Mục lục
Anh Từng Là Duy Nhất
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Hân Nghiên sợ tới mức ngừng hít thở, trơ mắt nhìn bản thân càng ngày càng gần hai cánh môi mỏng kia. Não cô chấn động, đến lúc nhận ra mình nên tránh đi thì môi cô chỉ cách môi anh một centimet, thậm chí cô có thể ngửi được hơi thở thơm mùi rượu của anh.

Mát lạnh, dễ ngửi, giống như có thể mê hoặc tâm trí của người khác. Tống Hân Nghiên ngơ ngác trừng mắt nhìn anh, hoàn toàn quên bản thân nên dùng hết sức né tránh.

Lúc môi của hai người sắp dính vào nhau, Thẩm Duệ bỗng nhiên đứng thẳng, môi Tống Hân Nghiên bất ngờ chạm vào hầu kết của anh.

“Ừng ực”, không biết tiếng nuốt nước miếng của ai vang lên, bầu không khí toát lên vẻ xấu hổ mờ ám.

Tống Hân Nghiên phản ứng lại, nhanh chóng lùi về sau, rời xa phạm vi hơi thở của anh, đỏ mặt xin lỗi: “Chú tư, anh rể, thật xin lỗi, cháu không cố ý.”

“Em cố ý cũng không sao.” Thẩm Duệ cười như không cười nhìn chằm chằm cô, mắt phượng sâu thẳm.

“Hả?” Tống Hân Nghiên nhìn anh đầy ngơ ngác, bộ não chết máy, hoàn toàn không kịp phản ứng.

Dường như Thẩm Duệ bị phản ứng đáng yêu của cô lấy lòng, khóe môi nở nụ cười, thong thả nhét tay vào túi quần, xoay người đi về phía chiếc Maybach đậu ven đường. Đi hai bước, thấy Tống Hân Nghiên không đuổi theo, anh quay đầu nhìn cô, nhướng mày hỏi: “Không đi?”

“Đi, đi chứ.” Tống Hân Nghiên vội vàng cúi xuống nhặt túi xách rơi trên mặt đất, nhặt được một nửa, cô mới vô thức phát hiện, vừa rồi anh đang đùa giỡn cô đúng không?

Không không không, anh rể cô đàng hoàng ngay thẳng, không giống tên ngựa giống Đường Diệp Thần chuyên đi thả thính khắp nơi kia, chắc chắn là cô hiểu lầm anh.

Thẩm Duệ đứng tại chỗ, nhìn cô hết lắc đầu lại gật đầu, đúng là ngốc đến đáng yêu, khó trách Diệp Thần…

Tống Hân Nghiên nhặt túi xách, chùi vết bẩn phía trên, bước nhanh đến trước mặt anh, nụ cười mang theo vài phần chột dạ: “Chú tư, anh rể, phiền chú cho cháu đi nhờ một đoạn.”

“Chú tư anh rể? Em thích gọi tôi như vậy à?” Thẩm Duệ nghiền ngẫm bốn chữ kia.

Vẻ mặt Tống Hân Nghiên đầy lúng túng, vội vàng giải thích: "Chú tư, lại là chồng của chị gái, nên…”

Thẩm Duệ nháy mắt đã hiểu, xem ra quan hệ của bọn họ quá phức tạp khiến cô rối rắm trong vấn đề xưng hô. Anh nói: “Không cần phiền phức như thế, về sau cứ gọi tôi là anh tư.”

“Này… Không ổn lắm nhỉ?” Tống Hân Nghiên chần chừ nói, với quan hệ của bọn họ, làm thế nào cũng không gọi được cái xưng hô anh tư này.

Thẩm Duệ nhìn cô, mở cửa xe, ý bảo lên xe.

Tống Hân Nghiên thụ sủng nhược kinh, vội vàng khom lưng ngồi vào, Thẩm Duệ tự mình mở cửa xe cho cô, đây là vinh hạnh bực nào chứ.

Không có người nào ở Đồng Thành không biết Thẩm Duệ, giá trị tài sản lên đến hàng tỷ USD, khống chế mạch máu kinh tế Đồng Thành, vươn tay là có thể che trời. Anh có dung mạo tuấn mỹ, dáng người có thể so sánh với người mẫu quốc tế. Anh giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, chưa bao giờ truyền ra tai tiếng, xứng danh là ông chồng quốc dân.

Chỉ là, dù sao tin đồn cũng chỉ có vài phần là thật, Thẩm Duệ không phải không gần nữ sắc, mà là “không thể dính vào” nữ sắc!

Tống Hân Nghiên nhớ tới lời nói của Tống Nhược Kỳ, không nhịn được đồng tình với anh. Người này muốn tiền có tiền, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn dáng người có dáng người, sao lại không 'được' chứ?

Mỹ nam như hoa như ngọc, thật sự đáng tiếc!

Thẩm Duệ vừa lái xe vừa tiếp nhận sự đánh giá khác thường của cô. Nhìn vẻ mặt đồng tình cộng thêm vẻ tiếc hận kia, anh rất tò mò, rốt cuộc trong đầu cô đang suy nghĩ cái gì.

“Đã trễ thế này, em tới đồn cảnh sát làm cái gì? Diệp Thần lại gặp rắc rối?”

Nhắc tới Đường Diệp Thần, tâm trạng vui vẻ của Tống Hân Nghiên lập tức tan thành mây khói, cô nhìn Thẩm Duệ giống như vẫn chưa biết gì, bỗng cảm thấy hai người bọn họ chính là hai con rùa đen xui xẻo nhất trong thiên hạ. Cô không nhịn được hỏi lại: “Vậy tại sao anh lại ở chỗ này?”

“Mới vừa xã giao xong, đi ngang qua nơi này.” Thẩm Duệ nhìn tình hình giao thông phía trước, trong đôi mắt phượng sâu lắng xẹt qua một tia lạnh lẽo.

“Ồ.” Tống Hân Nghiên gục xuống đầu, quả nhiên cái gì anh cũng không biết. Vậy cũng tốt, biết chỉ càng thêm tức giận và đau khổ, chi bằng cái gì cũng không biết, ít nhất còn có thể duy trì hạnh phúc bên ngoài.

Thẩm Duệ hờ hững liếc mắt nhìn cô, giống như trưởng bối săn sóc nói: “Diệp Thần bị anh trai tôi chiều hư, nếu nó chọc em giận thì em rộng lượng một chút, tâm nó không xấu."

Tống Hân Nghiên cắn môi không nói lời nào, nếu tâm Đường Diệp Thần không xấu thì sao anh ta có thể lên giường với Tống Nhược Kỳ? Tống Nhược Kỳ không chỉ là chị gái của vợ mà còn là dì tư của anh ta. Nhưng cô không thể nói những lời này, cô không thể làm tổn thương lòng tự trọng của một người vô tội.

Có lẽ bởi vì chính mình bị phản bội, cảm nhận được nỗi thống khổ và tuyệt vọng khi bị những người thân yêu nhất bắt tay đâm sau lưng nên cô mới muốn bảo vệ Thẩm Duệ. Anh vô tội, không nên chịu thương tổn.

Nửa giờ sau, xe dừng lại trước cửa biệt thự Ngọc Cảnh Uyển, Tống Hân Nghiên nghiêng đầu nhìn khu phố xa hoa đèn đuốc sáng trưng, chỗ này là nhà tân hôn của cô và Đường Diệp Thần. Kể từ khi anh ta dẫn phụ nữ về nơi này, cô không quay lại nơi này ở nữa.

Nhưng đêm nay, Thẩm Duệ cố tình đưa cô về nơi này.

Cô do dự một lát, đẩy cửa bước xuống xe. Cô đứng ở ven đường, hơi cúi thấp lưng, dịu dàng dặn dò Thẩm Duệ ngồi ở trong xe: “Chú tư, anh rể, cảm ơn anh đưa em trở về, nhớ chú ý an toàn khi lái xe nhé.”

Thẩm Duệ bật cười lắc đầu, cô nhóc đáng yêu này: “Tôi nhìn em vào trong rồi đi.”

Tống Hân Nghiên vốn định chờ anh đi rồi thì tự mình gọi xe quay về chung cư nhỏ của cô. Nhưng anh như vậy, cô chỉ có thể căng da đầu đi vào bên trong tiểu khu.

Thẩm Duệ nhìn theo bóng dáng của cô biến mất sau hàng cây râm mát ở tiểu khu, hai tròng mắt như chim ưng xẹt qua một tia sâu sắc. Anh buông tay đang siết chặt, khởi động xe rời đi…

“Lạch cạch”, Tống Hân Nghiên cất chìa khóa, đẩy cửa vào trong.

Căn nhà tối om, Tống Hân Nghiên đứng ở huyền quan một lát mới dần dần thích ứng với bóng tối trong phòng. Cô chậm rãi đi vào, phong cách trang trí và đồ gia dụng trong phòng đều do cô tự mình thiết kế.

Cô còn nhớ rõ, hôm trang trí phòng tân hôn xong, Đường Diệp Thần nhiệt tình ôm ấp, hôn lên vành tai cô: “Hân Nghiên, về sau nơi này chính là tổ ấm tình yêu của chúng ta. Sau khi kết hôn, anh muốn sinh một trai một gái, chúng ta ở bên nhau cả đời.”

“Hân Nghiên, anh yêu em một đời một kiếp."

(Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.)

Tống Hân Nghiên đứng ở lối vào phòng khách, ngơ ngẩn mà nhìn sô pha màu đen tuyền. Sô pha chính tay cô chọn lại trở thành tổ ấm cho Đường Diệp Thần lăn lộn với người phụ nữ khác. Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy ghê tởm, trong chốc lát không thể đè xuống được.

Cô vội vàng xoay người, ánh đèn trong phòng khách bỗng sáng lên. Ánh sáng mãnh liệt đâm vào đôi mắt làm cô không mở ra được, cô híp mắt nhìn qua nơi huyền quan, người tới không phải Đường Diệp Thần thì còn có ai?

Đường Diệp Thần đứng ở huyền quan, trầm mặc nhìn cô, dường như cũng không ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện ở chỗ này. Anh ta ăn mặc đơn giản, sơ mi trắng và quần tây đen, áo sơ mi cởi ba cúc, lộ ra lồng ngực trắng nõn rắn chắc, có thể loáng thoáng nhìn thấy vết cào mờ ám phủ kín bề mặt.

Tống Hân Nghiên siết chặt túi xách, những vết cào đó giống như lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng cô. Mặc dù cô sống không danh không phận qua năm năm nhưng vẫn không thể luyện ra một trái tim cứng rắn như kim cương.

Mặc kệ anh ta tổn thương cô như thế nào, cô vẫn luôn ôm hy vọng anh ta không nhắc tới chuyện ly hôn. Chờ anh ta trả thù đủ rồi, chờ anh ta chán ghét oanh oanh yến yến bên ngoài, cuối cùng anh ta sẽ quay trở lại bên người cô.

Nhưng lúc này đây, mọi chuyện đã khác.

Cô đợi anh ta năm năm, chờ từ hai mươi tuổi đến hai mươi lăm tuổi, đối phương đã chiếm cứ toàn bộ tuổi thanh xuân tươi đẹp của cô, vậy đã đủ rồi.

“Đường Diệp Thần, tôi mệt mỏi, tôi không muốn cứ tiếp tục như vậy nữa, chúng ta ly hôn đi.” Năm năm này, mỗi lần Tống Hân Nghiên nghĩ đến hai chữ “ly hôn” đều đau thấu tâm can. Đường Diệp Thần giống như một cô khác, từ bỏ anh ta khó hơn níu kéo rất nhiều.

Nhưng lúc này đây, cô thử suy nghĩ, không có Đường Diệp Thần, liệu cô có thể sống sót không.

Đường Diệp Thần sầm mặt, cặp chân dài khẽ bước, đảo mắt đã đi tới trước mặt Tống Hân Nghiên. Anh ta duỗi tay nắm lấy cằm cô, ép buộc cô nghênh đón ánh mắt của mình, không hề e ngại nói thẳng: “Ly hôn? Tống Hân Nghiên, cô có tư cách đề nghị ư?”

Tống Hân Nghiên cắn chặt răng, không hé môi.

Đường Diệp Thần nở nụ cười hờ hững, chẳng qua ý cười vẫn chưa chạm tới đáy mắt. Anh ta nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô, dịu dàng nói: “Hân Nghiên, chúng ta kết hôn đã năm năm, năm năm này cô phòng không nhà trống, thấy trống vắng rồi nhỉ?”

Tống Hân Nghiên quay đầu đi chỗ khác, bị giọng điệu ngạo mạn của đối phương ép tới bật khóc.

Đường Diệp Thần không hề thương hương tiếc ngọc chút nào, cứng rắn xoay mặt cô lại, nhìn nước mắt trong mắt cô, vẫn chưa mềm lòng, tiếp tục trào phúng: “Cô muốn gì thì cứ nói với tôi, trinh tiết liệt nữ cái gì, chồng thỏa mãn vợ là lẽ thường, tôi rất vui vẻ cống hiến sức lực.”

Rốt cuộc Tống Hân Nghiên không nhẫn được nữa, cô duỗi tay hất tay anh ta, tức giận nói: “Đường Diệp Thần, anh sỉ nhục tôi đồng thời cũng đang sỉ nhục chính anh đấy.”

“Ha ha!” Đường Diệp Thần cười gằn: "Cô cũng xứng nói hai chữ sỉ nhục này?”

“Anh!” Tống Hân Nghiên nhìn chằm chằm người đàn ông cười lạnh lẽo trước mắt. Khuôn mặt tuấn tú lúc mới quen biết, giờ phút này lại trở nên vô cùng xa lạ. Lồng ngực đau đớn khiến cô cảm thấy hít thở không thông, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ. Kể từ khi nào, bọn họ lại biến thành dạng này?

“Hân Nghiên, làm tốt chức vụ mợ cả nhà họ Đường của cô, tôi sẽ không nhắc tới chuyện ly hôn, cô nghĩ cũng đừng nghĩ. Cho dù có chết, tôi cũng muốn kéo cô cùng xuống địa ngục.” Đường Diệp Thần nghiến răng nghiến lợi nói, đóng sập cửa bước đi.

Tống Hân Nghiên đứng tại chỗ, tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng xa, cô kiềm chế nước mắt hồi lâu, cuối cùng không cần phải e ngại, không ngừng lăn dài trên gò má…

Hôm sau, khi Tống Hân Nghiên tỉnh lại đã gần mười một giờ, công ty gọi điện cho cô, nhắc nhở đừng quên lịch hẹn gặp khách hàng vào buổi chiều. Cô cúp điện thoại, đầu đau như muốn nứt ra.

Tối hôm qua sau khi Đường Diệp Thần rời đi, cô không đi mà lấy đồ dùng vệ sinh, dọn dẹp nhà ở một lần. Nhưng mặc kệ cô quét tước sạch sẽ bao nhiêu, cô vẫn cảm thấy dơ, đặc biệt dơ, như chính như tình yêu của mình.

Cô xoa huyệt Thái Dương đau nhức, đứng dậy chuẩn bị vào toilet rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh. Dáng vẻ này của cô mà đi gặp khách hàng thì không phù hợp lễ nghi.

Cô mới vừa đứng dậy, cửa đã “lạch cạch” mở ra. Tống Hân Nghiên ngẩng đầu, chỉ thấy Đường Diệp Thần kéo tay Tống Nhược Kỳ bước vào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK