• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh sáng trong cửa hàng sữa đậu nành không tốt lắm, bức tường đã cũ, trên lớp sơn trắng hằn những vết loang lổ, bên cạnh là mấy cái đèn tường đang phát ra ánh sáng.

Đèn nhỏ và cũ, có cảm giác hoài cổ. Hình như dây tóc trong bóng đèn đã cháy rất lâu, nhìn thoáng qua cứ như chỉ thêu, độ sáng rất yếu ớt.

Lục Ngộ An rũ mắt nhìn mã QR rồi lại dời mắt về phía khuôn mặt Nguyễn Huỳnh.

Có thể là vì dậy sớm nên cô không trang điểm. Thế nhưng cho dù ở trong điều kiện mờ tối thì trông cô cũng trắng đến phát sáng, như đóa hoa sen mới nở.

Anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh.

Hồi lâu sau, mắt Nguyễn Huỳnh không chịu nổi mà chớp chớp: "Bác sĩ Lục."

Cơ thể cô nghiêng về phía trước đến gần Lục Ngộ An, đôi mắt to tròn nhìn anh chăm chú qua mặt bàn không rộng không hẹp, cô có hơi hoang mang: "Anh không muốn à?"

"..."

Lục Ngộ An nhìn sang hướng khác, giọng nói trầm thấp: "Không phải."

Anh lấy điện thoại ra quét mã, thêm bạn, động tác lưu loát.

Nguyễn Huỳnh nghe thấy tiếng rung mới rút điện thoại về.

"Tối qua tôi mới đọc được tin nhắn của anh." Không đợi Lục Ngộ An hỏi, Nguyễn Huỳnh đã nói thẳng lý do cô đợi anh ở đây rồi thêm WeChat của anh.

Vì cô hay nhận được những tin nhắn rác, lâu ngày Nguyễn Huỳnh nhìn thấy thông báo tin nhắn sẽ bỏ qua luôn.

Cũng vì thế nên cô mới không đọc được tin nhắn mà Lục Ngộ An gửi cho mình.

Đêm qua Trần Tịnh Dương nhắn WeChat hỏi cô rảnh không, Nguyễn Huỳnh về đến nhà mới trả lời.

Trả lời chưa được bao lâu thì Trần Tịnh Dương đã nói với cô, không phải cậu ấy tìm cô mà là Lục Ngộ An.

Về phần vì sao tìm cô, Lục Ngộ An chưa nói, chỉ bảo cậu ấy gửi tin nhắn cho Nguyễn Huỳnh, đợi cô trả lời thì báo với anh là được.

Khi đọc được những lời này của Trần Tịnh Dương, Nguyễn Huỳnh cảm thấy hơi hoang mang.

Cô vốn định gọi thẳng cho Lục Ngộ An để hỏi tình hình nhưng Trần Tịnh Dương đã nói anh vừa nhận được điện thoại nên đến bệnh viện rồi.

Mãi đến trước khi đi ngủ, ma xui quỷ khiến thế nào mà Nguyễn Huỳnh mở tin nhắn lên, lúc này cô mới nhìn thấy tin nhắn mà Lục Ngộ An gửi cho cô vào khuya hôm trước, hỏi cô có đặc biệt thích mùi hương nào không.

...

Nói xong, Nguyễn Huỳnh nhìn về phía Lục Ngộ An: "Sao anh không gọi điện thoại cho tôi?"

"Chưa tìm được thời gian thích hợp." Lục Ngộ An trả lời thản nhiên.

Mấy hôm trước vào lúc ăn đồ nướng, Nguyễn Huỳnh từng tình cờ nhắc đến chuyện thời gian làm việc của cô không giống với hầu hết mọi người. Tiết mục phát sóng trực tiếp diễn ra vào buổi tối, nếu không bận thì cô sẽ đến đài phát thanh từ buổi trưa, bình thường cô hay bận vào buổi tối.

Còn thời gian làm việc ban ngày của Lục Ngộ An còn bận hơn tưởng tượng, đến tối mới xem như rảnh rỗi.

Nguyễn Huỳnh sửng sốt, suy nghĩ rồi nói: "Cũng phải."

"Mấy hôm nay tôi khá bận, dù anh có gọi thì cũng chưa chắc là tôi đã nghe được."

Lục Ngộ An rũ mắt: "Sao không bảo Trần Tịnh Dương gửi cho cô?"

Ý anh là WeChat.

Nguyễn Huỳnh nháy mắt cười vui vẻ: "Tôi tự kết bạn thì sẽ có thành ý hơn."

Còn việc vì sao trước kia cô không chủ động đề nghị thêm bạn, Nguyễn Huỳnh nghĩ những suy xét của cô và Lục Ngộ An cũng không khác nhau nhiều lắm.

Sợi dây ràng buộc hai người trước đó, hay thậm chí phải gọi là nội dung bắt đầu câu chuyện của bọn họ cũng chỉ có Kỳ Kỳ.

Nhưng hiện tại, Nguyễn Huỳnh cảm thấy dù không nói chuyện về Kỳ Kỳ thì bọn họ cũng có thể bàn về chuyện khác.

So với quan hệ bác sĩ và ‘nửa bệnh nhân’ trước kia, hẳn là bây giờ bọn họ đã thân thiết hơn. Còn việc có thể được xem là bạn bè chưa, cô định tối nay sẽ hỏi Lục Ngộ An lại lần nữa, để cầm được ‘giấy thông hành’ bạn bè này.

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, ánh mắt Lục Ngộ An lóe lên ý cười: "Cô đến lúc mấy giờ?"

Nguyễn Huỳnh nhận bữa sáng bà chủ bưng đến, nhấp một ngụm sữa đậu nành còn nóng hổi rồi mới nói: "Sớm hơn anh mười phút."

Bọn họ ăn sáng xong, mưa vẫn chưa tạnh, có thể thấy những người che ô ở khắp nơi trên đường.

Hai người ra đến cửa, Lục Ngộ An quay đầu hỏi: "Cô đậu xe ở đâu?"

Nguyễn Huỳnh đáp: "Tôi đón xe đến."

Vì đi sớm quá, cô chưa ngủ đủ giấc nên không lái xe.

Lục Ngộ An sững sờ, anh cúi đầu xem đồng hồ: "Đi thôi."

Nguyễn Huỳnh ngẩn ra: "Đi đâu?"

Lục Ngộ An: "Đưa cô về nhà."

"Hả?" Nguyễn Huỳnh mở màn hình điện thoại, cô liếc xem rồi vội vàng từ chối: "Không cần đâu, anh sẽ trễ giờ làm mất, tôi gọi xe được rồi."

Lục Ngộ An nhìn cô.

Nguyễn Huỳnh ngước mắt lên đối diện với anh, ánh mắt cô kiên định: "Không cần đưa tôi về đâu, thật đấy!"

Cô suy nghĩ rồi mấp máy môi, khéo léo nói: "Nếu anh không yên tâm, vậy anh nhìn tôi lên xe rồi hẵng đến bệnh viện nhé?" Cô biết anh có nguyên nhân trong việc kiên trì tiễn mình.

Bọn họ giằng co một lát, Lục Ngộ An đành phải thỏa hiệp: "Ra ngoài đường lớn đi, trong hẻm không tiện đón xe."

Nguyễn Huỳnh mỉm cười, che ô đi song song với anh.

Hạt mưa rơi xuống mặt ô phát ra tiếng vang giòn giã. Hai người đi dưới ô, mưa bụi giống như những đường kẻ bao vây bọn họ bên ngoài chiếc ô.

Rất dễ bắt taxi vào lúc bảy giờ thế này.

Hai người chỉ mới đứng bên đường hai phút đã có xe dừng lại trước mặt bọn họ.

Lục Ngộ An bước lên mở cửa sau xe ra trước Nguyễn Huỳnh, anh nhìn sang cô.

Hai mắt Nguyễn Huỳnh lóe lên, cô cúi người ngồi vào.

Cửa xe đóng lại, cô hạ cửa kính, đối mắt với người bên ngoài: "Bác sĩ Lục."

Lục Ngộ An cúi đầu.

Nguyễn Huỳnh suy nghĩ rồi giơ điện thoại trong tay lên: "Chắc bây giờ chúng ta được xem là bạn bè rồi nhỉ?"

Lục Ngộ An không ngờ cô sẽ hỏi như vậy, đang định trả lời thì Nguyễn Huỳnh đã vội vàng nhắc nhở: "Không được nói kiểu lấp lửng như tùy cô quyết định đâu đấy."

Cô lẩm bẩm: "Quá khó đoán."

"..."

Nghe thế, Lục Ngộ An không khỏi cười khẽ. Lúc anh cười, ngũ quan tuấn tú rất nhu hòa, đuôi mắt nhếch lên, ánh nhìn vừa sâu sắc lại dịu dàng khiến Nguyễn Huỳnh không khống chế được mà sững sờ.

Cô tỉnh táo lại thì nghe Lục Ngộ An nói: "Nguyễn Huỳnh, tối nay nhớ nói cho tôi biết mùi hương cô thích."

Nguyễn Huỳnh khẽ run lên, cô đã hiểu.

Bọn họ là bạn bè.

"Ừm." Khóe môi cô vểnh lên, gương mặt vui vẻ: "Vậy lần sau gặp lại."

Lục Ngộ An: "Đến nơi nhớ báo."

"Biết rồi." Nguyễn Huỳnh quay đầu, cô báo địa chỉ với tài xế rồi rời đi.

Xe lăn bánh, Lục Ngộ An lướt mắt ghi nhớ biển số. Đến khi đuôi xe biến mất trong tầm nhìn, anh vòng về xe mình, trở về bệnh viện đi làm.

Nguyễn Huỳnh về nhà nói chuyện với Lục Ngộ An, lại nói anh biết mùi hương mình thích.

Sau khi anh trả lời và nói chuyện với cô, hai người cũng không liên lạc nữa.

Thứ sáu, Nguyễn Huỳnh tan làm thì dẫn Đàm Tuyết Nhi đến quán bar.

Cô đã hẹn với Tư Niệm từ trước, tối thứ sáu đến quan bar ăn mừng cô quay lại cương vị làm việc.

Đàm Tuyết Nhi từng gặp Tư Niệm rất nhiều lần, vừa hay cuối tuần cô ấy cũng rảnh rỗi. Sau khi hỏi ý kiến hai bên, Nguyễn Huỳnh dẫn cô ấy đi theo.

Quán bar do Tư Niệm chọn, nó có vị trí rất đặc biệt, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ trông rất phồn hoa xanh um tươi tốt. Có đi đến đầu hẻm cũng không tưởng tượng được bên trong sẽ có một quán bar.

Nguyễn Huỳnh đỗ xe xong thì đi tìm quán rất lâu, cuối cùng vẫn là Đàm Tuyết Nhi tìm được nhờ xem bản đồ.

Trước cửa quán bar có một mảnh đất trống nhỏ, bên trong đỗ mấy chiếc xe sang trọng.

Quán bar là một tòa nhà nhỏ ba tầng, gạch xanh ngói xanh nom rất cổ kính. Hai cái đèn lồng cá vàng treo hai bên tường, vừa hoài cổ lại đặc sắc.

"Chị Huỳnh Huỳnh." Lần đầu Đàm Tuyết Nhi nhìn thấy quán bar có kiến trúc như thế này nên rất ngạc nhiên: "Quán bar này đặc biệt quá!"

Nguyễn Huỳnh cũng chưa đến đây bao giờ: "Chúng ta vào xem đi."

Hai người đi vào trong.

Khác với những quán bar đầy tạp âm mà Nguyễn Huỳnh từng đến, lựa chọn hôm nay của Tư Niệm cực kỳ có thưởng thức.

Bên cạnh cửa ra vào là sân khấu của quán bar, phía sau dán mấy bức tranh, có hơi giống áp-phích.

Xa hơn bên trong là quầy rượu và bàn rượu. Một hàng rượu đủ loại phía sau quầy bar. Đến gần mặt bàn là có thể nhìn thấy hàng ly treo ngược, hắt những bóng mờ lên bức tường dưới ánh đèn rực rỡ.

Những cái bóng mờ ảo cứ như một bản nhạc đang ngân nga, nhìn qua có phần mờ ảo.

Nguyễn Huỳnh nhìn quanh một vòng mới thấy Tư Niệm.

"Ở đây!" Tư Niệm vẫy tay với hai người Nguyễn Huỳnh: "Sao trễ vậy?"

Nguyễn Huỳnh: "Chỗ này khuất quá!"

Đàm Tuyết Nhi đồng tình, cô ấy tò mò hỏi: "Chị Niệm Niệm, lúc mới đến em phát hiện ra nơi này rất giống khu dân cư cũ. Mở quán bar ở đây không bị hàng xóm phàn nàn hả chị?"

Tư Niệm bật cười: "Chuyện này thì em không biết đâu!"

Đàm Tuyết Nhi: "Sao ạ?"

Tư Niệm nói với hai người: "Hai đầu hẻm này đều của ông chủ quán này, sẽ không có chuyện phàn nàn đâu!"

Đàm Tuyết Nhi: "..."

Nguyễn Huỳnh nhíu mày, cô liếc Tư Niệm: "Bạn cậu mở à?"

Tư Niệm lắc đầu: "Lâm Cảnh nói cho tớ biết."

Lâm Cảnh là bạn nối khố của Tư Niệm, nổi danh là một cậu ấm chịu chơi. Nguyễn Huỳnh từng gặp người này mấy lần nhưng không thân lắm.

Nguyễn Huỳnh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

"Uống chút gì không?" Tư Niệm đưa thực đơn cho hai người.

Nguyễn Huỳnh nhìn một lượt, đang định gọi thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Để tớ hỏi ý kiến trước đã."

Tư Niệm và Đàm Tuyết Nhi đồng loạt nhìn cô: "Hỏi gì?"

Nguyễn Huỳnh: "Tớ vừa phẫu thuật chưa được một tháng, phải hỏi xem được uống rượu không chứ!"

Tư Niệm nghẹn lời, cô ấy ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Không phải bình thường nửa tháng là được rồi sao?"

"Không biết." Nguyễn Huỳnh thật sự không am hiểu.

Trong khi nói chuyện, cô nhấn vào ảnh đại diện WeChat của Lục Ngộ An, gửi tin nhắn cho anh: [Bác sĩ Lục, tôi muốn hỏi anh một vấn đề rất nghiêm túc.]

Nguyễn Huỳnh còn cho rằng Lục Ngộ An sẽ không trả lời ngay.

Nhưng cô không ngờ, tin nhắn vừa được gửi đi chưa quá nửa phút, Lục Ngộ An đã trả lời: [Vấn đề gì?]

Nguyễn Huỳnh: [Phải hơn một tháng mới được ăn hải sản, thế còn rượu thì sao, tôi uống rượu được không?]

Lục Ngộ An: [Có thể không uống thì đừng uống, nếu muốn uống quá cũng có thể uống một chút.]

Rượu là chất kích thích, mấy ngày nữa là Nguyễn Huỳnh đã phẫu thuật tròn một tháng rồi, đương nhiên nếu cô muốn uống thì vẫn được nhưng Lục Ngộ An lại không khuyến khích.

Nguyễn Huỳnh: [Được rồi, vậy tôi ráng nhịn thêm vậy.]

Lục Ngộ An: [Sao tự dưng lại muốn uống rượu?]

Nguyễn Huỳnh nói ngay mà không nghĩ nhiều: [Cũng không phải tự dưng, chỉ là đi bar với bạn mà không uống thì hơi kỳ.]

Nhìn thấy tin nhắn này của cô, Lục Ngộ An liếc xem thời gian.

Anh đang định trả lời thì nhận được cuộc gọi video từ Trần Tịnh Dương.

Lục Ngộ An từ chối.

Trần Tịnh Dương lập tức gửi tin nhắn cho anh: [Anh, anh không nhận là sẽ hối hận đó!]

Lục Ngộ An còn chưa trả lời, Trần Tịnh Dương đã gọi lại lần nữa.

Bây giờ anh đã nhận.

Lục Ngộ An ngước mắt, vừa định lên tiếng thì chú ý thấy người xuất hiện trong màn hình.

Dưới ánh đèn mờ ảo và bóng người đang lay động, Nguyễn Huỳnh lười biếng tựa vào ghế, cô đang nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh.

Màn hình hơi rung, khoảng cách khá xa.

Cô mặc áo len cổ tròn, trên mặt là nụ cười khẽ, mi mắt hơi cong, nhìn qua rất dịu dàng nhưng cũng trong trẻo và lạnh lùng.

Đột nhiên màn hình chuyển dời, nhắm thẳng vào mặt Trần Tịnh Dương.

"Sao hả anh?" Trần Tịnh Dương đắc ý nhướng mày với anh: "Em bảo anh nhận cuộc gọi cũng không phải là chuyện xấu đâu đúng không?"

Lục Ngộ An lạnh lùng nhìn cậu ấy: "Em đang ở quán bar nào?"

"Em đang ở quán của anh Đình Vân ấy!" Cậu ấy ngờ vực: "Vừa rồi anh nhìn không ra à?"

Người Trần Tịnh Dương nhắc đến có tên đầy đủ là Úc Đình Vân, là bạn của Lục Ngộ An.

Hồi quán mới khai trương, Lục Ngộ An còn ghé qua, sau vì bận bịu nên không thường đến nữa.

"Không nhìn kỹ." Lục Ngộ An cảnh cáo người kia: "Uống ít rượu thôi."

Trần Tịnh Dương: "..."

Cậu ấy không cam lòng hừ khẽ: "Biết rồi."

Nói xong, cậu ấy thấy dáng vẻ bình thản của anh thì rất hoang mang: "Anh, anh không đến chơi à?"

Lục Ngộ An cúi đầu liếc cậu ấy, ừ đáp, biểu cảm lạnh nhạt.

Trần Tịnh Dương: "..."

Cậu ấy nghẹn lời, đang định nói mấy câu thì Lục Ngộ An vừa mới im lặng đã gọi cậu ấy: "Để ý cô ấy một chút."

“Cô ấy” này là ai, trong lòng hai người đều biết rõ.

Trần Tịnh Dương: "Biết rồi."

Lục Ngộ An bấm tắt cuộc gọi video.

Một lúc sau, WeChat của Nguyễn Huỳnh đã nhận được tin nhắn trả lời từ Lục Ngộ An: [Phải tuân theo lời dặn của bác sĩ.]

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK