Mục lục
Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

[...... Nguỵ Vô Tiện vốn nghĩ khi xuống núi tra xét sẽ tìm cơ hội chuồn đi, nhưng trên đường đi nhiều lần thử chạy trốn, kết quả không lần nào không bị Lam Vong Cơ một tay xách cổ áo mang về. Hắn thay đổi sách lược, cực lực vừa dán sát vừa dính chặt lên người Lam Vong Cơ, đặc biệt là buổi tối, kiên trì bò lên giường Lam Vong Cơ, trông chờ Lam Vong Cơ bị ghê tởm chịu không nổi nhanh chóng chém mình một kiếm. Nhưng mặc kệ hắn điên khùng đông tây nam bắc, Lam Vong Cơ vẫn lù lù bất động. Nguỵ Vô Tiện vừa chui vào trong ổ chăn của y, y liền nhẹ nhàng vỗ một cái khiến cả người Nguỵ Vô Tiện cứng đờ, sau đó nhét Nguỵ Vô Tiện vào trong một ổ chăn khác, đặt nằm thành tư thế ngủ quy củ cho đến tận hừng đông. Nguỵ Vô Tiện rất nhiều lần ăn mệt, sau khi ngủ dậy đều là đau eo mỏi chân kêu khổ không ngừng, không khỏi nghĩ thầm: "Người này trưởng thành, không thú vị nhiều như trước kia nữa. Trước kia trêu chọc y, y còn biết xấu hổ, xấu hổ đến mức rất thú vị. Nhưng bây giờ không những chẳng hề suy suyển, còn học được phản công, thật là nhẽ nào lại thế!"

Theo chỉ dẫn của cánh tay trái kia, hai người một đường đi theo hướng Tây Bắc. Mỗi ngày hợp tấu khúcAn nghỉ, để tạm thời xoa dịu cơn tức giận và sát khí của nó. Đi đến vùng phụ cận Thanh Hà, tư thế duy trì lâu nay của cánh tay này bỗng nhiên thay đổi, thu ngón trỏ lại, năm ngón nắm thành quyền.]

Di Lăng Lão Tổ đối với hành vi tìm đường chết trêu chọc Lam Vong Cơ bằng đủ mọi cách phong phú ở trong sách không lấy làm xấu hổ mà lại tự hào, thậm chí tiến thêm một tấc nói với Lam Vong Cơ, người chỉ cần giơ tay là có thể chạm tới: "Lam Trạm ngươi nghe thấy không, tương lai ngươi đều đối xử với ta tốt như vậy, rình xem ở suối nước lạnh không bực bội, nửa đêm quấy rầy không tức giận, trái ngược với mấy năm trước ngươi vừa nhìn thấy ta liền xoay người bỏ đi, nói chuyện chỉ biết bắt đầu bằng chữ 'Không', ta có phải là quá uỷ khuất rồi không? Sau này ngươi phải đối xử với ta càng tốt hơn biết không?"

Đọc sách mà đọc ra mấy chuyện có thể nói là..... Lam Hi Thần vốn đang cảm thấy thật xấu hổ vì chuyện riêng tư của đệ đệ, nhưng nghe thấy bản thân 'người gây hoạ' còn có thể đưa ra yêu cầu mặt dày không biết ngượng như thế, đột nhiên cảm thấy tính tình tốt xưa nay của mình đã bị thử thách, hắn có chút muốn đánh người, kiểu tay đấm chân đá á!

Lam Khải Nhân lại một lần nữa hận rèn sắt không thành thép, Vong Cơ nha Vong Cơ, rốt cuộc là ngươi coi trọng điểm nào của loại người này hả?

Ấy nhưng một đương sự khác là Hàm Quang Quân thật sự gật đầu nghiêm túc đáp lại, "Ừm". Giấc mơ hàng đêm trở thành sự thật, làm sao có thể đối với ngươi không tốt.

Nguỵ Vô Tiện cười to, dựa vào người Lam Vong Cơ, đưa tay điểm điểm vào chóp mũi y, "Như vậy cũng 'Ừm', Lam Trạm ngươi thật là quá đáng yêu! Cảm ơn đã dung túng ta như vậy nha ~"

Mọi người: Như vậy cũng không tức giận, việc trông cậy Hàm Quang Quân quản giáo Di Lăng Lão Tổ gì đó thực sự có thể làm được sao?

Giang Yếm Ly cũng bất đắc dĩ, nói với Lam Vong Cơ: "Hàm Quang Quân, tuy rằng a Tiện bản tính thiện lương, nhưng hắn luôn thích đùa giỡn, nếu không ra thể thống gì, nên quản thúc vẫn là phải quản thúc".

Ai ngờ Lam Vong Cơ lại nói một câu: "Sẽ không".

Mọi người kinh ngạc, sẽ không cái gì? Chẳng lẽ ngươi sẽ không quản thúc hắn hả?

Kim Quang Dao cười nói một câu: "Yêu mà không che giấu, là tự mình giết mình". Đối với hắn mà nói phơi bày nhược điểm rõ ràng trước mắt người khác như vậy là hoàn toàn không thể làm được. Sau đó lập tức nhận được một ánh mắt lạnh lẽo từ Hàm Quang Quân bắn qua...

Nhìn thấy bộ dạng Nguỵ Vô Tiện cười sắp thành một tên ngốc, Kim Tử Hiên cảm thấy mình đã học hỏi được, xem ra chính mình đối với a Ly còn chưa đủ tốt!

Giang Trừng thật sự là nhịn không nổi nữa, "Nguỵ Vô Tiện ngươi có thể làm chuyện đứng đắn một chút không!"

Tên ngốc Nguỵ Vô Tiện thật vất vả mới đè nén được nụ cười nơi khoé miệng, giả vờ ho hai tiếng mới nói: "Chuyện đứng đắn đây, các ngươi nghĩ lại xem, con riêng của Lan Lăng Kim thị hiến xá cho Di Lăng Lão Tổ, gặp phải đệ tử Cô Tô Lam thị đi săn đêm, dưới sự chỉ dẫn của cánh tay quỷ âm tà đến cực điểm này đi đến địa bàn Thanh Hà Nhiếp Thị, tuyệt đối là có âm mưu, người sau lưng này đã bày ra một ván cờ rất lớn đó".

Mọi người nghiêm mặt gật đầu, đều tỏ vẻ tán thành. Mà lúc này ván cờ lớn đang từ từ lộ ra...

[..... "Cái gì cũng bán! Son phấn hàng đẹp giá rẻ. Công tử xem thử?"

Nguỵ Vô Tiện: "Được, xem thử". Lang trung nói: "Mua cho nương tử trong nhà hả?"

Nguỵ Vô Tiện cười: "Ta dùng cho ta"

"....." Nụ cười lang trung ngừng lại, thầm nghĩ "Đùa ta à?!"

Còn chưa nổi cáu, đã thấy một nam tử trẻ tuổi khác vòng trở về, mặt không chút cảm xúc nói: "Không mua thì đừng phá." Nam tử này cực anh tuấn cực tao nhã, bạch y mạt ngạch trắng hơn tuyết, màu mắt nhàn nhạt, lưng đeo trường kiếm. Lang trung này là một tên đạo sĩ giả danh, đối với huyền môn thế gia cái biết cái không, nhận ra gia văn của Cô Tô Lam thị, không dám lỗ mãng, vội cột chặt cái rương, chạy về phía trước. Ngụy Vô Tiện nói: "Ngươi chạy cái gì? Ta thật sự muốn mua mà!"

Lam Vong Cơ: "Ngươi có tiền mua không?"

Ngụy Vô Tiện nói: "Không có tiền thì ngươi cho ta nha." Nói xong liền thò tay vào trong ngực áo y. Vốn không hi vọng sẽ móc ra được thứ gì, ba lần hai lượt, vậy mà thật sự để hắn moi ra được một túi tiền nhỏ tinh xảo, nặng trĩu.

Cái này hoàn toàn không giống thứ mà Lam Vong Cơ sẽ mang trên người, nhưng mấy ngày qua, việc khiến hắn không thể tưởng tượng nổi trên người Lam Vong Cơ cũng không chỉ một hai việc, Ngụy Vô Tiện thấy nhiều quen rồi, liền cầm túi tiền bỏ đi. Quả nhiên, Lam Vong Cơ để mặc hắn lấy, để mặc hắn đi, không có nửa câu bất mãn. Nếu không phải hắn tự ngẫm mình có chút hiểu biết về phấm chất và tính giữ mình trong sạch của Lam Vong Cơ, thanh danh của Hàm Quang Quân lại luôn tốt đến đáng sợ, thì hắn gần như sẽ hoài nghi giữa Lam Vong Cơ và Mạc Huyền Vũ có phải đã từng có gút mắc gì cắt không đứt, càng gỡ càng rối hơn hay không.

Bằng không tại sao hắn đã làm đến nước này rồi mà còn có thể nhẫn nhịn được?!]

Vì sao còn có thể nhẫn nhịn được, đương nhiên là nhận ra nha. Lam Hi Thần vừa đọc vừa thở dài vì đệ đệ của 13 năm sau, y đã phải ôm tâm tình thế nào để nhẫn nhịn chứ. Tầm mắt Lam Hi Thần lặng lẽ nhìn lệch đi một chút về phía bên cạnh đệ đệ, lại thấy được một cái tay đang quang minh chính đại làm bậy trước người Vong Cơ!

"......"

Lam Vong Cơ im lặng chịu đựng một trận, thật sự là nhịn không được, hỏi chủ nhân chiếc tay: "Ngươi đang làm gì?"

Cánh tay làm bậy của Nguỵ Vô Tiện rốt cuộc đã thu trở về, trên tay cầm một túi tiền nhỏ tinh xảo, vẻ mặt khoa trương, "Trời ơi, trên người của ngươi thực sự có thứ này ha! Quả thật không thể tin được! Nhưng, sao túi tiền này có chút quen mắt nhỉ?"

Còn chưa kịp nhìn kỹ, túi tiền đã bị chủ nhân ửng đỏ vành tai lấy lại giấu càng kỹ hơn.

[..... Lúc này, bên cạnh có người hô: "Di Lăng lão tổ, năm văn một tấm, mười văn ba tấm!"

.... Ngụy Vô Tiện lật qua lật lại xấp "Di Lăng lão tổ trấn ác đồ" kia, thiệt tình không thể nào chấp nhận gã đàn ông to khoẻ mặt mũi hung dữ, mắt lồi gân guốc trong bức vẽ là mình.

Hắn hăng hái tranh cãi: "Ngụy Vô Tiện là mỹ nam tử có tiếng gần xa, ngươi vẽ cái gì đây? Chưa từng thấy người thật thì cũng đừng vẽ bậy, khiến mọi người nhầm lẫn!"

Lang trung kia đang định nói gì đó, Ngụy Vô Tiện bỗng cảm giác có luồng gió tấn công từ sau lưng mình, lắc người tránh qua.

Hắn tránh thoát, nhưng lang trung giang hồ này lại bị người ta hất ra ngoài, té ngã vào sạp bán chong chóng bên lề đường của người ta, cái thì đỡ cái thì nhặt, luống cuống tay chân một hồi. Lang trung này vốn định mắng chửi, thì thấy người vừa đá mình là một tiểu công tử toàn thân loé sáng đầy ánh vàng, không phú thì cũng quý, khí thế giảm hơn phân nửa; lại ngó tiếp, trước ngực đối phương thêu một đoá mẫu đơn trắng Kim Tinh Tuyết Lãng, thì hoàn toàn không tức giận nữa. Nhưng dù sao cũng vẫn không cam lòng khi không bị đá một cú như thế, ỉu xìu nói: "Sao ngươi đá ta?"

Tiểu công tử kia đúng là Kim Lăng. Cậu ta khoanh tay, lạnh lùng nói: "Đá ngươi? Dám ở trước mặt ta nhắc tới ba chữ 'Ngụy Vô Tiện' này, ta không giết hắn, hắn còn phải quỳ xuống mang ơn đội nghĩa ta, ngươi còn kêu ma gọi quỷ ở bên đường. Tìm chết à!" Ngụy Vô Tiện không ngờ tới Kim Lăng sẽ xuất hiện ở đây, càng không ngờ thằng nhỏ hành động ngang ngược đến mức này, thầm nghĩ: "Tính tình đứa nhỏ này cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nóng nảy hung dữ, lại còn kiêu căng tùy hứng không coi ai ra gì, học đủ chỗ xấu của cửu cửu và phụ thân nó, còn chỗ tốt của mẫu thân nó lại không học được chút nào, nếu mình không chỉnh nó một chút, sau này sớm muộn gì cũng sẽ chịu thiệt thòi." Mắt thấy Kim Lăng dường như chưa xả hết giận, thằng nhỏ bước hai bước lại gần người đang nằm trên đất kia, hắn nói chen vào: "Kim Lăng!"]

Đối với Nguỵ Vô Tiện không biết xấu hổ, mọi người đã sớm quen, chỉ là đứa con trai Kim gia hiện giờ chưa được sinh ra đã lên sân khấu một lần vẫn là kiểu cách kiêu ngạo quen thuộc nha.

Giang Trừng nổi giận: "Nóng nảy hung dữ!"

Kim Tử Hiên nhíu mày: "Kiêu căng tuỳ hứng không coi ai ra gì!"

Hai ngươi bị 'Nguỵ Vô Tiện' điểm danh ăn ý chưa từng có cùng nhau săm soi Nguỵ nào đó đang ở đây lúc này, làm như tự hỏi phải xuống tay đánh tơi bời như thế nào mới có thể khiến người này nhớ lâu.

Nhưng Nguỵ Vô Tiện không sợ, "Đều nhìn ta làm gì, chẳng lẽ 'ta' nói không đúng hay sao? Tên nhóc thúi này một lời không hợp liền đá quầy hàng người ta, loại hành vi lưu manh đầu đường xó chợ này, tuyệt đối là Kim Tử Hiên ngươi truyền lại trước, sau đó là vấn đề dạy dỗ của Giang Trừng, sư tỷ thấy rồi đó, sau này chắn chắn không thể để cho hai người bọn họ nuôi dạy đứa nhỏ!"

Lại một lần nữa Tiết – lưu manh chính hiệu – Dương đang tự hỏi giữa tu quỷ đạo và không biết xấu hổ có liên quan hay không, cảm giác không hiểu sao mình nằm không cũng trúng đạn.

Giang Trừng và Kim Tử Hiên hai người nổi trận lôi đình, Nguỵ Vô Tiện đồ khốn nhà ngươi, đừng trốn sau lưng Lam Nhị nha!

Nhìn thấy ba người hiếm khi có quan hệ tốt như vậy, Giang Yếm Ly ngồi một bên tỏ ra rất vui mừng.

Sư tỷ, có phải ngươi có hiểu lầm gì đối với ba chữ 'quan hệ tốt' hay không?

[..... Kim Lăng cười nhạo một tiếng, huýt một tiếng sáo ngắn. Ngụy Vô Tiện vốn không hiểu ý, nhưng chỉ một lát sau, từ nơi xa bỗng truyền tới tiếng thở hồng hộc phì phì của một con vật.

Hắn quay đầu nhìn lại, một con linh khuyển (chó có linh tính) lông đen cao bằng nửa người từ góc đường chạy ra, chạy xồng xộc tới chỗ hắn.....

Ngụy Vô Tiện bỗng nhiên biến sắc, co giò chạy ngay.

Nói ra thật xấu hổ, uổng cho cái danh xưng Di Lăng lão tổ đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, nhưng thật ra thấy chó là sợ. Chuyện này cũng đành bó tay, lúc hắn còn nhỏ chưa được Giang Phong Miên nhặt về nhà, lăn lộn ở vùng ngoại ô hoang dã, thường giành đồ ăn trong miệng chó dữ. Mấy lần bị rượt theo cắn xé, dần dần đối với chó lớn hay chó nhỏ hắn đều sợ muốn chết, vì thế Giang Trừng không ít lần cười nhạo hắn. Việc này nói ra không những mất mặt, mà càng là không có mấy ai tin, bởi vậy độ lưu truyền không cao. Hồn vía Ngụy Vô Tiện gần như lên mây, mắt chợt thấy một bóng áo trắng thân trường ngọc lập, vội xé gan xé phổi gào lên: "Lam Trạm cứu ta!"

..... Kim Lăng sai chó đuổi theo người trên phố bị y bắt lại, trong lòng chán nản, thầm nghĩ: "Chết chắc rồi, chẳng nhẽ y sẽ giết chết con linh khuyển mà ta vất vả huấn luyện, rồi sau đó hung hăng giáo huấn ta một trận hay sao!"

Nào biết, Nguỵ Vô Tiện chui đầu vào dưới cánh tay y, chui ra sau lưng y, hận không thể trèo cả người lên thân hình cao lớn này của y, treo lên tới trời mới tốt. Lam Vong Cơ bị hai tay hắn ôm lấy, làm như cả người đều cứng đờ lại rồi, nhân cơ hội này, Kim Lăng lại huýt sáo hai tiếng, dắt con linh khuyển lông đen của nó chạy trối chết.]

Nghe đến đó, Kim Tử Hiên có một loại khoái cảm đã trả được thù lớn, thầm nói một tiếng không hổ là con của ta, rất tốt, Nguỵ vô sỉ thấy chó là sợ đúng không, trở về y chắc chắn sẽ lập tức nuôi bảy tám chục con chó săn! Về phần con trai chưa sinh ra đã bị Lam Vong Cơ doạ chạy, Khổng tước tiên sinh năm đó cũng đã từng bị Lam Khải Nhân doạ lựa chọn bỏ qua.

Ngoại trừ Lam Khải Nhân và Lam Hi Thần đang chú ý đến việc đệ tử đắc ý/đệ đệ ở bên ngoài bị mất đi hình tượng trước mắt bao nhiêu người, thì những người khác đều vui mừng khi tìm được phương pháp bất ngờ có thể thắng Di Lăng Lão Tổ: Thả - Chó! Nếu một con không được, thì cả đàn!

Nguỵ Vô Tiện lúc này cảm nhận được tràn ngập ác ý đến từ mọi người, lập tức sống lưng ớn lạnh, ngay sau đó được Lam Vong Cơ ôm vào lòng che chở, vừa vỗ về lưng hắn vừa nói: "Ta ở đây, không sợ".

Mọi người: Đã quên còn có một Lam Nhị....

Giang Trừng im lặng chua xót, rõ ràng mười mấy năm qua đều là ta giúp đuổi chó.

[..... Nguỵ Vô Tiện nghe tiếng chó sủa xa dần, từ sau lưng Lam Vong Cơ vòng đi ra, làm như chẳng có việc gì khoanh tay đồng ý nói: "Không sai, đạo đức xã hội đang đi xuống, con người ngày càng thoái hoá".

..... Lang trung nói: "Việc lạ? Ngươi hỏi ta là đúng rồi, tại hạ quanh năm ở chỗ này, người đời gọi là Thanh Hà Bách Hiểu Sinh (Bách hiểu sinh là người cái gì cũng biết). Là kiểu việc lạ thế nào?"

Nguỵ Vô Tiện nói: "Ví dụ như, yêu ma quấy phá nè, kỳ án phanh thây nè, thảm án diệt môn nè".

Lang trung nói: "Ở đây không có, nhưng ngươi đi tới trước năm sáu dặm, có một ngọn núi, gọi là Hành Lộ, ta khuyên ngươi đừng đi".

Nguỵ Vô Tiện nói: "Tại sao nói vậy?"

Lang Trung nói: "Núi Hành Lộ này, có biệt hiệu là "Cật Nhân Lĩnh" (Núi ăn thịt người), ngươi nói xem tại sao nói vậy?"]

Nghe thấy ba chữ "Cật Nhân Lĩnh", hai người Nhiếp Minh Quyết và Nhiếp Hoài Tang liếc nhìn nhau, dự cảm rằng có vài việc có thể sắp phải công khai rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK