Mục lục
Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

[Sáng sớm hôm sau, Lam Vong Cơ vẫn đúng giờ Mẹo rời giường.

Mấy tháng nay y sống chung với Ngụy Vô Tiện, vẫn luôn cố gắng điều chỉnh giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi của Ngụy Vô Tiện lại cho tốt, nhưng trước sau đều là phí công không có kết quả. Sau khi môn sinh đưa nước ấm tắm gội tới, Lam Vong Cơ sớm đã ăn mặc chỉnh tề lôi Nguỵ Vô Tiện trần truồng từ trong chăn mỏng ra, ôm vào thùng tắm, Ngụy Vô Tiện thế mà còn có thể một bên ngâm mình trong nước, một bên tiếp tục ngủ. Lam Vong Cơ đẩy nhẹ hắn, hắn liền chụp lấy tay Lam Vong Cơ, lòng bàn tay mu bàn tay đều hôn vài cái, để lên mặt vừa cọ cọ, vừa tiếp tục ngủ. Thật sự bị đẩy đến bực bội thì hừ hừ hai tiếng, nhắm hai mắt kéo Lam Vong Cơ xuống, ôm má y lại hôn mấy cái, mơ mơ màng màng nói: "Ngoan, ngoan, đừng quậy nữa. Xin ngươi mà, một lát dậy liền, ha." Sau đó ngáp một cái, ghé vào cạnh thùng tắm tiếp tục ngủ. Tuy biết rằng cho dù nhà đang cháy, Ngụy Vô Tiện có lẽ cũng chỉ có thể đổi nơi tiếp tục ngủ, nhưng Lam Vong Cơ vẫn kiên trì không ngừng mà mỗi buổi sáng đều bắt đầu kêu hắn từ giờ mẹo, sau đó mặt không đổi sắc bị hôn hít loạn xạ hơn 60 lần.

Đem bữa sáng về Tĩnh Thất, đặt lên án thư lúc trước chỉ để giấy và bút mực, sau đó vớt Nguỵ Vô Tiện tiếp tục ngủ say từ trong thùng gỗ ra lau khô, tròng quần áo vào, buộc thắt lưng ngay ngắn, lúc này Lam Vong Cơ mới từ kệ sách tiện tay lấy xuống một quyển sách, lật đến trang sách có kẹp thẻ sách làm bằng hoa khô kia, ngồi bên cạnh bàn chậm rãi đọc.]

Ngay từ đầu, Ngụy Vô Tiện chỉ cảm thấy giờ làm việc và nghỉ ngơi của hắn và đạo lữ nhà mình có điểm không hợp nhau lắm. Người Lam gia là làm bằng sắt, giờ mẹo dậy, giờ hợi ngủ, chính hắn cũng có tiêu chuẩn đến tự giác giờ tỵ thức, giờ sửu ngủ, chỉ là chênh lệch hai canh giờ chứ mấy, nếu Lam Trạm thật sự quyết tâm chỉnh lại, vậy thì hắn có thể phải chịu rồi.

Sau đó thì sao, so với cách đánh thức người khác đơn giản thô bạo của Giang Trừng, động tác của Lam Trạm ở điểm này có thể so sánh với mưa nhẹ gió hoà, cẩn thận tỉ mỉ như thế, hắn đọc thấy mà cũng ngượng ngùng.

Cho đến cái câu 'mặt không đổi sắc bị hôn hít loạn xạ hơn 60 lần' kia......

Này có tính là 'Tâm tư — mà người qua đường đều biết của Hàm Quang Quân' không?

Lúc trước còn nói tại sao người này có thể có nhiều tiểu tâm tư như vậy chứ, đã xem như là đạo lữ danh chính ngôn thuận 'mỗi ngày' rồi á, thật sự thiếu y 'hơn 60 lần hôn hít loạn xạ' lúc nửa tỉnh nửa mê này hay sao? Đây là cái đam mê quỷ dị gì hả?

Ánh mắt Ngụy Vô Tiện nhìn sang Lam Vong Cơ lại thay đổi một cấp bậc, cuối cùng cũng chỉ giơ tay vỗ vỗ bả vai của đạo lữ, "Lam Trạm, nếu ngươi thích, vậy tiếp tục 'chỉnh cho ngay' đi, dù sao đoánchừng là sẽ không có cái ngày tàn nhẫn đánh thức ta dậy đâu." Thật vất vả mới tìm được chút sở thích nhỏ, cũng không thật sự quấy nhiễu giấc mộng đẹp của hắn, vẫn là mặc kệ thôi ~

Lam Vong Cơ: "......" Đây là nghiêm túc đánh thức... Thật sự là như thế, không thể tin tưởng hay sao?

......

Ngươi có thể như vậy, sao không xóa ba chữ 'Di Lăng Lão' đi, trực tiếp danh hiệu gọi là 'Tổ tông" thôi?!

Nhờ phúc của đại danh đỉnh đỉnh Di Lăng Lão Tổ, Ôn Tình làm một đại tỷ ở ẩn nửa đời, tương lai còn có cơ hội ở ẩn toàn bộ, những ồn ào náo loạn ở bên ngoài đó chỉ cần không lan tới Loạn Táng Cương, thì chẳng liên can gì mấy đến nàng.

Bởi vậy sau khi tất cả mọi người đều tập trung lại đây, Ôn Tình lại phân tâm, vừa mới phân tâm đãnghe thấy cái đoạn Lam Nhị công tử đối xử với Nguỵ Vô Tiện như thể chăm sóc người bệnh nặng kia, trong nháy mắt liền mở túi kim châm cứu ở bên hông ra, trực tiếp từ bỏ hai người đã hết thuốc chữa,một người chịu đánh một người chịu bị đánh, chỉ tập trung nhìn chằm chằm vào thúc phụ Lam gia.

—— Đây chính là ân nhân ân sư của Tư Truy, không thể cứ thế để bọn hắn chọc cho tức giận đến xảy ra chuyện gì đó.

Lam Khải Nhân vẫn còn đang nhận xét từng câu từng chữ trong 'kế hoạch' của Kim Tử Hiên: Làm thế nào ánh mắt của y sư Ôn thị này nhìn lão phu kỳ quái như thế?

[Quả nhiên, đến cuối giờ tỵ, Ngụy Vô Tiện vô cùng đúng giờ từ trên giường thẳng tắp ngồi dậy, giống như mộng du mò xuống giường, mò đến Lam Vong Cơ trước, kéo lại vào trong lòng vuốt ve mấy cái,sau đó theo thói quen mà xoa nắn đùi y. Sau khi nhanh chóng rửa mặt xong người mới tỉnh táo một chút, mò đến bên cạnh án thư. Ngụy Vô Tiện răng rắc cắn mấy miếng ăn xong một quả táo, thấy đồ ăn trong cặp lồng chất đầy, khóe miệng giựt giựt, nói: "Hôm nay nhà các ngươi không phải có gia yến sao, ăn trước nhiều như vậy không sao chứ?"

Lam Vong Cơ bình tĩnh sửa sang lại dây cột tóc và mạt ngạch mới vừa rồi bị Ngụy Vô Tiện xoa loạn, nói: "No bụng trước."

Thức ăn của Vân Thâm Bất Tri Xứ, Ngụy Vô Tiện đã nếm qua, canh suông quả thủy, thức ăn chay làchính, phóng tầm mắt đều là màu xanh xanh, vỏ cây rễ cây các loại dược liệu, món ăn nào cũng đều toả ra vị đắng nghét đáng sợ, mà trong vị đắng nghét còn trộn lẫn một chút vị ngọt kỳ dị. Nếu không phải như thế, lúc trước Ngụy Vô Tiện cũng sẽ không có ý định nướng hai con thỏ kia để ăn. Gia yến nhà bọn họ cầm chắc là ăn không đủ no, ăn không ngon.

Ngụy Vô Tiện trong lòng biết Cô Tô Lam thị đối với phương diện này cực kỳ coi trọng, có cho hắn tham dự gia yến hay không, cơ bản tương đương với có thừa nhận thân phận đạo lữ của hắn hay không, Lam Vong Cơ nhất định phải giằng co với Lam Khải Nhân rất lâu mới giành được tư cách tham gia cho hắn, thở phì ra một hơi, cười nói: "Yên tâm. Ta sẽ biểu hiện thật tốt, không để ngươi mất mặt."]

Ngụy Vô Tiện: Lam Trạm thật đúng là tri kỷ, biết ta trong gia yến nhà y chắc chắn ăn không ngon, còn chuẩn bị trước nhiều đồ ăn hơn để ăn cho no bụng. Nhớ tới trước đây... cho dù ta một chút cũng không muốn nhớ đến lúc trước, trời mới biết thức ăn trong ba tháng kia đến tột cùng là tốn của ta bao nhiêu tinh lực mới có thể cúng tế tốt cho ngôi đền ngũ tạng của mình, giày vò đến muốn thăng thiên luôn á!

So sánh ra, tội cho Nhiếp Hoài Tang - một đệ tử thế gia khác họ có thể ở Vân Thâm liên tục suốt mấy năm, quả nhiên rất có bản lĩnh!

Lam Vong Cơ ăn từ nhỏ đến lớn, hơn nữa lớn lên vừa cao vừa khoẻ: Thật ra ăn cũng không có chỗ nàokhông ngon, nhưng nếu Ngụy Anh đã nói thà ăn vỏ dưa hấu còn hơn, vậy thì chắc hẳn là có điểm không đúng.

[Nói là gia yến, nhưng gia yến của Vân Thâm Bất Tri Xứ hoàn toàn khác với gia yến mà Ngụy Vô Tiện quen biết trong quá khứ.

Gia yến của Vân Mộng Giang thị, là bày ra mười mấy chiếc bàn vuông thật to trên giáo trường ngoài trời của Liên Hoa Ổ, nam nữ già trẻ ngồi lẫn lộn tuỳ ý, trong bữa tiệc xưng hô loạn cả lên. Phòng bếp cũng dọn ra bên ngoài, một loạt bếp lò nồi niêu nổi lửa ngút trời, hương thơm ngào ngạt, muốn ăn cái gì thì tự mình đi qua lấy, không đủ mới làm. Gia yến của Lan Lăng Kim thị tuy rằng hắn chưa đi tham dự, nhưng nhà bọn họ cũng không bủn xỉn trong việc ra sức truyền bá những chi tiết hết sức xa hoa trong đó, cái gì múa kiếm danh gia để giúp vui, cây san hô bằng ngọc ủ rượu, lụa đỏ trải dài trăm dặm, khiến người ta trố mắt.

So sánh với nhau, gia yến của Vân Thâm Bất Tri Xử vừa không náo nhiệt, cũng không hoa lệ. Gia giáo của Cô Tô Lam thị xưa nay nghiêm khắc đến đáng sợ, ăn không nói, ngủ không nói, mặc dù yến tiệcchưa bắt đầu, mọi người trong bữa tiệc cũng không nói một tiếng. Ngoại trừ người vừa mới vào sảnhsẽ thấp giọng hành lễ chào hỏi tiền bối, còn thì gần như không nghe tiếng người nói, càng không có tiếng cười. Mặc bạch y giống nhau, đeo mạt ngạch vân văn giống nhau, biểu tình nghiêm nghị thậm chí đờ đẫn giống nhau, làm như tất cả đều là từ một khuôn mẫu khắc ra.

Nhìn cả một sảnh toàn người "mặc áo tang" này, Ngụy Vô Tiện làm bộ không chú ý tới ánh mắt hoặc kinh ngạc hoặc không tốt của người khác, mắng thầm: "Cái này gọi là gia yến sao, tại sao mùi chết chóc còn nặng nề hơn lúc làm đám tang vậy."]

"......" Lam Vong Cơ quay đầu đối diện với Ngụy Vô Tiện đang tỏ ra xấu hổ vài giây, nghiêm mặt nói: "Không thể nói năng lung tung."

"Phải phải phải," Ngụy Vô Tiện sờ sờ mũi, rất không thành tâm mà tự kiểm điểm lại mình, tốt xấu gì cũng là gia yến Lam gia thừa nhận địa vị đạo lữ của mình, loại lời nói mắng thầm này thì chỉ mắng thầm thôi, làm sao có thể nói ra cơ chứ, đây không phải là nguyền rủa người khác kéo luôn cả mình vào hay sao? Được rồi, thật ra là 'hắn' đang thật sự nói thầm trong bụng, không phải cố ý muốn nói như vậy......

"Ặc, chuyện đó, Lam Trạm, ngươi nghe xong gia yến của Vân Mộng chúng ta mà không thấy rất hâm mộ sao? Đợi sau khi trở về, kêu Giang Trừng cũng làm cho chúng ta một cái, ngay trên giáo trường ở Liên Hoa Ổ, để cho ngươi biết một chút, cái gì gọi là 'gia yến'! Ta nói với ngươi......"

Ánh mắt Lam Vong Cơ nhu hòa nhìn bộ dáng mặt mày hớn hở của Ngụy Vô Tiện khi nói đến gia yến của Giang gia, thỉnh thoảng hưởng ứng 'ừm' một tiếng. Mãi cho đến khi Ngụy Vô Tiện thổi phồng xong rồi, bọn hắn cũng không suy xét qua một vấn đề hiện thực 'Giang Trừng có làm cho hay không'này.

[Đúng lúc này, Lam Hi Thần và Lam Khải Nhân đi vào sảnh tiệc. Lam Vong Cơ yên tĩnh ngồi ở bên cạnh Ngụy Vô Tiện lúc này mới hơi nhúc nhích. Lam Khải Nhân ước chừng vừa nhìn thấy Ngụy Vô Tiện là muốn phát bệnh, vì thế dứt khoát lựa chọn không nhìn hắn, nhìn thẳng phía trước. Lam Hi Thần thì vẫn ấm áp như trước, khóe miệng cũng ngậm ý cười nhợt nhạt, khiến người ta như tắm mình trong gió xuân. Nhưng mà, không biết có phải do bế quan hay không, Ngụy Vô Tiện lại cảm thấy, Trạch Vu Quân dường như gầy đi nhiều.]

Có lẽ người già rồi, thì thật sự sẽ mềm lòng đi vài phần.

Nguỵ Vô Tiện - mới hai mươi tuổi đầu nhưng sớm đã có suy nghĩ của 'chồng chồng già', nhìn thấy chính mình chỉ muốn quay về Liên Hoa Ổ, ôm ấp Lam Vong Cơ, đi trên con đường lớn một cách tiêu dao, chợt cảm thấy lo lắng cho ca ca của Lam Trạm của thế giới này.

So với một Vân Mộng Song Kiệt không được làm thuộc hạ lâu dài nhưng cũng xem như cả hai đều vẫn mạnh khỏe, thì 'Tam Tôn' nổi danh một thời rõ ràng càng khiến cho người ta tiếc nuối hơn. Tuynhiên ba người hiện giờ, có ngăn cách, khúc mắc cũng không ít, nhưng ít ra đều còn sống không phải sao, chỉ cần còn sống, mọi chuyện còn lại cũng đều là thành sự tại nhân (thành công hay không do con người).

[Sau khi gia chủ ngồi xuống, Lam Hi Thần đơn giản nói vài câu khách sáo, rồi khai tiệc.

Đầu tiên bưng lên chính là một chén canh... Bề ngoài là một chén sứ đen mộc mạc, có thể cầm trong lòng bàn tay, xúc cảm trơn bóng. Mở cái nắp sứ nhỏ xíu ra nhìn, quả nhiên lại là một đống rễ cây vỏ cây lá cây xanh xanh vàng vàng. Chỉ nhìn thôi, lông mày Ngụy Vô Tiện đã giựt giựt mấy cái. Sau khi múc một muỗng đưa vào trong miệng, tuy hắn đã chuẩn bị tâm lý sẵn từ sớm, cũng nhịn không được nhắm mắt đỡ trán. Một hồi lâu sau, hắn mới phục hồi tinh thần từ trong cơn đả kích thật lớn mà vị giác gặp phải, khuỷu tay miễn cưỡng chống đỡ thân thể, thầm nghĩ: "... Tổ tiên Lam gia nếu là hòa thượng, nhất định là sư khổ hạnh."

Ngụy Vô Tiện cầm lòng không đậu nhớ đến một nồi to chứa đầy canh sườn hầm củ sen, mùi thơm của thịt và ngó sen, bay xa mười dặm trên giáo trường khi Liên Hoa Ổ mở tiệc... So sánh ra, giờ này khắc này, không biết là nên cảm thông cho cái miệng đầy vị đắng ngọt của mình nhiều hơn, hay là cảm thông cho Lam Vong Cơ ăn thứ này từ nhỏ đến lớn nhiều hơn.

Nhưng nhìn những người Lam gia khác ở trong sảnh đều mặt không đổi sắc uống hết chén nước thuốcnày, động tác và biểu tình còn vô cùng ưu nhã tự nhiên, bình thản ung dung, Ngụy Vô Tiện cũng xấuhổ vì chỉ có mình chừa lại hơn nửa chén. Huống hồ, 4000 điều kia của Lam gia, không đúng, hiện giờ không biết đã có mấy ngàn điều gia quy, hắn nhớ là cũng có yêu cầu đối với lễ nghi trong ăn uống... Hắn không muốn nhanh như vậy sẽ lại bị Lam Khải Nhân mắng mỏ đâu. Ai ngờ, hắn đang định căng da đầu ngửa cổ uống một hơi hết chén nước thuốc kỳ dị này, thì bỗng nhiên phát hiện chén canh trước mặt mình đã trống không.

Ngụy Vô Tiện: "???" Hắn nhịn không được cầm lấy chén sứ nhỏ màu đen tinh xảo kia, thầm nghĩ "Ta rõ ràng mới uống có một ngụm? Phía dưới có cái lỗ rò rỉ sao?" Nhưng rõ ràng trên bàn ăn sạch sẽ sáng sủa... Ngụy Vô Tiện liếc mắt nhìn qua, đúng lúc Lam Vong Cơ làm như không có việc gì uống xong ngụm nước thuốc cuối cùng, đậy nắp lại, đang rũ mi mắt, dùng một tấm khăn trắng tinh nhẹ nhàng lau khóe môi. Nhưng Ngụy Vô Tiện nhớ rõ ràng, chén canh kia của Lam Vong Cơ chắc chắn đã uống xong từ trước. Hắn còn phát hiện, bàn ăn của Lam Vong Cơ, làm như gần hắn hơn nhiều so với lúc khai tiệc hồi nãy, hình như âm thầm bị dời qua.

Ngụy Vô Tiện "......" Hắn nhướng mày, làm khẩu hình nói với Lam Vong Cơ bên kia: Hàm Quang Quân, rất nhanh tay nha?

Lam Vong Cơ đặt tấm khăn xuống, liếc mắt nhìn bên này một cái, rồi bình tĩnh dời ánh mắt về. ]

Ngụy Vô Tiện nghiêm chỉnh chắp tay với Lam Vong Cơ, "Đa tạ Hàm Quang Quân cứu ta một mạng, không có gì báo đáp, nguyện lấy thân báo đáp, ý Hàm Quang Quân thế nào?"

Lam Vong Cơ: "......" Đã là đạo lữ, hứa hẹn cái gì nữa? Không đúng, ở đâu ra lời nói này?

Người bên cạnh không nói một câu, Ngụy Vô Tiện cũng không ngại, sắc mặt không thay đổi mà nói tiếp: "Lam Trạm, ngươi liều mạng bất chấp cả gia quy, cũng muốn giúp ta vượt qua cửa ải khó khăn, ta sao lại có thể liên lụy ngươi như thế? Không bằng như vầy, ngươi vẫn nên cùng ta đến Liên Hoa Ổ đi, nếu không chê, cùng nhau ở trên Loạn Táng Cương cũng được, như thế cả hai đều tránh được miệng lưỡi bị đắng, chẳng phải là vui sướng sao?"

Lam Vong Cơ nghẹn nửa ngày, cũng chỉ nói: "...... Sẽ không để ngươi chịu đắng." Một khi đã ghét bỏ đồ ăn Vân Thâm Bất Tri Xứ như thế, vậy thì có thể làm lại, tóm lại, nhất định phải giấu người trong địa bàn của mình mới được.

Nhìn thấy sắc mặt nghiêm trọng của Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện mới nhận ra hình như y có chút nghĩ nhiều vì lời nói đùa của mình, lập tức bày tỏ thái độ nói: "Đương nhiên sẽ không chịu đắng, có Nhị ca ca nhanh tay, cho dù ở Vân Thâm, cũng sẽ không để ta chịu đắng mà đúng không?"

Lam Vong Cơ trịnh trọng gật đầu, "Ừm."

Ngụy Vô Tiện:???

[... Ngụy Vô Tiện... dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ lên thân chén sứ đen, phát ra tiếng vang rất nhỏ chỉ có hai người bọn hắn có thể nghe được, nghe tiếng, tầm mắt Lam Vong Cơ liếc sang mấy phân rất khó nhận ra... Hắn nâng cái chén nhỏ kia lên, làm động tác như muốn uống, ở trong tay xoay tới xoay lui, dừng lại ở vị trí Lam Vong Cơ mới vừa rồi uống qua, đem môi ngậm lên vành chén sứ. Quả nhiên, hai tay Lam Vong Cơ vốn đang để đoan đoan chính chính ở trên đùi, lúc này, tư thế vẫn không thay đổi, nhưng mười ngón tay an an tĩnh tĩnh giấu dưới tay áo trắng lại hơi hơi cuộn lên.

Thấy thế, Ngụy Vô Tiện trong lòng lâng lâng, nhất thời thả lỏng, thân mình đang sắp sửa giống lúctrước, không tự chủ được mà dựa lên người của người kia, đột nhiên truyền tới một tiếng ho khan nghiêm khắc từ phía Lam Khải Nhân bên kia. Ngụy Vô Tiện vội vàng dựng thẳng thân hình còn chưa kịp nghiêng, khôi phục dáng ngồi nghiêm chỉnh.]

Ngụy Vô Tiện vì chuyện này kêu to, "Thật là thất sách nha! Nếu như thúc phụ đại nhân ho trễ một chút, thì hai ta đã có thể dựa vào nhau cùng thân mật ăn cơm rồi, nếu có thể ăn như vậy, đắng bao nhiêu bổn lão tổ cũng ăn được hết á ~"

Lam Vong Cơ trong lòng cực kỳ quẫn bách, nhưng trên mặt không lộ tí gì, nói: "Trên gia yến, không thể hồ nháo như thế."

Ngụy Vô Tiện lúc này không thèm so đo lời nói 'ngươi hồ nháo trước mà, một mình ta cũng không thể hồ nháo được' gì đó, chỉ đuổi theo hỏi: "Vậy không phải là gia yến thì có thể 'hồ nháo' đúng không?"

Lam Vong Cơ: "......" Còn muốn như thế nào?

Ngụy Vô Tiện làm như nhìn ra suy nghĩ trong lòng y, nói thẳng: "Cũng chẳng thế nào, ngươi có thể đút ta ăn hay không, hai ta cùng ăn một chén cơm á ~" không để Lam Vong Cơ mở miệng từ chối, Ngụy Vô Tiện lại nói tiếp: "Đút xong rồi còn có thể làm vài chuyện khác có phải là vừa đẹp không?"

Lam Vong Cơ: "......" Mấy chục điều gia quy về ăn uống như không thể kén ăn, không để bỏ mứa, không thể ăn cơm quá ba chén, không thể nói nhiều....

Ngụy Vô Tiện: Ha ha ha ~

[Dùng xong canh, đợi một lát, lúc này mới bắt đầu chính thức chia thức ăn. Trên mỗi bàn ăn đều bàyba món ăn nhẹ, mỗi món một đĩa nhỏ, không phải màu xanh thì chính là màu trắng, không khác một chút gì với những món ăn năm đó Ngụy Vô Tiện đi học. Nhiều năm như vậy, ngoại trừ càng đắng nhiều hơn, thì không hề thay đổi gì cả... Đối mặt với món ăn mộc mạc như vậy, thật sự không có khẩu vị, gắp đại vài cái cho vào bụng, hoàn toàn không biết mình ăn cái gì. Trong lúc đó, ánh mắt Lam Khải Nhân thường xuyên đảo qua, hung dữ nhìn chằm chằm hắn, giống như năm đó ngồi nghe học, thời điểm chuẩn bị gọi tên hắn kêu hắn cút đi. Nhưng cố tình thái độ của Ngụy Vô Tiện lại quy củ an phận một cách khác thường, làm cho ông không thể làm gì, đành phải từ bỏ.

Ăn xong bữa cơm nhạt như nước ốc, đám gia phó dọn mâm và bàn ăn, theo lệ thường, Lam Hi Thần bắt đầu tổng kết phương hướng hành động của gia tộc trong thời gian gần đây. Nhưng chỉ nghe huynh ấy nói vài câu, Ngụy Vô Tiện đã cảm thấy huynh ấy mất tập trung, thậm chí còn nhớ sai địa điểm của hai lần săn đêm, nói xong cũng không phát hiện, đến nỗi Lam Khải Nhân phải liếc nhìn huynh ấy, chòm râu dê bị thổi bay rất nhiều lần, nghe xong một hồi, rốt cuộc nhịn không được mở miệng cắt ngang. Một hồi gia yến này, đã hữu kinh vô hiểm, vội vội vàng vàng mà kết thúc.

Nặng nề mở màn, nặng nề diễn ra, nặng nề giải tán, Ngụy Vô Tiện bị ép phải nặng nề gần một canh giờ, đã không có món ăn ngon, cũng không ca múa giúp vui, nghẹn đến mức cả người như thể mọc rêu nửa năm. Cố tình sau khi kết thúc Lam Khải Nhân còn nghiêm khắc kêu Lam Hi Thần và Lam Vong Cơ đi, nhìn dáng vẻ là lại muốn dạy dỗ, hơn nữa là dạy dỗ một lúc hai người.]

Lam Vong Cơ cảm giác bả vai lại bị vỗ hai cái, quả nhiên ngay sau đó người bên cạnh lại bắt đầu nói, "Trí nhớ của Lam gia các ngươi cũng được di truyền tốt đúng không, tuy rằng gia yến vội vội vàng vàng kết thúc, nhưng thúc phụ đại nhân vẫn có thể nhớ được chính mình ho mấy lần, tại sao ho, cuối cùng kêu ngươi và đại ca cùng đi ra để dạy bảo, thật đúng là càng già càng dẻo dai ha ha ~"

Sau vài tiếng cười, lời nói làm ra vẻ trêu chọc nói còn muốn nói tiếp, "Nhưng ngươi yên tâm, hiển nhiên lần này là ca ca của ngươi thoạt nhìn càng thiếu giáo huấn hơn, có Trạch Vu Quân che ở phía trước, thúc phụ ông ấy nhất định sẽ tha cho ngươi phần nào". Bên dưới có đệ đệ không bớt lo, bên trên còn có thúc phụ làm lụng quá vất vả, thân là tông chủ Lam gia, nhưng tinh thần sa sút như vậy, cũng sẽ không cứ tự trách móc bản thân mãi được.

Hiển nhiên thái độ lo lắng cho huynh trưởng của Lam Vong Cơ không thoát được ánh mắt Ngụy Vô Tiện, chẳng qua mượn cơ hội kín đáo an ủi một phen thôi.

Lam Vong Cơ dường như cũng được an ủi rồi, sau khi nhìn chăm chú vào gương mặt tươi cười củaNgụy Vô Tiện, y nhỏ giọng nói: "Cũng sẽ không, thúc phụ hẳn là lửa giận càng lớn hơn."

Ngụy Vô Tiện: Đây khẳng định là Lam Trạm lần đầu tiên nói xấu Lam lão nhân đi? Ha ~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK