Mục lục
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đến đây đến đây bác sĩ Giang, để tôi giới thiệu một chút, đây là Phó viện trưởng Tôn Khải Mai của Học viện y chúng tôi, quản lý những chuyện thường ngày của trường.

~ Vị này là Phó viện trưởng Hồng Triêu Giang, quản lý hành chính.

~ Vị này là Chủ nhiệm Khâu Dương Nguyên của khoa Cấp cứu chấn thương chiến tranh.

~ Vị này là Chủ nhiệm Lô Nhất Dương khoa Nội. ~ Vị này là Chủ nhiệm Hạ Minh Dương khoa Hồi sức.

Trong cuộc họp và nghỉ thức thụ hàm của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, số người tham gia chính thức của Học viện y lần này rất nhiều, Chánh Phó viện trưởng cộng thêm Chủ nhiệm các khoa tổng cộng mười một người.

Sau khi giới thiệu xong, Triêu Tiểu Thụ vẻ mặt xin lỗi cười nói với Giang Nguyên:

~ Xin lỗi bác sĩ Giang, vẫn còn Chủ nhiệm Đào Liên Anh khoa Hộ lý và Chủ nhiệm Trương Nguyệt Lâm khoa hình ảnh học đang tham gia hội nghị học thuật cho nên không thể đến tham gia!

- Viện trưởng Triêu khách khí rồi, long trọng thế này thật sự khiến tôi thụ sủng nhược kinh, thụ sủng nhược kinh.

Giang Nguyên khiêm tốn, cuống quít cười nói; có điều trong lòng càng thêm để ý cẩn thận Viện trưởng Triêu này. Người có thể làm việc chu toàn cẩn thận thế này, e là không phải người dễ đối phó. Xem ra sau này phải để tâm đến bên này một chút, nếu không sẽ bị người ta đàm tiếu.

- Được rồi, thưa các vị đồng nghiệp đây là bác sĩ Giang mà tôi vừa giới thiệu với mọi người.

Viện trưởng Triêu khụ hai tiếng, nói với mọi người:

- Ban nãy, tôi cùng đồng chí Giang Nguyên đã tham gia nghỉ thức thụ hàm do Trưởng ban Dư Lực Hoa chủ trì ở Bệnh viện đa khoa ba quân chủng. Đồng chí Giang Nguyên đã chính thức nhận quân hàm trung tá, kỹ thuật chuyên nghiệp cấp bảy.

Mọi người trong lòng vẫn có chút nghỉ hoặc chàng thanh niên đại danh đỉnh đỉnh này đột nhiên chạy đến Học viện y làm cái gì? Lúc này vừa nghe Viện trưởng Triêu nói vậy ai nấy đều hơi sửng ra, đây là lần đầu tiên họ nghe đến tình huống thụ hàm như thế này.

Mặc dù đôi lúc bọn họ thỉnh thoảng cũng sẽ dựa theo quân hàm để nói về kỹ thuật chuyên nghiệp cấp mấy, nhưng chắc chắn sẽ không có hội nghị chính thức như vậy.

Hơn nữa Viện trưởng Triêu cẩn thận có tiếng, đặc biệt là trong những cuộc họp như thế này chắc chắn sẽ không nói lung tung. Theo ý của ông, tức là bác sĩ trẻ đang hot trong khoảng thời gian gần đây này đồng thời có quân hàm chính thức và cấp bậc kỹ thuật chuyên nghiệp.

Trước tình huống này, sắc mặt của mọi người đều †rở nên nghiêm túc, ánh mắt nhìn Giang Nguyên bắt đầu không giống nhau. Rõ ràng, chàng thanh niên trước mắt không phải chỉ là một chiêu bài được thổi phồng lên như mình tưởng tượng, mà hắn là một thằng nhãi có hậu thuẫn có thực lực.

Triêu Tiểu Thụ nhìn thấy mọi người sau câu nói của mình đều trở nên thận trọng và chăm chú thì hài lòng gật đầu, sau đó nhìn mọi người ngồi hai bên một chút, trầm giọng nói:

~ Giờ tôi sẽ tuyên bố một bổ nhiệm căn cứ theo chỉ thị của lãnh đạo Tổng bộ hậu cần.

~ Hội nghị liên tịch của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng va Học viện y quyết định.

Bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó chủ nhiệm khoa Cấp cứu chiến tích chiến tranh của viện ta.

Triêu Tiểu Thụ vừa nói xong lời này, cả phòng họp lập tức trở nên yên lặng.

Mấy vị Phó viện trưởng và Chủ nhiệm khoa lúc này. anh nhìn tôi, tôi nhìn anh. Trên mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Vị trí Phó chủ nhiệm khoa Cấp cứu chấn thương chiến tranh này Triêu Tiểu Thụ không phải đã đồng ý với đề cử của Khâu Dương Nguyên, để Chu Kiến Quốc lên sao? Sao đột nhiên lại biến thành Giang Nguyên?

Đặc biệt là Khâu Dương Nguyên Chủ nhiêm Khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh, lúc này vẻ mặt gã càng thêm đặc sắc. Một năm nay, gã đã tốn rất nhiều tinh lực để đề cử Chu Kiến Quốc trong khoa mình ngồi lên vị trí Phó chủ nhiệm này. Bên Triêu Tiểu Thụ cũng đã nhận không ít lợi lộc từ gã, nhưng giờ gã không thể không chấp nhận một Giang Nguyên đột nhiên chạy tới chiếm vị trí Phó chủ nhiệm này.

Lần này bên Chu Kiến Quốc chỉ e là rất thất vọng. Bao lâu nay gã đã tốn biết bao sức lực tiến cử Chu Kiến Quốc lên cũng thành ra uổng phí. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, rõ ràng thằng nhãi này lai lịch đủ lớn. Ban nãy Viện trưởng Triêu nói rất rõ ràng, bên Tổng cục hậu cần đã trực tiếp đưa lệnh xuống. Chuyện này cũng không liên quan gì đến mình, bên Chu Kiến Quốc cũng có thể ăn nói cho qua chuyện được, có điều những. lợi lộc mà mình đã nhận kia phải trả lại cho Chu Kiến Quốc hơn phân nửa.

Có điều thằng nhãi này đến làm Phó chủ nhiệm Khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh, đáng tin sao? 'Thực ra, Chu Kiến Quốc cũng không tệ lắm, ít nhất còn khiến mình yên tâm hơn thằng nhãi trước mặt.

Lúc này Khâu Dương Nguyên không khỏi dùng ánh mắt đánh giá kỹ Giang Nguyên. Dĩ nhiên gã cũng biết về bác sĩ trẻ đang hot trong thời gian gần đây này. Gã nghe nói hắn khá giỏi về phương diện cấp cứu ngoại thương. Nhưng hắn đột ngột đến nhậm chức Phó chủ nhiệm Khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh như thế nào thật sự khiến người ta hơi lo lắng.

Có điều, Triêu Tiểu Thụ đang đứng giữa tầm mắt của mọi người lúc này sắc mặt không chút biến đổi, giống như ông vốn đồng ý với Giang Nguyên, thậm chí còn lộ nụ cười mỉm, tiếp tục nói:

~ Ngoài ra, đồng chí Giang Nguyên còn kiêm chức Phó chủ nhiệm Trung tâm chấn thương chỉnh hình Bệnh viện đa khoa ba quân chủng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK