• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nguyễn Huỳnh vẫn luôn biết và cũng tin chắc rằng giọng nói của Lục Ngộ An rất êm tai.

Quen biết nhau lâu như vậy, cô cho rằng cô sẽ không còn hưng phấn, thậm chí là rung động như lần đầu nghe thấy giọng của anh nữa.

Mỗi lần anh gọi thẳng tên, cô vẫn không tránh khỏi bị thu hút.

Rõ ràng hai chữ này không có gì đặc biệt nhưng khi chúng được phát ra từ miệng Lục Ngộ An, Nguyễn Huỳnh luôn có cảm giác nó rất lưu luyến mê người.

Nguyễn Huỳnh hít một hơi thật sâu, cô cố khống chế bản thân để không có phản ứng kích động như thể lần đầu nghe thấy giọng của anh.

Một lúc sau, Nguyễn Huỳnh dời tầm mắt sang chỗ khác, cô bắt đầu nói linh tinh: "Vậy thì mặt mũi của Nguyễn Huỳnh kia cũng lớn quá."

Lục Ngộ An nhướng mày, anh tán thành nói: "Là rất lớn."

"..." Nguyễn Huỳnh nghẹn lời, kêu to: "Bác sĩ Lục."

Lục Ngộ An nhìn cô, trong đôi mắt có ý cười nhàn nhạt.

Nguyễn Huỳnh chỉ tay ra sau: "Khoan hãy đi, tôi mua cho các bạn nhỏ một ít đồ, anh cầm giúp tôi được không?"

Mở cốp sau ra, Lục Ngộ An nhìn thấy túi lớn túi bé, anh nhìn Nguyễn Huỳnh, ý tứ rất rõ ràng... Thế này mà là một ít à?

Nguyễn Huỳnh cong môi: "Lần đầu tiên đến mà, tôi cũng không biết mình nên mua cái gì, cảm thấy phù hợp thì mua một ít thôi."

Lục Ngộ An cụp mắt xuống: "Đều là thứ bọn nhỏ thích."

Nguyễn Huỳnh: "Thật à?"

Lục Ngộ An chuyển đồ xuống xe: "Thật."

Đối với trẻ con ở viện phúc lợi mà nói, chỉ cần là quà thì chúng đều sẽ thích.

Vì đồ đạc quá nhiều nên Lục Ngộ An gọi điện thoại cho Trần Tịnh Dương bảo cậu ấy ra chuyển đồ.

Về phần Nguyễn Huỳnh, Lục Ngộ An xếp cho cô nhiệm vụ giữ cốp xe.

"..."

Chuyển đồ xong, Lục Ngộ An giới thiệu Nguyễn Huỳnh cho bọn nhỏ mới ngủ trưa dậy.

Vẻ ngoài của Nguyễn Huỳnh xinh đẹp, trên người cô có cảm giác thân thiện bẩm sinh. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, là chị gái dịu dàng mà các bạn nhỏ trong viện phúc lợi rất thích.

Một lát sau, các bạn nhỏ đều gọi cô là chị Nguyễn Huỳnh.

Lục Ngộ An không hề thấy ngạc nhiên khi Nguyễn Huỳnh được hoan nghênh như thế. Anh biết Nguyễn Huỳnh rất dễ mến.

Sau khi chơi với bọn trẻ một lúc, Nguyễn Huỳnh thấy Trần Tịnh Dương đang sắp xếp đồ như muốn đi ra ngoài.

"Chiều nay ra ngoài chơi à?"

Trần Tịnh Dương rất ngạc nhiên: "Anh của em không nói với chị à?"

Nguyễn Huỳnh chớp mắt: "Không."

"Vậy chắc anh ấy quên đấy." Trần Tịnh Dương nói: "Chiều nay bọn em sẽ đến vườn trái cây hái quýt."

Hai mắt Nguyễn Huỳnh sáng lên: "Gần đây có vườn trái cây à?"

"Có ạ." Trần Tịnh Dương nói với cô: "Hình như ở sát đây thôi."

Địa chỉ cụ thể thì Trần Tịnh Dương không rõ lắm.

Nhưng lúc sáng cậu ấy có nghe viện trưởng và Lục Ngộ An nhắc tới. Quýt trong vườn trái cây gần đây đã chín, hàng năm bọn họ sẽ tổ chức cho các bạn nhỏ đến vườn trái cây hái quýt một lúc, đúng lúc Lục Ngộ An và Trần Tịnh Dương ở đây nên quyết định đi vào hôm nay luôn.

Giống như những gì Trần Tịnh Dương đã nói, vườn trái cây cách viện phúc lợi không xa lắm.

Nguyễn Huỳnh, Lục Ngộ An và cả đoàn người xuất phát, chỉ cần 20 phút là đã đến lối vào của vườn.

Nguyễn Huỳnh xuống xe, đập vào mắt là cành lá xanh ngắt và màu cam của quýt.

Một cơn gió thổi nhẹ qua, dường như Nguyễn Huỳnh đã ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt.

Sau khi tổ chức cho bọn nhỏ vào vườn trái cây, ba người Nguyễn Huỳnh, Lục Ngộ An, Trần Tịnh Dương và các giáo viên của viện phúc lợi mỗi người dẫn mấy bạn nhỏ đi hái quýt, làm nhiệm vụ chăm sóc.

Vườn trái cây rất lớn, ngoại trừ quýt còn có các loại quả khác như hồng và dâu tây. Chỉ là quả dâu tây chín không nhiều nên tạm thời không thể hái được.

Nguyễn Huỳnh mang theo giỏ trái cây, cô dẫn bọn nhỏ vào vườn quýt.

Cành cây quýt xòe ra như những bông hoa, những trái quýt nặng trĩu cành, dù không cần leo cây cũng có thể hái được kha khá.

"Chị Nguyễn Huỳnh ơi, em hái được rồi nè." Có một bạn nhỏ gọi cô.

Nguyễn Huỳnh cụp mắt xuống, cô cong môi cười: "Em giỏi quá."

"Chị Nguyễn Huỳnh, em cũng hái được một quả."

"Em cũng có."

"..."

Ngay sau đó, các bạn nhỏ đều trở nên hưng phấn.

Bọn nhỏ bắt đầu tranh tài xem ai hái được nhiều quýt nhất.

Nguyễn Huỳnh nhìn thấy nụ cười xán lạn trên những khuôn mặt kia, tâm trạng cũng vui theo.

Nhưng ngoài vui mừng, cô còn cảm thấy chua xót.

Bỗng nhiên, hương thơm lạnh lẽo quen thuộc chui vào mũi.

Nguyễn Huỳnh nghiêng đầu: "Bác sĩ Lục, sao anh lại tới đây?"

Rõ ràng khi nãy cô thấy Lục Ngộ An dẫn bọn nhỏ đi về một phía khác.

Lục Ngộ An ngước mắt lên, anh còn chưa kịp nói gì thì các bạn nhỏ thấy anh xuất hiện đã vây quanh anh: "Anh Lục ơi, em muốn quả quýt lớn kia, anh hái giúp em một quả nhé?"

"Anh Lục, em cũng muốn quả siêu lớn này."

"...Em muốn quả trên cao kia."

Nguyễn Huỳnh ngẩn người, cô chưa kịp phản ứng đã bị đẩy đi.

Cô nhìn các bạn nhỏ vây quanh Lục Ngộ An, bỗng nhiên thấy buồn cười.

Lục Ngộ An hết cách, chỉ có thể giúp bọn nhỏ hái quả quýt rồi đưa cho chúng.

Nguyễn Huỳnh đứng bên cạnh, chuyển sự chú ý từ quả quýt lên người Lục Ngộ An. Lục Ngộ An rất cao, Nguyễn Huỳnh đoán là phải trên 1m85. Cánh tay của anh rất dài, anh chỉ cần với tay lên là có thể hái được quả quýt mà bọn nhỏ muốn.

Dưới ánh mặt trời chói chang, cảm giác lạnh lùng trên người anh biến mất, thay vào đó là sự ấm áp vô ngần.

Lúc Lục Ngộ An ngẩng đầu lên, Nguyễn Huỳnh dán mắt vào yết hầu của anh. Cô phát hiện yết hầu của Lục Ngộ An khá gợi cảm.

Đang nghĩ ngợi, Nguyễn Huỳnh đụng phải ánh mắt của Lục Ngộ An.

Các bạn nhỏ vây quanh anh nhận được quýt thì chạy mất. Trong nháy mắt, bên này chỉ còn lại hai người họ.

Bị anh nhìn như thế, Nguyễn Huỳnh thấy hơi chột dạ.

Cô giả vờ bình tĩnh thu tầm mắt lại, Lục Ngộ An bỗng nói: "Muốn quả nào?"

"..."

Nguyễn Huỳnh sửng sốt một lúc, nhìn theo ánh mắt của anh... Anh hỏi Nguyễn Huỳnh muốn quả quýt nào.

Anh chăm sóc cô như một bạn nhỏ.

Nguyễn Huỳnh nháy mắt mấy cái, chỉ vào một quả ở bên tay phải của Lục Ngộ An: "Quả đó, trông không tệ lắm."

Lục Ngộ An đưa tay hái quả quýt mà cô muốn.

Nguyễn Huỳnh đưa tay nhận thì nghe Lục Ngộ An hỏi: "Ăn ngay à?"

"... Vâng." Nguyễn Huỳnh gật đầu, cô nói trong vô thức: "Tôi muốn nếm thử xem có chua không."

Vừa dứt lời, Nguyễn Huỳnh nhìn thấy những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng của Lục Ngộ An, chúng nổi bật trên màu da cam của vỏ quýt.

Anh thong thả lột vỏ của quả quýt.

Một lát sau, trong tay Nguyễn Huỳnh đã bị nhét hơn một nửa vỏ quýt, đến xơ quýt cũng bị lột ra.

"Nếm thử đi." Lục Ngộ An đưa quýt cho cô.

Mi mắt của Nguyễn Huỳnh rung lên, xúc cảm ấm áp lướt qua lòng bàn tay.

Lục Ngộ An thả quả quýt ra, ngón tay vô tình chạm vào da thịt trong lòng bàn tay cô.

Nguyễn Huỳnh gật đầu, cô cúi đầu nhìn quýt trong tay rồi khẽ nói: "Để tôi thử xem."

Cô tách múi quýt ra nhét vào miệng rồi cắn nhẹ một cái, vị chua ngọt tràn đầy trong khoang miệng.

Đôi mắt Nguyễn Huỳnh sáng lên, cô ngạc nhiên nhìn về phía Lục Ngộ An rồi nói với anh: "Không chua."

Cô nhìn anh, lông mày cong cong, gò má đong đầy sự vui vẻ, trông vô cùng xinh đẹp: "Bác sĩ Lục, anh muốn thử không?

Lục Ngộ An nhìn sang chỗ khác, yết hầu khẽ lên xuống: "Ừm."

Dứt lời, anh thuận miệng hỏi: "Cô không thích chua à?"

Nguyễn Huỳnh chia cho Lục Ngộ An một nửa, cô khẽ gật đầu: "Cũng không thích lắm."

Chua nhẹ thì Nguyễn Huỳnh còn chịu được nhưng không thể ăn đồ quá chua. Cô không phải người thích ăn chua.

Hai người đứng dưới cây quýt, Nguyễn Huỳnh nhìn quanh rồi chỉ vào vườn dâu tây cách đó không xa: "Bác sĩ Lục, lúc nào có thể hái được dâu tây ở bên kia?"

Lục Ngộ An liếc cô: "Muốn ăn dâu tây à?"

"Một xíu thôi." Nguyễn Huỳnh rất thành thật.

Thật ra cô muốn hái dâu tây hơn.

Lục Ngộ An nhíu mày: "Giờ dâu tây vẫn chưa chín mọng, rất chua."

Nghe anh nói thế, Nguyễn Huỳnh 'ồ' một tiếng: "Vậy quên đi, để lần sau vậy."

Nói đến đây, cô không nhịn được hỏi: "Bao lâu thì anh đến viện phúc lợi một lần?"

"Tùy tình hình." Lục Ngộ An lại hái thêm mấy quả quýt chín mọng rồi ném vào giỏ ở bên chân Nguyễn Huỳnh: "Nếu rảnh thì một hai tháng tôi sẽ đến một lần."

Nguyễn Huỳnh vừa nghe vừa tính: "Vậy lần sau anh đến, chắc có thể hái dâu tây rồi nhỉ?"

Lục Ngộ An nghiêng đầu: "Chắc thế, sao vậy?"

Nguyễn Huỳnh cảm thấy Lục Ngộ An đã biết rõ mà còn cố hỏi, cô cạn lời, đành ăn ngay nói thật: "Đến lúc đó nếu tôi không rảnh, anh có thể..."

Cô còn chưa nói hết lời, chuông điện thoại của Lục Ngộ An đã vang lên.

Lục Ngộ An lấy điện thoại ra, là cuộc gọi của Tất Khải Hoàn.

"Tôi nhận điện thoại đã."

Nguyễn Huỳnh nhỏ giọng nói: "Anh đi đi."

Các bạn nhỏ vừa chạy đi chơi đã quay lại, chúng ríu rít nói chuyện với nhau.

Lục Ngộ An nhận cuộc gọi rồi nhấc chân đến chỗ yên tĩnh hơn.

Nhìn bóng lưng dần xa của Lục Ngộ An, Nguyễn Huỳnh thu tầm mắt lại, tiếp tục dẫn bọn trẻ đi hái quýt.

Loanh quanh trong vườn trái cây mấy tiếng, lúc chạng vạng tối, mấy người Nguyễn Huỳnh quay lại viện phục lợi.

Đã không còn sớm nữa nên bọn họ phải đi.

Nói lời tạm biệt với các bạn nhỏ xong, Nguyễn Huỳnh đi vào toilet.

Lúc cô đi ra, ngoài cổng của viện phúc lợi chỉ còn một mình Lục Ngộ An. Xe của anh cũng biến mất.

Nguyễn Huỳnh nhìn quanh một vòng, cô không thấy Trần Tịnh Dương: "Trần Tịnh Dương đâu?"

Lục Ngộ An đáp: "Đi rồi."

Nguyễn Huỳnh sững sờ rồi chợt nhận ra: "Cậu ấy lái xe của anh đi rồi à?"

"Ừ." Lục Ngộ An thản nhiên nói: "Nó muốn đến sân bay đón người."

Nguyễn Huỳnh bị tình huống bất ngờ này làm cho bối rối nhưng cô cũng không hỏi nhiều.

Cô đứng bên cạnh Lục Ngộ An, im lặng ba giây rồi quay đầu hỏi: "Anh lái hay tôi lái?"

Lục Ngộ An chìa tay ra trước mặt cô.

Nguyễn Huỳnh cong môi lên, vô cùng vui vẻ đưa chìa khóa xe cho anh.

Bôn ba cả ngày cô cũng thấy hơi mệt mỏi.

...

Trong xe thoang thoảng mùi hương thơm mát.

Hai người lên xe, Nguyễn Huỳnh cầm cáp số liệu lên sạc điện, điện thoại kết nối với điều khiển trung tâm, cô ấn mở hướng dẫn rồi thuận tay trả lời hai tin nhắn của Tư Niệm.

Trong xe im ắng.

Lục Ngộ An không nói lời nào, Nguyễn Huỳnh cũng không biết phải nói gì mới tốt.

Nguyễn Huỳnh suy nghĩ tìm chủ đề, tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh trong xe.

Nhìn dãy số không tên trên màn hình, Nguyễn Huỳnh nhận điện thoại: "Alo?"

Một lát sau, Nguyễn Huỳnh nghe thấy một giọng nói quen thuộc trong xe.

"Nguyễn Huỳnh." Là Triệu Kinh Vĩ.

Nguyễn Huỳnh ngớ người một lúc mới nhớ điện thoại của cô tự động kết nối với điều khiển trung tâm, khi cô nhấn nghe điện thoại thì giọng nói cũng vang lên trong xe.

Nghĩ đến điều này, mi tâm của Nguyễn Huỳnh giật giật.

Ma xui quỷ khiến, cô liếc sang bên cạnh xem vẻ mặt của Lục Ngộ An.

Dường như phát hiện ra ánh mắt của cô, Lục Ngộ An cũng quay sang nhìn cô.

Nguyễn Huỳnh còn chưa kịp sắp xếp câu chữ, giọng nói của Triệu Kinh Vĩ lại vang lên: "Ban ngày bận quá nên quên hỏi cô. Tối qua cô uống hơi nhiều, có thấy khó chịu không?"

"..."

Nghe được hai chữ 'uống nhiều' này, não Nguyễn Huỳnh tự động hiện ra ký ức mà cô cố quên đi.

Cô nghẹn lời, vội vàng nói: "Vẫn ổn, tôi không sao."

Triệu Kinh Vĩ kinh ngạc, anh ta cười nói: "Cô uống giỏi thật đấy."

Nguyễn Huỳnh: "... Giám đốc Triệu, anh tìm tôi có việc gì không?"

"Không có gì, chỉ hỏi tình hình của cô chút thôi." Triệu Kinh Vĩ dùng giọng điệu quen thuộc nói: "Ngày mai cô có rảnh không, tôi nghe nói cô thích đi xem phim, đúng lúc gần đây có một bộ phim mới đang chiếu, cô có muốn đi xem không?"

Nghe nói như thế, Nguyễn Huỳnh khựng lại.

Cô vốn định từ chối nhưng cân nhắc đến chuyện Triệu Kinh Vĩ là nhà tài trợ của đài phát thanh, thế là cô khéo léo nói: "Thật ngại quá." Cô nhẹ giọng nói: "Ngày mai tôi có hẹn xem phim với bạn rồi."

Vừa dứt lời, Triệu Kinh Vĩ ở đầu bên kia im lặng vài giây: "Thế à. Thôi được rồi, vậy lần sau tôi sẽ hẹn cô sớm hơn."

Nguyễn Huỳnh cười cười, vì ngăn anh ta nói tiếp nên cô lên tiếng nhắc nhở: "Giám đốc Triệu, tôi đang lái xe."

Triệu Kinh Vĩ nghe được ý của cô, anh ta nói: "Vậy cô chú ý an toàn, tôi cúp đây."

Điện thoại ngắt kết nối, trong xe còn im lặng hơn lúc trước.

Không hiểu sao Nguyễn Huỳnh lại cảm thấy thấp thỏm, cô mím môi, cẩn thận liếc trộm người đang lái xe.

Nửa bên mặt của Lục Ngộ An rất tinh xảo, mũi của anh thẳng, sống mũi rất cao, càng làm nổi bật ngũ quan lập thể.

Nhìn chằm chằm anh mấy giây, Nguyễn Huỳnh yếu ớt nói: "Bác sĩ Lục, mai anh có đi làm không? Nếu không đi làm thì có thể cho tôi mượn vài giờ không?"

Vào ban đêm, đường cao tốc hơi tắc.

Lục Ngộ An đạp phanh xe, từ từ nhìn cô, giọng điệu bình tĩnh: "Muốn làm gì?"

Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh, Nguyễn Huỳnh cảm thấy ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ xe nổi lên gợn sóng: "Xem phim đó."

"..." Lục Ngộ An dời tầm mắt khỏi người cô, tiếp tục lái xe tới trước, anh thản nhiên nói: "Chẳng phải cô có hẹn với bạn à?"

Nguyễn Huỳnh chớp mắt mấy cái, cô nhìn anh chằm chằm rồi cười yếu ớt nói: "Không phải anh cũng là bạn sao?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK