Mục lục
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngay cả những bác sĩ gặp gỡ lần đầu cũng khách khí bắt chuyện:

- Xin chào bác sĩ Giang.

Thỉnh thoảng có bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân đi ngang qua, nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi không mặc áo. blouse đều không khỏi có chút tò mò. Bệnh viện số 1 từ lúc nào tuyển được vị bác sĩ còn trẻ như vậy? Nhìn qua cũng chỉ dưới ba mươi, chẳng lẽ là bác sĩ thực tập?

Nhưng tại sao lại không mặc áo blouse?

Đối mặt với ánh mắt hồ nghi lẫn tò mò, còn có sự nhiệt tình bắt chuyện của các y tá, Giang Nguyên cũng có chút bất đắc dĩ. Gần đây hắn đến bệnh viện số 1 hơi nhiều, nhưng cũng không còn cách nào khác. Tinh thần của lão thái thái rất tốt, thường xuyên tìm hắn tâm sự hay bắt mạch gì đó.

Giang Nguyên cho rằng, mặc dù gương mặt của hắn cũng khá đẹp trai, ngày thường cũng rất được già trẻ lão ấu yêu thích, nhưng cũng không phải ngay cả bà già tám mươi tuổi cũng thích hắn luôn chứ?

Giang Nguyên có chút rối rắm, nhưng cũng may là cô Tân cũng đã giải thích với hắn, nói con trai của cô và Tỉnh trưởng Bạch đang ở nước ngoài, muốn gặp cũng khó mà gặp được, cho nên mới muốn gặp Giang Nguyên đến như vậy, còn nói cái gì là nhờ Giang Nguyên nếu có thời gian rảnh thì đến thăm lão thái thái.

Hơn nữa, Bạch phu nhân cũng rất thích Giang Nguyên, trực tiếp bảo Giang Nguyên gọi mình là cô Tần, gọi lão thái thái là nãi nãi, chỉ thiếu điều không nhận làm con nuôi thôi.

Đối mặt với yêu cầu của lão thái thái, Giang Nguyên tất nhiên là không có cách nào cự tuyệt, đặc biệt là Tỉnh trưởng Bạch khá chiếu cố hắn. Chuyện lần này, nếu không có Tỉnh trưởng Bạch đứng đằng sau, phiền toái của Giang Nguyên hẳn sẽ rất lớn. Cho nên, Giang Nguyên cũng đành phải dành một ngày một tiếng đến thăm, thuận tiện kiểm tra cho lão thái thái và cô Tân luôn.

Đứng trước cửa phòng bệnh của lão thái thái, Giang Nguyên nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó trực tiếp đẩy cửa bước vào. Bạch phu nhân nghe được thanh âm, từ phòng trong bước ra, thấy là Giang Nguyên, liền vui mừng nói:

- Là Tiểu Nguyên à? Mau vào đi. Lão thái thái vừa mới nhắc, tại sao hôm nay không thấy cháu đến.

Giang Nguyên mỉm cười bước vào, liền nhìn thấy lão thái thái đang ngồi dựa lưng vào đầu giường. Thấy Giang Nguyên bước đến, liền mỉm cười nói:

- Tiểu Nguyên đến rồi à? Mau đến đây đi. Bác Dương của cháu hôm nay mang đến cho nãi nãi rất nhiều trái cây ngon, cháu nếm thử đi.

Bạch phu nhân vội vàng cầm một quả táo đưa cho Giang Nguyên:

- Nào, Tiểu Nguyên nếm thử đi. Đây là Triệu Cường vừa mới mang đến, cô đã rửa sạch rồi đấy.

- Vâng, cảm ơn nãi nãi, cảm ơn cô Tần.

Giang Nguyên cũng không khách sáo, tiếp nhận rồi cắn một cái, cảm giác ngọt ngào tan ra trong miệng, liên tục gật đầu:

- Ngon lắm, ngon lắm.

Thấy Giang Nguyên ăn rất ngon, lão thái thái và Bạch phu nhân cũng cảm thấy vui.

Bạch phu nhân hỏi: ~ Tiểu Nguyên, Từ tiểu thư xuất viện chưa? Nghe Bạch phu nhân hỏi, Giang Nguyên gật đầu:

- Cảm ơn cô Tân và Tỉnh trưởng quan tâm, Thanh Linh đã xuất viện rồi.

- Xuất viện là tốt rồi, xuất viện là tốt rồi. Bạch phu nhân cảm thán nói:

- Con trai của Phó tỉnh trưởng Dương có tiếng là không vâng lời, trong nhà lại nuông chiều. Cháu dạy cho. nó bài học như vậy là đúng. Nếu không thì không biết đứa bé đó sẽ còn gây ra chuyện lớn gì nữa.

- Tỉnh trưởng Dương coi như cũng biết điều, nghe nói cũng đã bồi thường tiền thuốc men. Tiểu Nguyên, cháu không cần lo lắng chuyện này nữa. Hai tháng nữa ông ấy sẽ được điều đi, sẽ không còn chuyện gì nữa đâu.

Nghe Bạch phu nhân trấn an, trong lòng Giang Nguyên cũng cảm kích:

- Cảm ơn cô Tần.

Ăn xong quả táo, Giang Nguyên đứng dậy rửa tay, sau đó lại kiểm tra cho lão thái thái một chút, mỉm cười nói:

- Nãi nãi, sức khỏe của bà khôi phục rất nhanh. Sau khi cắt chỉ xong, bà có thể xuống đất đi lại được rồi.

- Thật sao? Vậy thì tốt quá.

Nghe nói sắp được xuống đất, lão thái thái vui mừng vô cùng, cảm thán nói:

- Thật sự là nhờ Tiểu Nguyên và Hồ lão y sư nhiều lắm. Nếu ngày nào bà cũng nằm trên giường, mọi người sẽ mệt chết.

Nói chuyện với lão thái thái thêm một lát nữa, Giang Nguyên lại kiểm tra cho Bạch phu nhân. Hắn đã châm cứu cho bà ba lần, mấy ngày qua bà không uống thuốc, nhưng cũng chỉ tái phát có một lần, cũng không nghiêm trọng lắm. Xem ra hiệu quả thật tốt.

Sau khi kiểm tra hết thảy, nhìn vẻ mặt chờ mong của Bạch phu nhân, hắn mỉm cười nói:

- Cô Tần, tình hình sức khỏe của cô đã ổn. Cô cũng nên tiếp tục uống thuốc. Khi cháu rảnh sẽ châm cứu cho cô. Xem tình hình một tháng sau như thế nào. Nếu như ổn, cô có thể ngưng dùng thuốc tây. Một tháng uống ba bốn thang trung y là được.

Nghe Giang Nguyên nói, trong lòng Bạch phu nhân cũng rất vui:

- Vậy thì tốt. Chỉ cần căn bệnh của cô không tái phát là được rồi. Tiểu Nguyên, thật sự cảm ơn cháu rất nhiều.

Ở trong phòng bệnh gần một tiếng, Giang Nguyên mới trở lại phòng khám.

Thấy Giang Nguyên trở về, Hồ lão cười tủm tỉm:

- Giang Nguyên, sở Y tế gửi thông báo, ba ngày sau sẽ cử hành đại hội truyền thừa trung y. Con cũng nên chuẩn bị đi.

- Sao ạ? Đại hội thi đấu truyền thừa trung y?

Giang Nguyên sửng sốt. Hắn sớm đã đem chuyện này quăng ra sau đầu rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK