Mục lục
Thiên Thánh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ý Thiên trầm ngâm nói: 

- Ta đang suy nghĩ, Công Tôn Duy Ngã cùng Tả Thiên Huệ bởi vì quan hệ tới Vô Biên Hoang Thành cho nên trở thành bia cho người ta nhắm. Hôm nay Vô Biên Hoang Thành nằm trong tay của chúng ta, biện pháp tốt nhất chính là trảm thảo trừ căn. Nhưng mà Công Tôn Duy Ngã và ta có giao tình, ta không muốn giết hắn. Dùng tình cảnh của hắn hiện tại là không có khả năng đầu nhập vào người khác, cho nên ta hy vọng bọn họ gia nhập vào chúng ta.

Chư Cát Đằng Huy nghi vấn nói: 

- Ngươi muốn thu hai người này cho mình dùng, chỉ sợ bọn họ không nhất định nguyện ý.

Ý Thiên lạnh nhạt nói: 

- Sinh tử nhất niệm, do bọn họ quyết định. Hiện tại bọn họ đã tới bên ngoài Thiên Hoang Thánh Thành, phải xem bọn họ phản ứng như thế nào.

Mọi người không nói, Thiên Hoang Thánh Thành đã mở hai tầng phòng ngự, trừ Ý Thiên ra, dù ai cũng không cách nào dò xét được tình huống trong Thánh thành, cho nên khó hiểu tình huống bên ngoài.

Nam Cung Uyển Nghi, Lý Nhược Nhiên, Từ Nhược Hoa ba người trầm mặc không nói, các nàng tiêu hóa tri thức mà Ý Thiên truyền thụ, phương pháp điều khiển cực kỳ phức tạp, cũng không phải là chính thức lĩnh hội.

Ngọc Linh Lung bảo trì tính cách lạnh lùng, lẳng lặng nhìn qua Ý Thiên, ánh mắt vô hỉ vô bi.

Bên ngoài Thiên Hoang Thánh Thánh, Công Tôn Duy Ngã cùng Tả Thiên Huệ đứng trên bầu trời, đưa mắt nhìn qua thành cổ, hai người vô cùng hưng phấn.

Nhìn nhau cười cười, hai người phi thân vào tầng phòng ngự đầu tiên, Tả Thiên Huệ tế tiên khí Vi Tinh Nghi, bắn ra một đạo hào quang vào trong kết giới phòng ngự, lập tức mở ra một cánh cửa, nhưng lại cực không ổn định.

- Đi mau, ta nhiều nhất chỉ có thể mở ra trong nháy mắt.

Tả Thiên Huệ nói ra đầy lo lắng, giới hạn trong tu vị, Tả Thiên Huệ mặc dù thúc dục tiên khí Vi Tinh Nghi mở ra một cánh cửa, thực sự thập phần không ổn định, cũng không cách nào kéo dài.

Công Tôn Duy Ngã không chút do dự, lôi kéo Tả Thiên Huệ lóe lên rồi biến mất, huyền diệu khó giải thích xuyên qua kết giới phòng ngự đầu tiên, trong nháy mắt cánh cửa biến mất.

Tiến vào Thiên Hoang Thánh Thành thì Công Tôn Duy Ngã cùng Tả Thiên Huệ thở ra một hơi, sau một phen khẩn trương chạy tới đây, hai người rốt cục cũng được như nguyện tiến vào Thánh thành.

Một khắc này hai người chăm chú ôm nhau, vui sướng nhét đầy tâm linh.

Một lát sau hai người khôi phục lại bình tĩnh, sau đó cẩn thận quan sát tình cảnh chung quanh, hai người bay lên một cao ốc, cũng không có đi tới gần kết giới phòng ngự tầng hai.

- Kế tiếp, chúng ta nên chuyên tâm tu luyện đi, tranh thủ sớm ngày tấn chức Vũ Đế, sau đó có hi vọng tiến vào tầng thứ hai.

Lời này là Công Tôn Duy Ngã nói ra, lời này lại truyền rõ vào trong tai của mọi người.

Mộ Dung Tiểu Dạ cười nói: 

- Xem ra bọn họ hiện tại còn không vào được, chúng ta căn bản không cần phải lo lắng. Ngược lại Vô Biên Hoang Thành thật lớn như thế, chúng ta vẫn không thể ở nơi này được.

Chư Cát Đằng Huy nói: 

- Vô Biên Hoang Thành chính là thần khí, có lẽ có thể lớn có thể nhỏ mới đúng.

Lý Nhược Nhiên cười nói: 

- Sư huynh nói như vậy có lý, nhưng mà Vô Biên Hoang Thành bị trọng thương, tổn hại nghiêm trọng, rất nhiều công hiệu cũng đã không cách nào phát huy. Muốn khởi động Vô Biên Hoang Thành, hiện tại đã không rất dễ dàng, còn phải tiêu hao nhiều nguyên khí.

Lan Hinh nói: 

- Cho dù như thế, chúng ta cũng phải nghĩ biện pháp thu hồi kiện thần khí này, nếu không nó sẽ rơi vào trong tay của Bát Cực Thần Điện.

Ý Thiên nói: 

- Việc này mọi người không cần phải lo lắng, muốn thu hồi Vô Biên Hoang Thành chỉ bằng vào thời gian và tinh lực. Mà Công Tôn Duy Ngã cùng Tả Thiên Huệ hiện tại không cách nào đi vào, chúng ta nên bắt tay vào làm tất cả, mau chóng thu hồi Vô Biên Hoang Thành.

Mọi người không có dị nghị, tại Ý Thiên an bài Chư Cát Đằng Huy, Ngọc Linh Lung, Mộ Dung Tiểu Dạ, Lan Hinh, Đoan Mộc Thanh Vân năm người rời khỏi nơi này, vẻn vẹn lưu lại Ý Thiên, Lý Nhược Nhiên, Từ Nhược Hoa cùng Nam Cung Uyển Nghi bốn người.

- Muốn cho Vô Biên Hoang Thành thu nhỏ lại cũng không phải việc khó, nhưng hiện tại nó là chuyện vô cùng khó giải quyết. Trước mắt , Công Tôn Duy Ngã cùng Tả Thiên Huệ đều ở trong Thiên Hoang Thánh Thành, một khi chúng ta thúc dục trận pháp thì người ngoài chắc chắn phát giác, cũng mang hoài nghi chuyển dời qua hai người. Đến lúc đó trở lại trong hiện thực cũng sẽ không khiến cho ai phát giác được.

Lý Nhược Nhiên cười mắng: 

- Ngươi đúng là gian xảo mà, chuyện gì cũng cân nhắc cẩn thận cả.

Ý Thiên cười nói: 

- Sư tỷ quá khen. Vô Biên Hoang Thành tuy là thần khí, nhưng bị hao tổn nghiêm trọng, muốn chữa trị nó không dễ dàng, bởi vậy chúng ta nên đặc biệt cẩn thận.

Nam Cung Uyển Nghi nhắc nhở: 

- Cho dù người ngoài không biết, việc này cũng có không ít người biết, quyết không thể chủ quan.

Từ Nhược Hoa hỏi: 

- Vô Biên Hoang Thành thu nhỏ lại thì người nào chịu trách nhiệm đảm bảo đây?

Ý Thiên nhìn qua ba nữ, nói khẽ: 

- Ta có ý định cho tỷ tỷ đảm bảo, nàng là lựa chọn thích hợp nhất, không biết sư tỷ cùng Nhược Hoa có dị nghị gì không?

Lý Nhược Nhiên cười nói: 

- Ta không có ý kiến.

Từ Nhược Hoa thanh nhã nói: 

- Như thế rất tốt, hiện tại chúng ta nên bắt đầu đi.

Sau khi thương nghị thỏa đáng, bốn người bắt đầu thúc dục trận pháp, được Ý Thiên chỉ điểm cùng dẫn đạo nên bốn người đồng thời xuất lực, cùng điều khiển Vô Biên Hoang Thành.

Trong bốn người, Nam Cung Uyển Nghi cùng Lý Nhược Nhiên đều là Vũ Đế, tu vị kinh người, Ý Thiên cùng Từ Nhược Hoa cũng là Thánh Hoàng, bốn người hợp lực khống chế Vô Biên Hoang Thành này càng dễ dàng.

Nhưng mà Vô Biên Hoang Thành bị hao tổn nghiêm trọng, rất nhiều trận pháp cũng đã mất đi hiệu lực, mặc dù không đến mức không hề có tác dụng, nhưng mà tốn rất nhiều công sức và thời gian.

Vô Biên Hoang Thành to hnuw vậy, Hồng Vân thánh nữ là người đầu tiên cảm thấy không đúng, ánh mắt lộ ra vẻ tức giận.

- Đáng giận, thậm chí có người nhanh chân đến trước.

Sắc mặt Dương Viêm kinh biến, tức giận nói: 

- Là ai, sao chúng ta không phát giác?

Vương Phi Dật giọng căm hận nói: 

- Nhất định là Công Tôn Duy Ngã cùng Tả Thiên Huệ, bọn chúng có chìa khóa mở Vô Biên Hoang Thành, lại quen thuộc tình huống của Hoang thành, nhất định là bọn chúng.

Chương Chi Ngữ nhìn qua Ứng Thải Liên, hỏi: 

- Thánh nữ, chúng ta làm sao bây giờ? Nếu như không chiếm được Vô Biên Hoang Thành, chỉ sợ không cách nào trở về báo cáo công tác a.

Ứng Thải Liên tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, giọng căm hận nói: 

- Đồ vật mà ta không chiếm được, người khác cũng đừng mơ có được, chúng ta quay về.

Thay đổi phương hướng, Ứng Thải Liên lại quay trở về, làm cho mọi người biến sắc khó hiểu.

- Thánh nữ cử động này là dụng ý gì?

Dương Viêm gần đây tự phụ bất phàm, nhưng lúc này đây cũng không hiểu nổi dụng tâm của Ứng Thải Liên.

Ứng Thải Liên cười lạnh nói: 

- Mọi người sở dĩ có thể tiến vào Vô Biên Hoang Thành, trừ Công Tôn Duy Ngã cùng Tả Thiên Huệ ra, Liệt Dương Thần Điện cùng Phượng Hoàng Thần Điện cũng ra mặt chế trụ Xích Vân Tử Thần, đó cũng là nguyên nhân lớn. Nếu như không có cao thủ Liệt Dương Thần Điện cùng Phượng Hoàng Thần Điện ra mặt can thiệp, ai có thể từ trong tay của Xích Vân Tử Thần cướp đi Vô Biên Hoang Thành?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK