Mục lục
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này cái gọi là nhiều người sức lớn thể hiện ra rất rõ. Nghe thấy lệnh của Giang Nguyên, mấy người đàn ông nhẹ nhàng khiêng sản phụ bắt đầu khôi phục ý thức vào trong phòng bệnh. Mấy người phụ nữ cạnh đó cũng rối rít chạy về nhà mang phích nước sôi tới.

Tiểu Vũ đứng cạnh xem, lúc này cũng nghe cha nhắc, vội vã chạy vào nhà bếp, bắt đầu giúp đun nước.

Trong phòng bệnh, bà đỡ vô cùng cẩn thận đặt dụng cụ hộ sinh lên bàn, quay đầu nhìn Trương Đại Pháo đang nhẹ nhàng an ủi vợ mình vừa tỉnh lại, cẩn thận hỏi Giang Nguyên đang. đứng một bên:

- Thầy thuốc Tiểu Giang... Cậu... Biết đỡ đẻ không? - Hả?

Thấy bà đỡ rõ ràng đã bị dọa sợ, Giang Nguyên hừ một tiếng nói:

- Bà nói xem?

Thấy dáng vẻ Giang Nguyên như vậy, bà đỡ không khỏi sửng sốt... Thầy thuốc Tiểu Giang này mới bao nhiêu tuổi? Với người khác sợ còn chưa học xong đại học, hiện tại chẳng những hắn có y thuật rất cao rồi, nếu còn biết đỡ đẻ? Chỉ sợ là chỉ có thần tiên mới toàn tài như vậy thôi.

Nói đúng ra thì Giang Nguyên cũng chẳng biết đỡ đẻ. Hai năm nay loại ngoại thương gì hắn cũng từng thấy, tuyệt đại đa số sách y đều xem qua nhưng nói tới đỡ đẻ thì đúng là mới gặp lần đầu. Chẳng qua còn may bà đỡ dù vừa bị dọa tới mất mật nhưng cuối cùng vẫn đầy kinh nghiệm.

Sau khi bị Giang Nguyên bức bách, hơn nữa có thầy thuốc già họ Giang ngồi bên trấn định, châm thêm hai châm trợ sản, cuối cùng cũng khiến sản phụ tiếp tục sinh nở bình thường.

Chỉ hơn nửa giờ sau, đứa bé rốt cục được sinh ra thuận lợi, nhưng đã không thấy hơi thở nữa. Trương Đại Pháo vừa nhận đứa bé, cầm chân vỗ chan chát mà cũng không có chút phản ứng nào, chẳng biết làm gì ngoài luống cuống tay chân, kin hãi kêu lên:

- Đứa... Đứa bé... Có phải là không xong rồi không?

Mọi người vẫn tụ tập chờ đợi bên ngoài ngóng tin, nghe thấy Trương Đại Pháo kêu to kinh hãi trong phòng, trái tim đều lạnh ngắt. Vừa rồi còn nghe rõ tiếng hô vui vẻ của bà đỡ là sinh xong rồi, nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Thầy thuốc Tiểu Giang cố gắng nhiều như vậy, cứu được vợ Trương Đại Pháo nhưng lại không cứu nổi đứa bé trong bụng sao?

Giang Nguyên trong phòng thấy mặt Trương Đại Pháo đưa đám cùng ánh mắt nhìn cầu cứu của bà đỡ thì cũng choáng váng. Vừa rồi cứu được sản phụ là may mắn trước đó hắn đã gặp người bệnh tương tự, hơn nữa đọc nhiều sách ý học nên có chút ấn tượng. Nhưng đứa bé trước mắt này hắn còn chưa thấy cứu kiểu gì được.

Thấy dường như Giang Nguyên cũng không có ý định đi ra cứu chữa, Trương Đại Pháo vốn đã coi hẳn như thần tiên tái thế lại quỳ phịch xuống trước mặt hắn, ôm bắp đùi Giang Nguyên kêu khóc:

- Thầy thuốc Tiểu Giang... Cậu là người tốt thì làm tới cùng, nhất định phải cứu cho con trai tôi đi... Ngài cũng đừng buông tay mặc kệ... Tôi thay mặt cả nhà vái lạy cậu....

Giang Nguyên buồn bực nhìn Trương Đại Pháo ôm bắp đùi mình, không ngờ một người đàn ông như Trương Đại Pháo lại thích đi ôm bắp đùi người khác như vậy?

Thấy khuôn mặt bà đỡ bên kia đang cầu cứu nhìn mình, lại thấy khuôn mặt tái nhợt đầy nước mắt của vợ Trương Đại Pháo đang nẵm trên bàn đẻ, đột nhiên Giang Nguyên cảm thấy mình giống hệt Phật tổ cắt thịt nuôi chim ưng? Mặc kệ không quản tới hay nhúng tay vào đây?

Lại nói, hai năm nay mình đọc đủ loại sách y, đều là do đám người đội trưởng chuẩn bị cho hẳn, nhồi nhét cho mình đọc như nhồi vịt, nhưng ngoài việc đi theo đội tham chiến ra, xử lý đủ loại ngoại thương do chiến đấu là thành thạo nhất, hắn lại rất ít khi tiếp xúc với các bệnh nội khoa, càng khó gặp chuyện cứu mạng trẻ sơ sinh thế này.

Sách y học lâm sàng nhỉ khoa năm ấy chỉ đọc cơ bản... cũng chỉ đọc lướt qua, hơn nữa dường như có đọc lại từ một năm rưỡi trước. Đọc sách trong thời gian truy kích tác chiến, làm sao nhớ rõ...

- Chà?!

Nghĩ tới đây, đột nhiên Giang Nguyên sửng sốt. Bởi... Hắn vừa nhớ tới mấy chữ, cấp cứu hô hấp cho trẻ sơ sinh, đột nhiên sâu trong não, một loạt hình ảnh liền xuất hiện.

Hình ảnh này rất chỉ tiết, đúng là chương sách cấp cứu hô hấp cho trẻ sơ sinh mà hắn xem sách y học lâm sàng lần trước. Câu chữ và hình vẽ hiện lên vô cùng rõ ràng trong đầu hắn, giống như hắn vừa chăm chú ghi nhớ những chương sách này ngày hôm qua vậy, giờ nhớ cái ra ngay.

Giang Nguyên đứng ngẩn ra, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Không có khả năng nhớ rõ được tới mức này, hơn nữa dù ấn tượng với năm đó có sâu sắc nhưng khi ấy hắn cũng chỉ đọc qua hai lần mà thôi, làm sao vừa nhớ là hiện ra mồn một như vậy, kể cả dùng thuốc gì cũng nhớ rõ ràng?

Giang Nguyên ngơ ngác sơ đầu mình, đột nhiên nghĩ tới lần này tự nổ, đột nhiên được đưa về nhà một cách kỳ quặc. Trong khi về tới nhà, sợ rằng trên người mình đã xảy ra chuyện gì đó rất kỳ diệu rồi, nếu không làm sao lại quỷ dị như vậy được?

- Tiểu Nguyên... Cháu nghĩ thử biện pháp xem có cách nào cứu được không?

Lúc này ông lão họ Giang nhìn cảnh này cũng không đành lòng nói. Đột nhiên ông lão họ Giang cảm thấy không hiểu thấu đứa cháu trai mình, chỉ cảm thấy cháu mình hiện giờ không gì làm khó được vậy.

Lời này của ông lão họ Giang vừa thốt lên, lập tức khiến Giang Nguyên tỉnh táo lại.

Nhìn đứa trẻ sơ sinh im lìm trong tay bà đỡ, trái tim Giang Nguyên mềm nhữn ra, không do dự nữa, đưa tay đón lấy đứa bé, sau đó đặt lên tấm chăn đã chuẩn bị từ trước đó, cầm ống nghe nghe một hồi, trái tim hơi lo lắng. Quả nhiên... Đứa bé ở trong bụng mẹ quá lâu, đã hoàn toàn hít thở không thông rồi, cơ bản không có trống ngực nữa.

Giang Nguyên không dám chậm trễ chút nào, trong óc nhanh chóng hiện lên hình ảnh sơ cứu, vươn một ngón tay đưa vào miệng đứa bé, rửa sạch nước ối trong miệng, lại áp hai bàn tay vào ngực bé, ngón cái đặt lên vị trí trái tim, sau đó bắt đầm chậm rãi xoa bóp tim, đồng thời quay đầu nói với bà đỡ:

- Mau... 0.1 mạch mg Adrenaline...

Vốn cấp cứu trẻ sơ sinh trong sách còn yêu cầu các loại thuốc như naloxone, dopamine, nhưng Giang Nguyên hiểu rõ là không thể đi mua ngoài những thuốc này được. Hơn nữa khu vực mình và bà đỡ này ở cũng không có khả năng có loại thuốc kia. Tất nhiên bà đỡ ở đây chỉ có loại thuốc cấp cứu thường thấy là Adrenaline.

Quả nhiên nghe thấy lời Giang Nguyên, bà đỡ vội vàng lấy một hộp hóc môn thượng thận từ trong hộp thuốc ra, mở ra bơm 0.1 mg đưa cho Giang Nguyên.

Giang Nguyên cũng không khách sáo, đưa tay nhận lấy, dùng rượu sát trùng rồi tiêm lên cánh tay đứa bé, sau đó tiếp tục xoa bóp tim cho bé...

Giang Nguyên vừa xoa bóp tim, thỉnh thoảng lại đưa ống nghe nghe một lần, đang ấn ấn đột nhiên cảm thấy đầu ngón tay hơn rung động một cái.

- Ồ..

Giang Nguyên sửng sốt. Mặc dù vừa rồi rất nhẹ nhưng hẳn biết mình cảm nhận đúng. Khi hắn đang nghỉ hoặc, đầu ngón tay lại rung lên một lần nữa, mạnh hơn vừa rồi không ít. Giang Nguyên lại sửng sốt, thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ thành công rồi.

Mặc dù ngạc nhiên nhưng mặt Giang Nguyên vẫn lộ vẻ vui mừng, vội vã cầm ống nghe tới, đặt lên trên trái tim đứa bé. Quả nhiên không ngoài dự đoán, hắn nghe thấy tiếng tim đập

thình thịch.

- Tốt quá rồi... Có rồi!

Giang Nguyên rèn luyện ba năm nay tới mức núi Thái Sơn sập xuống cũng không đổi sắc mặt giờ khi cảm nhận được một tính mạng được cứu, vẫn không nén nổi vung mạnh tay, hoan hô một tiếng.

Không thể không nói số phận cả nhà Trương Đại Pháo thực sự quá tốt, dưới tình huống cấp cứu trẻ sơ sinh sơ sài như vậy, không ngờ cũng có thể khôi phục tim đập. Điều này khiến Giang Nguyên cũng phải thầm ăn mừng một hồi. Hắn vừa rồi mới chỉ thực hiện một phần ba quy trình cấp cứu hô hấp cho trẻ sơ sinh, nhưng nhịp tim của đứa bé đã khôi phục thần kỳ ròi, thậm chí còn bắt đầu mở miệng khóc ot.

Mà lúc này, cuối cùng xe cấp cứu trên trấn cũng đã vội vàng chạy tới. Trong ánh mắt vui mừng của mọi người, Trương Đại Pháo lộ vẻ biết ơn vô cùng, tạ ơn Giang Nguyên rối rít, sau đó mới tiễn vợ và con lên xe cấp cứu, chuẩn bị lên bệnh viện điều trị khôi phục.

Vị bác sĩ trẻ tuổi tới đón bệnh nhân từ bệnh viên trên trấn, sắc mặt vốn lộ vẻ kiêu ngạo và thiếu kiên nhẫn, hỏi Giang Nguyên một số vấn đề bệnh tình. Kết quả sau khi Giang Nguyên nói lại đơn giản một hồi, khuôn mặt gã không còn chút kiêu ngạo nào, chẳng qua nhìn Giang Nguyên rất khó tin. Nếu không phải Trương Đại Pháo đứng một bên thỉnh thoảng gật đầu bổ sung hai câu, chỉ sợ gã đã nghĩ răng thăng nhãi trước mặt này đang khoác loác.

Tình huống nghiêm trọng như vậy, thắng ranh này lại có thể cứu được cả mẹ lẫn con?

Nghe hết mọi chuyện xong, bác sĩ trẻ kia cũng không dám chậm trễ, vội vàng bắt tay Giang Nguyên, sau đó lên xe cấp. cứu, cho hai mẹ con kia thở ô xy, bảo lái xe nhanh chóng trở về bệnh viện.

Xe cấp cứu đi rồi, mọi người vây quanh mới bắt đầu lục tục tản đi. Chẳng qua trước khi đi, ánh mắt bọn họ nhìn Giang Nguyên giống như có phần kính trọng như nhìn ông lão họ Giang.

Mà cha con Tiểu Vũ bên cạnh nhìn Giang Nguyên càng lộ vẻ hiếu kỳ. Chú Lý tất nhiên cũng là người có kiến thức, hiểu Giang Nguyên có thể cứu chữa liên tục cho hai mẹ con kia, tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên. Nhưng Giang Nguyên giờ mới bao nhiêu tuổi? Cho dù trước khi mất tích thì cũng chỉ là học sinh tốt nghiệp cấp ba. Rốt cục trong ba năm nay, Giang Nguyên đã trải qua huyện gì bên ngoài, không ngờ có thể chữa khỏi được những bệnh tình nghiêm trọng tới vậy?

Nhưng Tiểu Vũ lại ngây thơ hơn, chỉ mở to đôi mắt xinh đẹp, thỉnh thoảng tò mò nhìn chăm chú, giống như muốn tìm ra chút dấu hiệu trên mặt anh Nguyên này. Vốn cô tưởng rằng anh Tiểu Nguyên ở bên ngoài nhiều năm, không sống nổi nữa mới trở về, nhưng không ngờ được hóa ra anh Tiểu Nguyên lại giỏi chữa bệnh tới vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK