Mục lục
Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang tông chủ cảm thấy sư huynh này của y nói dễ nghe là có chút phóng túng không kềm chế, nhưng thực tế là một kẻ không biết xấu hổ, quả thực là càng ngày càng hành sự vô độ, đang lúc y chuẩn bị noi theo phương pháp của mẹ y thay phụ thân y dạy dỗ cái tên họ Nguỵ vô sỉ này cho đàng hoàng, thì đột nhiên xuất hiện một người ngồi xổm trước mặt y!

Người này mặc trang phục màu xanh lục đậm của Thanh Hà Nhiếp Thị nhưng bên hông còn treo túi thơm ngọc bội tăng thêm vài phần giàu có, chỉ thấy tay trái hắn cầm một cây quạt xếp, tay phải nắm chặt một cuốn thoại bản, thật là một vị công tử bột nhàn nhã, chỉ là tư thế ngồi xổm này có chút không nỡ nhìn thẳng.

"Nhiếp – Hoài – Tang!" Trong không khí truyền đến tiếng rống giận gằn từng chữ của Xích Phong Tôn!

Còn người ngồi xổm bị tiếng rống quen thuộc này doạ sợ đến mức quỳ sụp hai đầu gối xuống đất, "Đại đại đại ca!", người đột nhiên xuất hiện đúng là Nhiếp Hoài Tang, nhị công tử của Thanh Hà Nhiếp Thị. Hắn vốn thừa dịp đại ca đi luyện đao ở võ trường trốn trong phòng ngủ xem thoại bản, để phòng ngừa đại ca hắn đột nhiên xuất hiện còn đặc biệt ngồi xổm sau tấm bình phong để xem, không ngờ đột nhiên vị trí dịch chuyển có mặt ở chỗ này, lại còn đúng lúc bị đại ca Nhiếp Minh Quyết của hắn bắt gặp được!

Mặc dù không phải là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng không có tiền đồ này của đệ đệ, Nhiếp Minh Quyết vẫn là không nén được lửa giận thiêu đốt, nghiến răng nghiến lợi một phen, vất vả mãi mới dằn được cơn xúc động muốn chém xuống một đao, hét to: "Còn mất mặt ở đó chưa đủ hay sao, nhanh lăn lại đây cho ta!"

"Ồ.... vâng, qua qua qua liền đây". Nhiếp Hoài Tang run run rẩy rẩy đứng dậy, sau đó nơm nớp lo sợ giấu thoại bản trên tay vào trong ngực áo, rồi chậm rì rì đi sang phía đại ca hắn bên kia.

Nhìn bộ dạng nhát gan yếu đuối đặc biệt sợ bị đánh này của hắn, Nhiếp Minh Quyết cảm thấy... càng muốn ra tay đánh một trận!

Giang Trừng dứt khoát không nhìn, ừm, so với cái tên gia hoả này, Nguỵ vô sỉ hình như cũng không khó coi như vậy nữa....

Nhiếp Hoài Tang còn chưa đi đến bên cạnh đại ca hắn để tiếp nhận sự giáo dục của vị huynh trưởng thích nắm đấm sắt này, thì trước mặt Nhiếp Minh Quyết và Lam Hi Thần lại xuất hiện một vị ngồi dưới đất, trong tay còn bưng một chén trà xanh.

"Thúc phụ"

"Thúc phụ!"

Là trưởng bối Lam gia, thúc phụ của Lam thị Song Bích, Lam Khải Nhân. Vốn dĩ ông đang bàn bạc công việc với hai đứa cháu, kết quả vừa mới rót chén trà thì hai người trước mắt đều biến mất, rồi chớp mắt một cái nữa chính mình cũng mạc danh kỳ diệu có mặt ở chỗ này, quả thực chẳng hiểu thế nào! Thúc phụ đại nhân bối rối.jpg

Lam Hi Thần đứng dậy hành lễ, sau đó tiếp nhận chén trà trong tay thúc phụ đại nhân, rồi thế này thế kia giải thích một lượt cho thúc phụ và Nhiếp Hoài Tang, còn dắt tiểu Cảnh Nghi ở bên cạnh sang để dẫn chứng minh hoạ cho tình huống.

Tiểu Cảnh Nghi nhìn thấy Lam Khải Nhân cung kính hành lễ gọi một tiếng 'Tiên sinh', lúc này nó đặc biệt muốn ngủ say sưa như người bạn mới a Uyển, rất rất sợ nha, hu hu hu (╥╯^╰╥)

Nhiếp Hoài Tang: Luôn cảm thấy chỗ này sẽ bùng nổ ra một chuyện gì đó ghê gớm, nhưng so với mấy chuyện này đại ca có thể đừng đánh ta được không o(╥﹏╥)o

Lam Khải Nhân: Đương nhiên muốn đọc câu chuyện của tiểu bối Nguỵ Anh quậy phá không thể chịu nổi kia, thực sự không biết như thế nào. Nhưng nhìn vẻ mặt của mấy người này có phải còn có chuyện gì đó mà ta chưa biết hay không?



Đối với chuyện này, Nguỵ Vô Tiện đang cố hết sức kéo Lam Vong Cơ lại, y cứ muốn đi tới nói thẳng ra, hắn tỏ vẻ: Có một việc vẫn là nên đợi tính toán kỹ càng rồi nói ra mới tốt, nếu bây giờ nói rõ ràng ra, hắn và Lam nhị công tử nhà hắn đoán chừng là sẽ phải quỳ đọc hết nội dung cuốn Thiên Thư thạch ╮(╯▽╰)╭

[.......

Cô Tô Lam thị có một vị tiền bối Lam Khải Nhân đức cao vọng trọng, được các thế gia công nhận có ba đặc điểm lớn: Cổ hủ, cố chấp, thầy giỏi dạy ra trò hay.]

Không nghĩ tới nội dung chương mới thế mà lại là hồi ức thời niên thiếu đi cầu học, nhưng, mọi người nín cười, những từ mô tả 'cổ hủ', 'cố chấp' này nghe được từ trong miệng của Lam Vong Cơ, môn sinh đắc ý nhất của Lam Khải Nhân, cứ cảm thấy có một vẻ hài hước kỳ lạ (???)

Lam Vong Cơ mặt gỗ: Thúc phụ nhìn ta như vậy làm gì, ta chỉ là đọc theo những gì viết trên vách đá mà thôi.

[.......

Đối với chuyện này, Nguỵ Vô Tiện tỏ thái độ: "Chẳng lẽ hiện giờ ta chưa đủ ra dáng ra hình hay sao?"

Giang Trừng rất có tầm nhìn xa nói: "Ngươi nhất định sẽ trở thành nét bút sỉ nhục trong cuộc đời dạy học của ông ấy".]

Lam Khải Nhân sau khi nghe xong, vuốt vuốt chòm râu dê ở cằm, rất tán thành gật gật đầu: "Lời này của Giang tông chủ thật sự là nhìn xa trông rộng".

Giang Trừng: Tự ta cũng cảm thấy như vậy nhưng ta không cần lời khen ngợi này, cảm ơn!

Song bích:.....

Nhị Nhiếp:.....

[..... Có người hỏi: "Liên Hoa Ổ của Giang gia các ngươi chắc là thú vị hơn chỗ này nhiều phải không?"

Nguỵ Vô Tiện cười nói: "Thú vị hay không thú vị, còn phải xem ngươi chơi cái gì. Quy củ chắc chắn không nhiều như chỗ này, cũng không cần phải dạy sớm như vậy".

Cô Tô Lam thị giờ Mẹo thức, giờ Hợi ngủ, không được trễ giờ. Lại có người hỏi: "Các ngươi khi nào dậy? Mỗi ngày làm những chuyện gì?"

Giang Trừng hừ nói: "Hắn hả? Giờ Tỵ thức, giờ Sửu ngủ. Thức dậy rồi không luyện kiếm ngồi thiền, mà chèo thuyền bơi lội hái đài sen bắt gà rừng".

Nguỵ Vô Tiện nói: "Gà rừng bắt được nhiều hơn, ta vẫn là đệ nhất".

Một thiếu niên nói: "Sang năm ta muốn đi Vân Mộng cầu học! Đừng ai cản ta!"

Một chậu nước lạnh tạt tới: "Không có ai cản ngươi. Đại ca ngươi chỉ đánh gãy chân ngươi thôi".

Tên thiếu niên lập tức ủ rũ. Vị này chính là nhị công tử Nhiếp Hoài Tang của Thanh Hà Nhiếp Thị.... Nhiếp Hoài Tang tuy vốn kính trọng đại ca mình, nhưng sợ hãi nhất là khi Nhiếp Minh Quyết nhắc tới việc học của hắn.]

Nhiếp Hoài Tang: Tiêu rồi, ta cảm giác đại ca ta hiện giờ cũng rất muốn đánh gãy chân ta!

[.......

Nguỵ Vô Tiện nói: "Ai? Lam Khải Nhân hả?"

Nhiếp Hoài Tang nói: "Không phải ông già đó. Ngươi cần phải cẩn thận môn sinh đắc ý kia của ông ấy, gọi là Lam Trạm".



Nguỵ Vô Tiện nói: "Là Lam Trạm trong Lam thị Song Bích? Lam Vong Cơ?"

..... Nhiếp Hoài Tang nói: "Còn Lam Trạm nào nữa, chính là người đó. Trời ơi, tuổi xấp xỉ ta với ngươi, nhưng một chút sức sống thiếu niên cũng không có, vừa cứng nhắc vừa nghiêm khắc, so với thúc phụ của y chỉ có hơn chứ không kém".

Nguỵ Vô Tiện "ồ" một tiếng, hỏi: "Có phải là một tiểu tử có bề ngoài rất tuấn tú không".

..... Nguỵ Vô Tiện cường điệu: "Đặc biệt tuấn tú". Hắn mô tả: "Một thân áo trắng, mang mạt ngạch, lưng đeo kiếm bạc. Đẹp trai, chỉ là cái bản mặt đó, rất giống khoác áo xô tang".]

Nhiếp Hoài Tang vẻ mặt chột dạ xoè quạt ra che mặt, run bần bật: Cái vách đá này làm thế nào còn mách lẻo vạch trần điểm xấu ra như vậy? Ánh mắt đại ca và Hàm Quang Quân nhìn ta thật đáng sợ /(ㄒoㄒ)/ ~~

Nhiếp Minh Quyết: Ngay cả lễ nghi tiên môn tôn sư trọng đạo kính già yêu trẻ cũng đều không có hay sao? (*`皿′ *)

Lam Vong Cơ: Dám ở trước mặt Nguỵ Anh nói bậy bạ về ta (▼ヘ▼#)

Lam Hi Thần: Lần thứ ba nghe cái từ miêu tả này cảm thấy đã quen rồi  ̄▽ ̄

Nguỵ Vô Tiện: Chẳng lẽ ta nói không đúng hay sao (*?ω?)

Lam Khải Nhân: Nguỵ – Vô – Tiện [○?`Д ′?○]

Giang Trừng:.......

[...... Giang Trừng nói: "Người buổi tối trở về quá giờ Mẹo không được vào, y làm sao để cho ngươi đi vào?"

Nguỵ Vô Tiện buông tay nói: "Cho nên y không cho ta vào á. Chính là muốn ta rút lại cái chân đã bước vào kia ra ngoài. Ngươi nói làm sao mà rút về, vì thế y nhoáng một cái nhẹ nhàng bay lên, hỏi trong tay ta đang cầm cái gì".

Giang Trừng chỉ cảm thấy đau đầu, dự cảm không ổn: "Ngươi nói như thế nào"

Nguỵ Vô Tiện nói: "Thiên Tử Tiếu! Chia cho ngươi một vò, coi như không nhìn thấy ta được không?"

Giang Trừng thở dài: "..... Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm rượu. Tội thêm một bậc".

Nguỵ Vô Tiện nói: "Y cũng nói với ta như vậy. Ta liền hỏi: 'Không bằng ngươi nói cho ta biết, nhà các ngươi đến tột cùng có cái gì không cấm hả?' Y dường như có chút tức giận, muốn ta đi xem tảng đá quy huấn ở trước núi. Nói thật, hơn 3000 điều, lại còn viết bằng chữ triện, ai mà xem. Ngươi có xem không? Ngươi có xem không? Dù sao thì ta cũng không xem. Chuyện này có gì đâu mà nổi giận".

"Không sai!" Mọi người đều rất đồng cảm, sôi nổi oán giận đủ loại nề nếp cứng nhắc không thể tưởng tượng của Vân Thâm Bất Tri Xứ, chỉ hận đã gặp nhau quá muộn.... Nguỵ Vô Tiện vội nói: "Cái gì, tự mình đánh nhau cũng cấm á?"

Giang Trừng: "....... Cấm. Đừng nói với ta là ngươi và y đánh nhau nha".

Nguỵ Vô Tiện: "Đánh. Còn đánh đổ một vò Thiên Tử Tiếu".

Mọi người liên tiếp vỗ đùi kêu lên tiếc nuối.

Dù sao tình hình cũng không thể tệ hơn được nữa, ngược lại trọng điểm của Giang Trừng dời đi: "Không phải ngươi mang hai vò hay sao, còn một vò nữa đâu?"

"Uống rồi".



Giang Trừng: "Uống ở đâu?"

"Uống ngay trước mặt y. Ta nói: 'Được rồi, trong Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm rượu, vậy ta không đi vào, đứng trên tường uống, không tính là vi phạm chứ'. Rồi ngay trước mặt y uống một hơi cạn sạch".

".... Sau đó?"

"Sau đó thì đánh nhau".

"Nguỵ huynh," Nhiếp Hoài Tang khiếp sợ nói: "Ngươi thật kiêu ngạo".]

"Thiên Tử Tiếu nha," Nguỵ Vô Tiện nghiêng người ghé sát vào tai Lam Vong Cơ, "Đó là lần đầu tiên ta uống, cũng là vò rượu thơm ngon nhất, đáng tiếc lúc ấy bị ngươi đánh đổ một vò rồi, Lam Trạm, ngươi hẳn vẫn nhớ mùi rượu nồng đậm lúc ấy phải không? Hửm?"

Lam Vong Cơ cũng không để ý đến lời nói đùa này, chỉ duỗi tay đỡ Nguỵ Vô Tiện ngồi ngay lại, nhưng không chịu nổi ánh mắt ái muội của Nguỵ Vô Tiện, vành tai lặng lẽ đỏ lên.

Đang ngồi đây đều là những người tu tiên, mắt tinh tai thính, thấy Nguỵ Vô Tiện còn dám lấy việc này ra đùa giỡn Lam Vong Cơ trước mắt bao nhiêu người, không ngờ vừa thẳng thắn lại vừa táo bạo như thế, thật sự là muốn bị phạt quỳ phải không?

Quả nhiên, Lam Khải Nhân nhìn thấy đứa cháu mà mình tự hào nhất lại bị quấy rối, liền nói: "Vong Cơ, ngồi sang bên này".

Lam Vong Cơ đáp "Vâng", sau đó đứng dậy ôm a Uyển còn ngủ, dắt Nguỵ Vô Tiện lười nhác ngồi xuống gần thúc phụ đại nhân và huynh trưởng, bản thân y vẫn là vẻ mặt chính trực 'Thế này hẳn là không kỳ lạ lắm nhỉ', Nhanh trí.jpg

......

Lam Khải Nhân: Vì cái gì mà tên tiểu tử thúi Nguỵ Anh cũng lại đây? Tức giận nha.

Lam Hi Thần: Đệ đệ thật nhanh trí, nhưng đây là đang khảo nghiệm mức độ kềm chế và nhẫn nại của thúc phụ đó ha.

Nhiếp Minh Quyết: Không thèm nhìn, thúc phụ Lam gia hẳn là sẽ quản một chút đúng không.

Nhiếp Hoài Tang: Ảo giác sao, hoàn toàn là cảm giác một nhà ba người rất quen thuộc nha!

Giang Trừng: Thôi xong, thật sự phải gả đi rồi....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK