Mục lục
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Anh đưa tôi đến ngọn núi đó giùm.

Giang Nguyên không chút do dự chỉ vào ngọn núi trước mặt.

Sau khi đáp xuống đỉnh núi, Giang Nguyên cũng không chần chừ, nhìn xuống vách núi hai nơi, rất nhanh xác định được vị trí của vách núi trong giấc mộng.

Nhưng sau khi Giang Nguyên đi xuống, tìm được nơi mà người đàn ông trung niên đã tìm được Mộc Long Căn, nhưng hắn tìm mãi vẫn không tìm thấy sự tồn tại của nó.

Đứng giữa không trung, Giang Nguyên nhẹ nhàng lau mồ hôi, quay đầu nhìn hoàn cảnh trống rỗng xung quanh, có chút cười khổ. Quả nhiên không đơn giản như: vậy.

Một ngày trôi qua, vẫn không tìm được Mộc Long Căn, nhưng Giang Nguyên lại hái được hai gốc sơn tham bốn năm chục năm. Còn lại thì chẳng có thu hoạch gì đặc biệt.

Khi hắn trở về nhà, Kim sư phụ lại cười khổ chỉ vào đống dây leo khô trong sân, lắc đầu:

~ Hôm nay, một nhánh cùng loại cũng không có, chỉ có vài nhánh giống như ngày hôm qua.

- Không sao đâu. Từ từ sẽ có.

Nhìn thấy đống dây leo này, Giang Nguyên cũng chỉ có thể mỉm cười đáp lời. Mặc kệ có hay không, chung quy vẫn có vài phần cơ hội

Nhưng tâm trạng của gia đình Kim sư phụ cũng không tệ lắm. Nhờ có trực thăng, bọn họ có thể đến được những ngọn núi khó đến. Mặc dù tốc độ không nhanh bằng Giang Nguyên, không hái chuẩn xác bằng hắn, nhưng cũng thu hoạch được một gốc sơn tham bốn chục năm.

Một gốc sơn tham đối với họ mà nói, ít nhất cũng bằng thu hoạch nửa năm. Quả thật rất đáng vui mừng.

Nhìn một nhà khấp khởi, tâm trạng của Giang Nguyên lại không tốt lắm. Sống cuộc sống bình đạm như vậy quả thật không tệ, chỉ đáng tiếc bây giờ hắn lại không có biện pháp.

Buổi tối, Giang Nguyên cũng không ăn gốc sơn tham hai trăm năm, mà cắn một miếng của gốc sơn tham hái được trong ngày, sau đó chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, cảnh tượng không còn giống với hôm trước. Tổng cộng có đến hơn mười cảnh xuất hiện trong mộng của Giang Nguyên, mà vị trí của từng cảnh lại không giống nhau.

Nhưng trong đó lại có một điểm giống nhau. Từng cảnh đều là hái thuốc, sau đó phát hiện sự tồn tại của Mộc Long Căn, hơn nữa người xuất hiện trong cảnh có đến năm người.

Người gần nhất là một người đàn ông năm sáu chục tuổi, thoạt nhìn rất giống với Kim sư phụ. Người này chỉ xuất hiện trong một cảnh, nhưng cảnh này, sau khi Giang. Nguyên tỉnh lại, lại làm cho hắn cảm thấy rất hưng phấn.

Người đàn ông trung niên có thể là cha của Kim sư phụ, lủng lẳng trên vách núi, tìm được một đám Mộc Long Căn rậm rạp. Nhưng ông cũng không cắt hết mà để lại hai nhánh vừa mới ra không bao lâu.

Đối với điều này, Giang Nguyên hưng phấn vô cùng. Mộc Long Căn sinh trưởng rất lâu, cũng phải mất bốn chục năm mới đủ để làm thuốc. Hơn nữa, Mộc Long Căn trên trăm năm cũng không hiếm thấy.

Đương nhiên, quan trọng nhất là người đàn ông này hẳn là cha của Kim sư phụ. Tính toán lại một chút, khi phát hiện Mộc Long Căn đến bây giờ có thể là năm sáu chục năm. Ngoài ra, ngọn núi mà ông hái được cũng giống như mấy ngọn núi mà trực thăng đã bay qua.

Mặc kệ thế nào, tỷ lệ Mộc Long Căn vẫn còn lưu lại là rất cao. Bạ𝐧 có biết t𝒓a𝐧g t𝒓uyệ𝐧 _ 𝒯𝒓𝖴ⅿ𝒯𝒓uyệ 𝐧.𝗏𝐧 _

Phân tích một chút, Giang Nguyên cảm thấy lần này hy vọng hắn tìm được vượt quá ba phần.

Tâm trạng của lão Cố thì không được tốt cho lắm. Ông đến đây cũng đã sáu ngày, nhưng ngay cả bóng dáng của Mộc Long Căn cũng không nhìn thấy. Điều này đối với lão đồng chí luôn tận tâm và trung thành với Dương gia, quả thật là một đả kích không nhỏ.

Nhìn sắc mặt của lão Cố, Giang Nguyên không nhịn được liền nói:

- Tại sao hôm nay nhìn lão Cố không vui nhỉ?

Lão Cố ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, bất đắc dĩ nói:

- Bác sĩ Giang, cậu cũng không phải là không biết, ngày nào cũng trôi qua, nhưng vẫn không tìm được Mộc: Long Căn. Không tìm được nó, tôi nào có tâm trạng ăn cơm.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó trấn an:

- Lão Cố, cũng đừng lo lắng nhiều. Nhiều người tìm như vậy, chung quy cũng sẽ tìm được, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

- Hy vọng là như vậy.

Nghe Giang Nguyên nói, lão Cố chậm rãi gật đầu:

- Chỉ là mấy ngày nay vất vả cho bác sĩ Giang rồi.

- Hahah, không có gì, đây là chuyện mà tôi nên làm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK