Vành mắt Hứa Thanh hơi đỏ lên, lặng lẽ tiếp nhận, cúi đầu thật sâu sau đó quay đầu nhìn phần mộ Lục gia, trong đầu hiện ra hình đầu người trong tay Dạ Cưu, trái tim của hắn lại trở nên đau nhói. Sau một lúc lâu Hứa Thanh trùng trùng điệp điệp cúi đầu về phía phần mộ của Lục gia, sau đó nhìn sư tôn, nhìn qua vẻ tự trách trên mặt sư tôn và hắn nhẹ giọng mở miệng. “Sư tôn, chúng ta nhất định sẽ báo thù cho Lục gia.” Ánh mắt Thất gia trở...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.