệnh vậy, bất quá tỷ lệ Miễn Tử Lệnh Bài tuôn ra lại rất nhỏ. Ai cũng không ngờ tới trong quan khẩu đầu tiên đã xuất hiện một khối Miễn Tử Lệnh Bài, còn bị một Thánh giai như Phong Vân Vô Ngân nhặt được tiện nghi nữa chứ.

Đương nhiên cũng có người đỏ mắt.

Một Thần giai, bạo lực ra tay, ngang ngược cướp đoạt. Tử Viêm viện trưởng động thân mà ra, đối bính một cái với Thần giai kia, ai cũng không chiếm được tiện nghi.

- Ân?

Tên Thần giai ra tay cướp đoạt kia ngưng mắt nhìn Tử Viêm viện trưởng, trong mắt lộ ra hung quang, hiện lên chút kiêng kị:

- Tại hạ là viện trưởng Địa Long học phủ, một trong ngũ đại học phủ của Hoàng Long đại lục, Hoàng Nhất Phi, các hạ là?

- Hỏa Nguyên đại lục, viện trưởng Tử Anh học phủ, Tử Viêm... Hoàng bằng hữu, ngươi đỏ mắt với số mệnh đệ tử của bổn học viện, muốn ra tay cướp đoạt, hừ! Lí nào lại như vậy!

Quanh thân Tử Viêm viện trưởng rậm rạp thần mang màu tím, tạo ra vạn vật pháp tắc, Xuân Hạ Thu Đông, đối chói gay gắt với Hoàng Nhất Phi. Bóng mờ phía sau nàng, không ngừng nhúc nhích, cũng thẩm thấu ra khí tức gần như Thần Đạo

Viện trưởng Hoàng Nhất Phi của Địa Long học phủ này, trên đỉnh đầu chỉ chớp động có 3 đóa Khí Vận Chi Hỏa, thanh thế của hắn so ra còn kém Tử Anh học phủ. Cộng thêm hắn, Hoàng Long học phủ tổng cộng chỉ có 3 danh ngạch tham gia tuyển bạt, lúc này, hai đệ tử Đế cấp dưới tay hắn đã bị nướng chết. Toàn bộ Hoàng Long học phủ chỉ còn lại mỗi Hoàng Nhất Phi hắn. Hắn phóng nhãn xem xét, Tử Viêm viện trưởng tu vị tương đương với hắn, đoàn bóng mờ sau lưng Tử Viêm viện trưởng lại phát ra khí tức thâm thúy đáng sợ, cũng không biết bên trong ẩn tàng cường thủ cấp độ gì nữa...

Sau nhiều lần tự định giá, ước định, Hoàng Nhất Phi cười hắc hắc, sắc mặt trì hoãn lại:

- Ha ha, hiểu lầm, hiểu lầm, tại hạ vừa rồi chỉ là nhất thời thôi. Tốt, chúc mừng đệ tử của Tử Viêm tiểu thư đạt được một khối Miễn Tử Lệnh Bài.

Thần sắc tham lam không cam lòng chợt lóe qua trong mắt Hoàng Nhất Phi, bị hắn cật lực dấu diếm.

Tử Viêm cũng không thể dây dưa, không chết không ngớt với hắn được, liền lập tức linh hồn truyền âm với Phong Vân Vô Ngân:

- Vô Ngân, tuyển bạt này, tánh mạng mong manh, không ai biết tiếp theo sẽ gặp phải nguy hiểm gì, bởi vậy, bảo tồn thực lực là rất quan trọng. Hoàng Nhất Phi này lòng muông dạ thú, vốn nên giết chết, bất quá, hắn chính là một Thần giai, không thể nào đơn giản giết chết được.. Ẩn nhẫn a! Vô Ngân, tạm thời ẩn nhẫn!

Trong tốc độ ánh sát, lại có một đạo vết lốm đốm màu xanh lá ma xui quỷ khiến bắn vào trong cơ thể Phong Vân Vô Ngân, trong đầu Phong Vân Vô Ngân lập tức xông tới một đoạn tin tức...

- Ám Sát Lệnh Bài, cầm trong tay lệnh bài này, đồ sát nhân vật ngoài Thần giai của đoàn đội khác, có thể thay đoàn đội cướp lấy một đóa Khí Vận Chi Hỏa...

- Ân?

Phong Vân Vô Ngân sững sờ, trong bàn tay phải nắm lấy một khối lệnh bài nho nhỏ, lạnh buốt thấu xương. Mà, sau khi đạt được lệnh bài này, trên đỉnh đầu Phong Vân Vô Ngân cũng không nói ra công dụng của nó

Phải biết rằng, đám võ giả, bất kể là đạt được Thanh Tâm Thánh Quang, hay là Miễn Tử Lệnh Bài mà Phong Vân Vô Ngân lấy được, trên đỉnh đầu đều sẽ hiện lên tin tức công bố cho mọi người. Nhưng tin tức về khối Ám Sát Lệnh Bài này lại bị triệt để che dấu, cũng chỉ có bản thân Phong Vân Vô Ngân là biết rõ thôi.

- Hắc hắc, Ám Sát Lệnh Bài, thú vị, cẩn thận, ám sát, ám sát, rất thú vị...

Phong Vân Vô Ngân phản ứng cực nhanh, cũng không đường hoàng, bất động thanh sắc dấu khối Ám Sát Lệnh Bài kia vào nạp giới, ánh mắt, vô thức lướt qua Hoàng Nhất Phi vừa rồi âm mưu muốn cướp lấy Miễn Tử Lệnh Bài của mình.

Kì thực, khối Ám Sát Lệnh Bài này đối với cá nhân Phong Vân Vô Ngân mà nói, cũng không có tác dụng quá lớn. Khối lệnh bài này có thể tranh đoạt Khí Vận Chi Hỏa cho cả đoàn đội, đương nhiên, đối với toàn bộ Tử Anh học phủ mà nói, khối Ám Sát Lệnh Bài này không khác gì là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi! Một đóa Khí Vận Chi Hỏa, đủ để cam đoan số mệnh của toàn bộ Tử Anh học phủ trong trăm năm ah!

- Ân? Tiểu tử! Lần này, ngươi lại đạt được cái gì?

Hoàng Nhất Phi kia, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phong Vân Vô Ngân, hùng hổ dọa người hỏi thăm.

- A

Phong Vân Vô Ngân cười ngây ngô mộ chút, cũng chưa trả lời. Nụ cười kia rất là vô hại.

- Hoàng bằng hữu! Đệ tử bổn tọa tựa hồ không có nghĩa vụ phải nói cho ngươi hắn đạt được khí vận gì. Chẳng lẽ ngươi muốn đánh một trận sao?

Đối mặt với thái độ ác liệt của Hoàng Nhất Phi, lửa giận đã chìm xuống của Tử Viêm viện trường lại lần nữa bốc lên cao, mặt phấn hiển hiện ra sát cơ lăng lệ ác liệt.

Bóng mờ sau lưng Tử Viêm viện trưởng cũng phát ra tiếng PHỤT PHỤT như thủy triều.

- Hừ!

Hoàng Nhất Phi kia tự biết không thể chiếm được tiện nghi gì từ trên người Tử Anh học phủ, vậy nê cơ bắp trên mặt co lại, thân hình khẽ động, chuyển dời đi, thầm nghĩ... Tiện nhân! Lão tử tạm thời buông tha các ngươi, trong lần tuyển bạt này, có rất nhiều cơ hội để sửa trị các ngươi mà!

- Ah ~~~~~~ ah ~~~~~~ vì sao ta không được vết lốm đốm màu xanh lá phun trúng, không có được Thanh Tâm Thánh Quang chứ...

Lại một Chuẩn Thần, dưới nhiệt độ cao thân hình vặn vẹo, hơi nước toàn thân trong khoảnh khắc đã hóa thành sương mù..

- Ah! Mong mỏi trời xanh rủ xuống lòng thương! Ban cho Thanh Tâm Thánh Quang, miễn đi cái chết!

Đại lượng võ giả, chuẩn thần đều khóc thiên đập địa, đã hoàn toàn không còn nửa phần phong độ, bay tán loạn trên không trung như một con ruồi không đầu. Thậm chí còn nằm sấp xuống mặt đất như thổ cầu. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào những vết lốm đốm màu xanh lá hư vô kia, khát vọng nó phun ra đạt được chỗ tốt.

Trái lại Tử Anh học phủ, Tử Viêm và đoàn bóng mờ kia tạm thời không sợ nhiệt độ tăng vọt của phiến ku vực này, Phong Vân Vô Ngân cũng không việc gì. Chuẩn Thần duy nhất, Trương Hà, đạt được một đạo Thanh Tâm Thánh Quang cũng hoàn toàn không có bất kỳ nguy hiểm gì, tổ bốn người Tử Anh học phủ nhàn nhã rong chơi trong phiến khu vực này, chờ đợi vết lốm đốm màu xanh lá tùy cơ phun ra.

- Ồ, Vô Ngân, bổn tọa cũng kỳ quái, vừa rồi ngươi đã bị phun trúng một lần, đến cùng là đã nhận được thứ gì? Có phải là thứ tốt như Miễn Tử Lệnh Bài không? Chậc chậc, Vô Ngân, ngươi thực may mắn, có Miễn Tử Lệnh Bài rồi, khả năng sống sót trong tuyệt bạt của thật đã tăng vọt! Trừ phi, ngươi bị lập tức giết chết, không kịp thúc dục Miễn Tử Lệnh Bài...

tử Viêm viện trưởng liền truyền âm cho Phong Vân Vô Ngân

Phong Vân Vô Ngân cũng không giấu diếm, cười tủm tỉm truyền âm trả lời Tử Viêm viện trưởng

- Hắc hắc, viện trưởng đại nhân, vừa rồi ta đạt được một khố Ám Sát Lệnh Bài, Ám Sát Lệnh Bài này, thập phần thú vị... Chỉ cần giết chết một Thần giai của đoàn đột khác, Khí Vận Chi Hỏa của đoàn đột chúng ta sẽ gia tăng một đóa... Viện trưởng đại nhân, ngài nói, cái này có phải thú vị lắm không? Nếu như Khí Vận Chi Hỏa của Tử Anh học phủ chúng ta đạt tới 6 đóa, như vậy, địa vị trên Hỏa Nguyên đại lục cũng được tăng lên một mảng lớn rồi...

- Cái gì?!!!!!!

Nghe xong Phong Vân Vô Ngân nói, Tử Viêm viện trưởng liền biến sắc.

Khí Vận Chi Hỏa, đối với cá nhân mà nói, thật sự không có nửa phần tác dụng, nhưng đối với một học phủ, tông môn mà nói, đó quả thật là...

Thiên đại kỳ ngộ ah!

Khí Vận Chi Hỏa, quyết định hưng suy tồn vong của một học phủ, tông môn, đế quốc! Hương khói truyền thừa!

- Tốt, tốt... Ngay cả những lần tuyển bạt trước đây, Tử Anh học phủ chúng ta cũng chưa từng đạt được phương thức gián tiếp đoạt được Khí Vận Chi Hỏa này a... Ngược lại, Tử Anh học phủ chúng ta cũng bởi vì một ít khảo nghiệm, mất đi Khí Vận Chi Hỏa vốn có, khiến danh vọng không ngừng ngã xuống, bị các học phủ khác trên Hỏa Nguyên đại lục xem thấp... Vô Ngân! Lần này thật tốt quá! Ngươi lập nhiều công lao! Tốt! Tốt! Ám Sát Lệnh Bài này, thật tốt quá!

Thanh âm của Tử Viêm viện trưởng cũng trở nên run rẩy

- Như vậy, viện trưởng đại nhân, mục tiêu ám sát của chúng ta là?

Phong Vân Vô Ngân cười tủm tỉm nhìn Hoàng Nhất Phi đã lướt đi xa, chờ đợi vết lốm đốm màu xanh lá.

Tử Viêm lòng dạ biết rõ, Phong Vân Vô Ngân là muốn mượn cơ hội báo thù, bất quá, Ám Sát Lệnh Bài này cũng đã chỉ thị rõ ràng, nhất định phải đồ sát một Thần giai của đoàn đội khác mới có thể sinh ra hiệu quả. Vì thay Tử Anh học phủ đoạt được số mệnh, Tử Viêm viện trưởng không tiếc bí quá hoá liều ra tay với một Thần giai! Lúc này, nàng truyền âm nói với Phong Vân Vô Ngân:

- Vô Ngân, như vậy, chúng ta tìm cơ hội, liên thủ tiêu diệt tên Hoàng Nhất Phi kia đi!

- Ân. Tốt!

Con mắt Phong Vân Vô Ngân khẽ động, đột ngột truyền âm nói với Tử Viêm viện trưởng:

- Bất quá, viện trưởng đại nhân, ta có một yêu cầu nho nhỏ.

- Vô Ngân, ngươi nói đi.

Tử Viêm viện trưởng tựa hồ thập phần tín nhiệm Phong Vân Vô Ngân.

- Tiêu diệt tên Thần giai Hoàng Nhất Phi này, Thần cách của hắn... Hắc hắc, cái này... Tử Viêm viện trưởng, ngươi hiểu ý của ta chứ?

Phong Vân Vô Ngân đánh rắn dập đầu, trực tiếp đưa ra một yêu cầu.

Phong Vân Vô Ngân hi vọng đạt được Thần cách của Hoàng Nhất Phi!

Khẩu vị thật lớn!

Phải biết rằng, khu vực bên ngoài Thái Vương Tinh Cầu, trong tất cả đại lục, đồ Thần, là một chuyện phi thường hiếm thấy. Dù sao, một Thần giai, chính là đại biểu cho chí cao vô thượng. Chiến đấu giữa Thần giai, đồ Thần, đó quả thật là một chuyện đại sự! Bởi vậy, Thần cách đối với rất nhiều thế lực bên ngoài Thái Vương Tinh Cầu mà nói, đều là vô thượng chí bảo cả!

Một quả thần cách, có thể khiến một học phủ lăng không tạo ra một Thần giai! Trực tiếp tăng lên thực lực tổng thể!

Hiện giờ, Phong Vân Vô Ngân trực tiếp đưa ra yêu cầu muốn thần cách của Hoàng Nhất Phi!

- Cái này...

Tử Viêm viện trưởng do dự một chút, chợt khẽ cắn răng ngà:

- Được rồi! Vô Ngân, Ám Sát Lệnh Bài này là ngươi lấy được, giống như ngươi đã mang đến một cơ hội tuyệt hảo cho Tử Anh học phủ... Việc này nói theo khía cạnh nào đó cũng có thể thấy được mệnh cách của ngươi thập phần tràn đầy, có thể mang lại phúc trạch thay Tử Anh học phủ. Tốt, một khi giết chết Hoàng Nhất Phi, thần cách của hắn liền thuộc về ngươi! Bất quá, Vô Ngân, ta phải nói cho ngươi, chúng ta muốn giết Hoàng Nhất Phi, phải một kích trí mạng! Không thể cho Hoàng Nhất Phi bất cứ cơ hội nào! Một khi cho hắn thời hắn, hắn tự bạo thần cách, vậy thì chúng ta đều phải gặp nạn đấy!

Thần giai, có thể tự bạo thần cách, sinh ra lực bạo tạc cực kì khủng bố! Lấy Thần giai đẳng cấp như Hoàng Nhất Phi, một khi tự bạo, uy lực kia, có thể trực tiếp tạc nổ một tòa đại lục cỡ trung! Tạc thành tro tàn! Lực bạo tạc này, mặc dù là Tử Viêm viện trưởng cũng phải bị trọng thương!

Đây cũng nguyên nhân trọng yếu mà giữa các Thần giai không chịu đơn giản gạch ngói cùng tan.. Họ đều kiêng kị đối phương tự bạo thần cách, đồng quy vu tận!

- Tiểu oa nhi, Tử Viêm tiểu ny tử nói đúng, muốn đồ sát, tựu tốt nhất là một kích trí mạng! Ngàn vạn không thể cho Thần giai cơ hội tự bạo.

Chúc lão cũng trịnh trọng linh hồn truyền âm với Phong Vân Vô Ngân.

- Tốt, tốt, ta minh bạch, tạm thời không động thủ, phải tìm thời cơ thích hợp nhất mới được!

Phong Vân Vô Ngân cũng không dám lãnh đạm.

Lúc này...

XÍU... UU!!

Một đạo vết lốm đốm lục sắc trực tiếp phun ra, tiến vào trong thân một Thần giai phái nữ mang áo đỏ.

Thình lình, Thần giai kia khàn giọng phệ kêu lên, mặt lộ ra thần sắc hoảng sợ tuyệt vọng! Thật giống như một khuê nữ bị thất thân vậy!

Ngươi vô luận như thế nào cũng không thể tưởng tượng ra được, vẻ mặt tuyệt vong đó sao lại xuất hiện trên mặt một Thần giai!

Chỉ thấy trên đầu Thần giai kia hiện ra một đạo phù văn. "Trệ Lưu Chi Quang", bị Trệ Lưu Chi Quang phun trúng, vĩnh viễn sẽ bị ngừng lại trong khu vực sa mạc tử vong, dù là Thần giai cũng phải lưu lại vĩnh viễn cho đến khi tử vong mới thôi...

- Phanh!!!!!

Thần giai kia thân hình như bị giam cầm lại, động cũng không thể động, ngũ quan thập phần vặn vẹo, chật vật tuyệt vọng quát ầm lên:

- Không!!! Không! Bổn tọa thân là Thần giai, đừng đầu một tông môn, sao lại phải ở lại phiến sa mạc này! Vì cái gì! Bản tôn còn phải quay lại tông môn, chấp chưởng tông môn, sáng lập ra văn minh huy hoàng... Ah... Không...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK