Mục lục
Cực Phẩm Tông Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai người dùng tư thế thân mật như vậy đi vào trong đại sảnh của võ quán.

Diện tích đại sảnh võ quán rất lớn, có diện tích hơn năm trăm mét vuông, tuy nhiên hôm nay rõ ràng đã được dọn sạch, khu vực trung tâm đại sảnh có một võ đài cực lớn với diện tích mười lăm nhân mười lăm mét vuông.

Mà ở giữa võ đài, một bóng người cô độc đứng đó khiến người ta không thể rời mắt.

Người này khoảng hai mươi tuổi, mặc một bộ quần áo võ sĩ màu đen, khuôn mặt điển trai, ánh mắt sắc bén, đôi môi mỏng mím chặt, đường nét góc cạnh rõ ràng, vóc dáng cao to nhưng không hề thô lỗ, sống lưng thẳng tắp như ngọn giáo.

Vẻ cao ngạo lạnh lùng này khiến người ta thấy áp lực, hắn cô đơn đứng đó tản ra khí thế khinh thường cuộc đời.



Nhưng thứ khiến họ thật sự sợ hãi là ánh mắt lúc này của hắn.

Khi nhìn thấy Diệp Phong khoác tay Sở Mai Dung đi vào đại sảnh, sát khí thực sự nổi lên, tỏa ra từ người võ giả mặc đồ đen kia.

Ánh mắt của hắn càng trở nên khủng khiếp, giống như thanh gươm được rút ra khỏi vỏ, khiến cho người Diệp Phong cảm giác mình bị đao chém.

Trong không trung dường như xuất hiện tia chớp vô hình.

Nếu như là người yếu bóng vía, nhìn thấy ánh mắt này chắc chắn sợ nhũn người rồi.

Không cần nghi ngờ, võ giả mặc đồ đen trước mắt chính là đối thủ của Diệp Phong.

Lâm Phá Thiên!

Cũng chỉ có hắn mới có địch ý lớn như vậy với Diệp Phong!



Lúc này, Lâm Phá Thiên đứng trên võ đài, bước một bước về trước, dùng khí thế cao ngạo nói:

“Hừ… thằng nhãi, mày là bạn trai của Mai Dung hả? Mày không thể thắng được tao đâu, nếu như bây giờ mày cút đi, biết đâu tao còn mở lòng từ bi tha cho mày một mạng!”

Diệp Phong nghe xong, lông mày nhướn lên, cậu ưỡn cao ngực, không hề sợ hãi nói: “Khẩu khí lớn lắm! Từ cổ chí kim văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, ai thắng ai thua, phải đánh mới biết được!”

“Một thằng nhãi không biết trời cao đất dày là gì, nếu mày đã muốn chết đến vậy thì tao sẽ giúp mày lên đường!”

Nói xong, cơ thể Lâm Phá Thiên rung lên, cơ bắp trên người rung động, sau đó liên tục phát ra tiếp “đùng đùng”, giống như sấm sét nổ vang trời vậy.

Vào thời khắc này, xương cốt cả người hắn như hóa thành một con rồng, mở hết ra, từ cổ đến sống lưng, đến xương cùng, đến đầu gối, mắt cá chân…

Tiếng nổ tung liên tục vang bên tai không dứt!

“Gân Cốt Lôi Động!”

Nhìn thấy cảnh này, Sở Mai Dung đứng bên Diệp Phong không kìm được sợ hãi, tròng mắt lập tức co rút lại, cô hét lớn:

“Sao có thể, đây là thực lực của võ giả Ngũ Phẩm, anh rõ ràng mới lên được Tứ Phẩm nửa năm sao có thể đột phá cảnh giới trong thời gian ngắn như vậy được?”

Con ngươi Sở Mai Dung lập tức toát lên vẻ tuyệt vọng, cơ thể run rẩy, dường như mất hết sức lực, đầu quay sang nói với Diệp Phong:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK