Mục lục
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh mắt đố kỵ chuyển sang chiếc hộp nhỏ trong tay Liêu Dương, tất cả đều sáng mắt, lộ ra cái nhìn hèn mọn.

- Quả Hồng Vân, tính ôn, vị chát, chủ trị đại bổ khí huyết, tăng cường gân cốt.

Nghe Giang Nguyên chậm rãi nói ra, tay Liêu Dương cứng đờ. Vừa nãy y còn thấy Giang Nguyên ngay cả quả này còn không nhận ra, đang định lấy việc đó để nhạo báng Giang Nguyên. Nhưng không ngờ, Giang Nguyên lại đem tính chất và công dụng của quả này nói rõ như vậy.

Liêu Dương kinh ngạc nhìn Giang Nguyên. Tại sao vừa nãy còn không biết gì, bây giờ đột nhiên lại biết? Nghĩ đến đây, Liêu Dương không nhịn được mà hoài nghĩ liếc mắt nhìn Vương Mịch.

Vương Mịch lập tức lắc đầu, tỏ vẻ cô không có nhắc Giang Nguyên. Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Vương Mịch, Liêu Dương có thể khẳng định không phải Vương Mịch nói cho Giang Nguyên nghe. Xem ra, chỉ sợ tên tiểu tử này đột nhiên nhớ ra mà thôi, không khỏi có chút ngượng ngùng. Vốn y định dùng cái này để chế nhạo Giang Nguyên, thật không ngờ đối phương lại biết. Bây giờ thật sự chẳng còn lý do để chế nhạo đối phương nữa.

Sau đó lạnh giọng cười nói:

- Được, nếu bác sĩ Giang đã nhận ra loại quả này, như vậy bác sĩ Giang có thể đánh cuộc chứ?

- Quả thật không sai.

Giang Nguyên nghĩ trong bụng. Ban đầu, hẳn thật sự không biết quả màu đỏ này là cái gì, nhưng sau một lúc, trong đầu liền bật ra những gì mà tổ sư gia đã dạy, tìm được trong đó tư liệu về nó.

Loại quả màu đỏ này có tên là quả Hồng Vân, là loại thuốc có công dụng đại bổ mạnh hơn Sơn Tham lâu năm rất nhiều, có tác dụng cường gân kiện cốt, đối với người luyện võ mà nói thì là vật hiếm.

Cho nên, ánh mắt Giang Nguyên khi nhìn quả Hồng Vân này có chút ngưng trọng. Căn cứ theo tư liệu của tổ sư gia, điều kiện sinh trưởng và yêu cầu về số năm của quả Hồng Vân rất cao. Cho nên, mấy trăm năm trước, loại quả này đã thành hàng hiếm. Nhưng hẳn không ngờ thời bây giờ vẫn còn quả Hồng Vân tồn tại.

Cho nên, khi nhìn thấy Liêu Dương lấy ra loại quả này để đánh cuộc, trong lòng Giang Nguyên liền căng thẳng. Hiệu quả của loại quả này quả thật mạnh hơn Sơn Tham rất nhiêu. Trước kia, Tuyên Tử Nguyệt đã từng nói với hẳn, Sơn Tham lâu năm có hiệu quả vô.

cùng tốt đối với những người bắt đầu luyện nội khí Còn đối với những người dùng Sơn Tham để tu luyện từ khi còn bé như cô, ngoại trừ những loại Sơn Tham có số năm vượt quá trắm năm, thậm chí là một trăm. năm mươi năm, còn lại thì loại mấy chục năm, hiệu quả không được lớn cho lảm.

Loại quả Hồng Vân hiếm có này, rất có công hiệu đối với đám người Tuyên Tử Nguyệt, còn hơn cả Sơn Tham một hai trăm năm. Còn đối với Giang Nguyên, hiệu quả của nó lại càng cường đại hơn.

- Được thôi.

Thấy sắc mặt Giang Nguyên có chút ngưng trọng, Liêu Dương đắc ý cười. Người bình thường không dễ gì có được quả Hồng Vân trong tay. Nhưng y thì giống như được trời ưu ái, có tổ phụ là một Thiên y sư. Cho nên hàng năm cũng được vài quả để phụ trợ tu luyện, rèn luyện gân cốt.

Y nhất thời xúc động, lấy ra loại quả này để đánh cuộc với Giang Nguyên. Vốn có chút đau lòng, nhưng bây giờ có thể dựa vào nó để lấy lại thể diện.

Lập tức nhìn Giang Nguyên, khẽ cười:

- Bác sĩ Giang, không biết cậu lấy cái gì ra để đánh cuộc với tôi đây?

Giang Nguyên để ý đến vẻ mặt của những người chung quanh, còn có ánh mắt hâm mộ của Vương Mịch khi nhìn thấy quả Hồng Vân, liền biết được loại quả này cực kỳ quý báu ở Thiên Y Viện. Ban đầu hắn còn có một gốc Sơn Tham hai trăm năm, mặc dù giá trị thấp hơn không ít nhưng miễn cưỡng vẫn có thể đem ra để so với quả Hồng Vân. Nhưng gốc Sơn Tham đó đã bị hân ăn sống gần hết, bây giờ không thể lấy ra đánh cuộc được.

Lập tức mỉm cười lắc đầu:

- Xin lỗi, quả Hồng Vân này quá mức quý giá, tôi tìm không ra thứ gì có giá trị ngang bắng với nó để đánh cuộc.

- Haha, bác sĩ Giang không cần khiêm tốn. Nếu có thể đến tham gia khảo hạch thăng cấp bác sĩ tam phẩm, làm sao lại không có thứ gì có giá trị để so sánh với quả Hồng Vân này?

Liêu Dương đắc ý nhìn Giang Nguyên, cười nói:

- Chẳng lẽ bác sĩ Giang sợ đánh cuộc thua nên không muốn lấy ra?

Nhìn bộ dạng đắc ý của Liêu Dương, Giang Nguyên chỉ cười, sau đó nói:

- Quả Hồng Vân này thật sự rất hiếm có, có thể nói là dược liệu trân phẩm ở Thiên Y Viện này. Nếu muốn tìm một loại dược liệu cùng loại với nó ở bên ngoài, khó càng thêm khó. Tôi nào có được thứ gì có thể so sánh với nó để lấy ra đây. Bác sĩ Liêu mới chính là khiêm nhường đấy.

Nghe Giang Nguyên nói như vậy, Liêu Dương lại càng đắc ý. Quả Hồng Vân này được xếp hạng dược liệu thượng phẩm ở Thiên Y Viện. Cho dù là bác sĩ bình thường, muốn lấy một quả không không dễ dàng. Giang Nguyên từ bên ngoài vào, làm sao có được loại quả trân quý như thế.

Tâm trạng vô cùng sảng khoái, nụ cười đắc ý trên gương mặt Liêu Dương lại càng đậm thêm vài phần.

Cười ha hả vài tiếng, y nói:

- Nếu bác sĩ Giang không có loại thuốc nào có giá trị ngang tầm, vậy thì lấy ra vật gì cũng được.

- Đồ vật khác cũng có thể?

Giang Nguyên nheo mắt. Trong tay hắn thật sự chẳng có gì đáng giá. Tài sản duy nhất của hắn bây giờ chỉ có tiền mặt. Dù sao trong tài khoản của hắn vẫn còn bốn trăm vạn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK