Mục lục
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ôi cha...

Thằng nhãi này còn chưa nói xong, đột nhiên cảm thấy trước ngực có một lực lao đến cực mạnh. Cả người vội vàng lui ra sau mấy bước cho đến khi sau lưng đụng phải tường mới dừng lại.

Sau khi đụng lên tường người này mới hồi phục tinh thần, nhìn Giang Nguyên đang định rời đi, sắc mặt nhanh chóng đen lại. Anh ta thẹn quá hóa giận lao đến trước mặt Giang Nguyên, chỉ mặt Giang Nguyên tức giận quát mắng:

- Lật trời à, tôi sẽ tố cáo lên Ban giám sát cậu dám ra tay với bác sĩ cấp trên!

- Ra tay? Tôi ra tay với anh thì sao?

Giang Nguyên nhướn mày nhìn thằng nhãi này, một khí tức nguy hiểm bắt đầu cuộn lên.

Nhưng rõ ràng thẳng nhãi này đang tức giận nên cũng không chú ý tới hơi thở nguy hiểm trong đôi mắt Giang Nguyên. Anh ta chỉ thấy xung quanh có nhiều Y sĩ thực tập đang xem như vậy, lần này mình thật sự mất mặt rồi. anh ta lớn tiếng quát Giang Nguyên:

- Giờ mau xin lỗi ông đây, nói không chừng ông đây sẽ bỏ qua cho cậu!

- Bỏ qua cho tôi?

Giang Nguyên lãnh đạm cười một tiếng, ngữ khí đần lạnh đi, nói:

- Giờ tâm tình tôi đang không tốt, tốt nhất đừng có chọc tôi!

- Ai yo, cậu đúng là không sợ quy tắc của viện. Được, cậu đợi đấy cho tôi, tôi sẽ cho cậu biết hậu quải

Tên nhãi này giận quá hóa cười, đưa tay lấy di động ra định gọi điện cho Ban giám sát.

- Hờ, ban nãy anh nói tôi ra tay đánh anh rồi?

Giang Nguyên nhìn bộ dạng thằng nhãi này liền một lần nữa mỉm cười, lãnh đạm nói.

- Đương nhiên, nhiều người nhìn thấy như vậy, chẳng lẽ không đúng?

Thắng nhãi này nghe Giang Nguyên nói thế liền hừ lạnh một tiếng, nói

- Giờ cho dù cậu có quỳ gối cầu xin tôi cũng vô ích!

- Thể theo yêu cầu của anh...

Giang Nguyên lãnh đạm cười, đưa nắm đấm lên đấm vào mặt thắng nhãi này, nói:

- Giờ tôi thật sự ra tay cho anh xem

- A!

Tuy Giang Nguyên ra tay đã cố ý giảm bớt hai phần sức mạnh nhưng thẳng nhãi này vẫn bị nằm đấm như sắt của Giang Nguyên đánh cho miệng chảy máu.

- A... phì..

Thăng nhãi này che miệng, vẻ mặt kinh ngạc và không dám tin nhìn hãn. Dù thế nào anh ta cũng không ngờ Giang Nguyên lại dám ra tay đánh anh ta. Đợi sau khi anh ta hồi phục lại tỉnh thần mới phát hiện dường như bên miệng mình có thêm gì đó.

Những Y sĩ thực tập vây xem bên cạnh đều nhìn với ánh mắt kính hãi và bội phục. Thằng nhãi này nhổ từ trong miệng ra một ngụm máu.

Thắng nhãi này nhìn trong mớ đờm máu lẫn lộn có mấy cái răng trắng bóng thì ngẩn người ra, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, suýt chút nữa là hai mắt tóe lửa, không thể băm Giang Nguyên thành vạn mảnh.

- Mày, mày còn dám đánh tao?

Sau khi thằng nhãi này lắp bắp nói xong câu này thì liền tru lên:

- Phản rồi, phản rồi, Giang Nguyên dám đánh bác sĩ cấp trên!

Giang Nguyên nhìn bộ dạng thằng nhãi này liền hừ lạnh một tiếng nói:

- Tôi đánh anh thật đấy, thì sao nào?

Dứt lời, một cú đấm nữa lao đến.

Lần này “bịch” một tiếng, thắng nhãi này ngửa đầu ra sau, đợi tới khi anh ta hồi phục lại tỉnh thần, đưa tay lau miệng mới phát hiện trong tay mình đã có thêm mấy cái răng.

- Mày, mày... tao liều mạng với mày.

Thắng nhãi này nhìn mấy cái răng trong tay, rốt cuộc hai mắt cũng đỏ lên, lao về phía Giang Nguyên, quơ quơ nắm đấm hét lên

Thắng nhãi này thực ra giờ cũng đang là cao thủ Địa Giai. Tuy chỉ mới bước vào Địa giai tầng 3 nhưng muốn ra tay với Giang Nguyên thì hơi giống trứng chọi đá. Anh ta vừa xông lên, đưa nắm đấm về phía Giang Nguyên, ngay cả quần áo của Giang Nguyên còn chưa đụng được đã bị Giang Nguyên đá một đá trúng ngực.

Anh ta bị đá bay ra sau tung vào tường rồi mới ngã lăn trên mặt đất.

- Khụ, khụ, khụ, mày... mày dám đánh tao... mày thật sự dám đánh tao...

Thăng nhãi này ôm ngực, run rẩy đưa tay lên nhìn mấy cái răng và máu trong lòng bàn tay, lúc này mới hồi phục tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn Giang Nguyên với ánh mắt không thể tin, giọng run run nói:

- Mày chết chắc rồi, mày chết chắc rồi... mày mà cũng dám ẩu đả bác sĩ cấp trên...

Giang Nguyên nhìn khuôn mặt thăng nhãi này đều là máu, trông cực kỳ buồn cười thì cơn giận trong lòng mới tiêu tan vài phần, không kìm được phì cười nói

- Sao? Anh còn muốn thử không?

- Mày.

Thắng nhãi này nhìn thấy Giang Nguyên giơ nắm đấm lên thì rụt cổ lại, không ngừng tru tréo lên, xoay người bỏ chạy. Anh ta thật sự bị Giang Nguyên đánh cho sợ rồi. Đường đường là một cao thủ Địa Giai, vậy mà trong tay đối phương lại không thể nào đánh lại được. Lúc này anh ta nhớ lại sự khủng bố của Giang Nguyên trong lời đồn thì mới thật sự cảm thấy mình quá mạo muội rồi.

Có điều, chủ yếu là thẳng nhóc này làm gì cũng không theo quy tắc, dám đi ngược lại với giới luật lớn nhất của Thiên Y viện, hoàn toàn không để ý quan hệ cấp trên cấp dưới, dám ra tay với mình. Mình mà sớm tính cách thẳng nhãi này kinh khủng như vậy thì đánh chết anh ta cũng không dám đi trêu chọc đối phương.

Thằng nhãi này sau khi chạy đi được vài bước, nhìn mấy Y sĩ thực tập xung quanh còn cả một hai Y sĩ tam phẩm, lúc này đang nhìn mình với khuôn mặt đồng tình kèm theo vẻ quái dị. Sắc mặt anh ta cũng lập tức đỏ bừng, bước chân càng nhanh thêm một chút. Sau khi anh ta thấy Giang Nguyên không có ý đuổi theo, lúc này mới quay đầu lại, tru lên với Giang Nguyên:

- Mày đợi đấy... Ban giám sát sẽ không bỏ qua cho mày đâu, mày đợi mà bị trục xuất ra khỏi viện đi!

Giang Nguyên nhìn thằng nhãi trốn như chuột mà còn ra vẻ mạnh mẽ uy hiếp mình thì hoàn toàn không để ý, chỉ khế cười một tiếng rồi lại cất bước đi về phía. viện của mình, chỉ để lại một đám Y sĩ thực tập không biết là đang ngưỡng mộ hay như thế nào đang nhìn theo bóng lưng hẳn với vẻ mặt ngưỡng mộ.

Với chuyện này Giang Nguyên cũng chẳng lo lắng gì, mấy người kia tưởng rằng giờ sư phụ mình đã không còn giữ chức cao cấp nhất, mình đã không còn là y sĩ chính thức nên mới dám ngạo mạn với mình như vậy. Có điều, bọn người kia lại dám chạy đến trêu chọc mình lúc tâm tình mình không tốt, vậy thì chỉ chịu thiệt mà thôi, đừng tưởng mình thật sự không dám làm gì họ.

Giờ sư phụ mình vừa mới từ bỏ vị trí cao cấp nhất để bảo vệ mình, giờ mình đánh nhau với mấy tên chưa mọc mắt kia thì cũng chẳng phải vấn đề gì lớn. Như vậy cũng coi như lập uy, để mấy tên đó hiểu, cho dù mình không còn cái danh Y sĩ tam phẩm thì lúc nên ra tay vẫn phải ra tay, đỡ cho mấy tên chưa mọc mắt kia chạy đến trước mặt mình giễu võ dương oai. Tuy mình không sợ nhưng cũng khá rắc rối.

Đương nhiên, Giang Nguyên nghĩ như vậy nhưng người khác sẽ không nghĩ như vậy. Thằng nhãi kia chịu thiệt lớn như vậy, dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cho Giang Nguyên.

- Thằng khốn, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu....

Đồng chí kia ôm mặt, hai mắt đỏ kè chạy đến Ban giám sát. Anh ta thấy mấy y sĩ gặp trên đường đều nhìn mình với ánh mắt tò mò và kỳ quái thì không khỏi che kín mặt hơn. Đương nhiên lửa giận trong lòng càng tăng thêm vài phần.

Anh ta vất vả lắm mới chạy được tới Ban giám sát, tìm thấy người phụ trách trực ban của phòng tố cáo, lúc này sau khi anh ta kể rõ sự tình liền tức giận nói:

- Chủ nhiệm Lý, ngày nhất định phải xử lý nghiêm khắc Giang Nguyên này. Thẳng nhãi này vừa mới bị xử phạt mà còn dám ra tay với tôi, hoàn toàn không để ý tôn tỉ trên dưới, dám ra tay đánh bác sĩ cấp trên. Ngài nhìn cái mũi tôi đây này, miệng tôi cũng bị đánh ra thế này rồi, rất nhiều người đều nhìn thấy. Lần này mà không xử phạt nghiêm khắc sau này e là chẳng trọng nguyên tắc của viện ta nữa!

Vị Cục trưởng Lý phụ trách này khuôn mặt vô cùng kỳ lạ, nghe đồng chí nọ vẻ mặt phẫn nộ tố cáo thì nhìn nhìn vị y sĩ xui xẻo mặt mày đầy máu này, trầm ngâm một lúc cuối cùng nói

- Được rồi, tôi sẽ ghi lại rồi nhanh chóng xử lý!

Thằng nhãi này nhìn bộ dạng có vẻ không mấy để tâm của Chủ nhiệm Lý này thì không khỏi sốt ruột, vội vàng la lên:

- A, Chủ nhiệm Lý, giờ ngài phải cử người đi đi chứ. Thằng ranh đó giờ vẫn còn đeo huy chương Y sĩ tam phẩm. Ngài nhìn mặt tôi đây này, tôi chỉ nói một câu bảo hẳn gỡ huy chương xuống vậy mà bị đánh thành ra thế này rồi.

- Tôi biết rồi, tôi sẽ xử lý. Anh không nghe thấy sao?

Vị Chủ nhiệm Lý này là Y sư tam phẩm, không muốn dây dưa với mấy Y sĩ tam phẩm, trừng mắt lên.

Thắng nhãi này vốn không định bỏ qua nhưng bị Chủ nhiệm Lý trừng mắt như vậy thì không kìm được rụt cổ lại. Anh ta dám đắc tội Giang Nguyên nhưng tuyệt đối không dám đắc tội vị Chủ nhiệm Lý của Ban giám sát này. Anh ta vừa bị người ta đánh, giờ lại bị người ta đuổi, trên mất hết xanh rồi lại đỏ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK