Mục lục
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiếc váy màu trắng bị xé thành mảnh nhỏ, lộ ra da thịt và nội y bên trong. Phần chân váy thì rách từ đầu gối trở xuống, bắp chân trắng như ngọc ẩn hiện. Quanh thân còn dính đầy vết máu.

Trong tình huống này, nhìn vào, người ta sẽ nghĩ rằng cô gái này vừa mới bị cường bạo xong.

Đương nhiên, đây không phải là điều khiến Giang Nguyên giật mình nhất. Cái khiến hắn giật mình chính là người trước mắt.

Mặc dù cảm thấy quái dị, nhưng Giang Nguyên rất nhanh phán đoán được người trước mắt bị thương không nhẹ, nhưng không phải là vì bị cường bạo, mà hình như vừa mới đánh một trận với người ta xong. Hơn nữa không phải dùng vũ khí mà là sử dụng quyền cước với nhau.

Vì thế, Giang Nguyên kinh nghi nhìn gương mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt trước mắt, hỏi:

- Tuyên Tử Nguyệt, cô...

Nhìn Giang Nguyên, sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt thoáng tốt hơn vài phần, thở ra một hơi, cố gắng dựa vào cái ghế bên cạnh, dùng tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, yếu ớt hỏi:

~ Giang...Giang Nguyên, giúp tôi lấy ít Bạch Dược Vân Nam.

- Được, cô chờ chút.

Giang Nguyên bay nhanh đến quầy thuốc, lấy ra chai Bạch Dược Vân Nam đưa đến trước mặt Tuyên Tử Nguyệt, sau đó đi rót một ly nước. Bây giờ hắn mới phát giác, Tuyên Tử Nguyệt này thoạt nhìn không đơn giản như vậy.

Tuyên Tử Nguyệt cố sức mở nắp chai Bạch Dược Vân Nam, lấy ra hai viên thuốc màu đỏ bỏ vào trong miệng rồi uống một ngụm nước.

Sau đó, cô lại tiếp tục đổ ra non nửa bình bột thuốc vào miệng rồi dùng nước uống xuống.

Nhìn động tác của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên đứng bên cạnh cau mày, sau đó nói:

- Cô bị thương rất nặng. Đừng lộn xộn, để tôi đỡ cô đi nằm trước.

Nếu là ngày xưa, nghe được người khác muốn ôm mình, Tuyên Tử Nguyệt tất nhiên sẽ hung hăng cho. người đó một bạt tai. Nhưng khi cô ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn, biết Giang Nguyên cũng không có ý xấu, mà cô bây giờ quả thật đang bị thương nghiêm trọng, căn bản không thích hợp có bất kỳ cử động nào. Bởi vì dùng sức quá nhiều, vết thương sẽ càng nặng hơn.

- Được, làm phiền anh rồi.

Tuyên Tử Nguyệt thoáng im lặng, sau đó miễn cưỡng cười nói với Giang Nguyên.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó bước qua, thắt lưng hơi khom xuống, tay phải nâng cặp đùi trắng như ngọc, †ay trái ôm eo, sau đó nhìn Tuyên Tử Nguyệt đang đỏ bừng mặt, nói:

- Ôm cổ tôi.

Tuyên Tử Nguyệt nhìn cơ thể để trần bên trên của Giang Nguyên, lại càng đỏ mặt, sau đó cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ Giang Nguyên. Cô biết, đây chính là biện pháp tốt nhất giúp cô đỡ phải hoạt động cơ thể.

'Vững vàng ôm lấy Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên bước vào phòng khám bệnh bên trong.

Mặc dù ôm mỹ nữ trong lòng, nhưng hiện tại Giang Nguyên cũng chẳng còn tâm trạng hưởng thụ, ngược lại còn cảm thấy mệt hơn. Hắn ở trần thân trên, trong ngực. ôm một mỹ nữ, lại được mỹ nữ vòng tay ôm cổ, bên mũi lờ mờ ngửi được một mùi thơm, còn có cảm giác nhẫn nhụi truyền đến từ lòng bàn tay, trống ngực của hắn đột nhiên gia tốc.

Tuyên Tử Nguyệt đang mệt mỏi, cũng không nhận ra điểm bất thường đó của Giang Nguyên, chỉ là cảm thấy Giang Nguyên ôm rất cẩn thận, cả người yên ổn hơn không ít. So với vừa rồi cố nén đau, dồn hết khí lực nhảy qua cửa sổ thì thoải mái hơn nhiều.

Cẩn thận đặt Tuyên Tử Nguyệt lên ghế salon, Giang Nguyên thở hắt ra, nói:

- Đừng nhúc nhích, tôi đi lấy chút nước thuốc truyên dịch cho cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK