Mục lục
Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1510

Mộ Dung Bắc Uyên vừa nghe thấy câu này thì khác chế buông lỏng tay ra.

Nhưng ngón tay của hắn đang run rẩy, đúng vậy, hàn không còn đường để đi nữa rồi.

Dường như dùng bất kỳ cách gì thì hắn cũng đã mất đi Triệu Khương Lan.

Cho dù bây giờ hắn lấy Triệu Thanh Nghị ra xả giận thì có tác dụng gì chứ? Cho dù giết Triệu Thanh Nghi thì Triệu Khương Lan cũng không quay về được. Triệu Thanh Nghi thấy dáng vẻ này của hắn vừa ghen ghét vừa sảng khoái.

Nàng ta tỏ vẻ quan tâm nói: “Điện hạ, nhưng dù xảy ra chuyện gì thi sức khoẻ của ngài là quan trọng nhất, ngài chính là thân thể ngàn vàng, đừng có giày vò bản thân minh. Chẳng qua mới mấy ngày không gặp, ngài đã gầy rất nhiều, nếu cứ như thế này tiếp thì ta sẽ rất đau lòng.

Mộ Dung Bắc Uyên chỉ cảm thấy một trận ghê tởm ập đến.

Vừa nghĩ đến Triệu Khương Lan mất tích là do nữ nhân này, hắn càng ngày càng cảm thấy chán ghét.

“Cút, cách bổn vương xa một chút

Triệu Thanh Nghi ngược lại lại không chịu đi, giống như cảm thấy giờ khắc này Mộ Dung Bác Uyên rất yếu ớt.

Nếu như nàng ta nhân cơ này mà vào thì ngược lại là một cơ hội tốt, cho nên giọng nói càng trở nên ngọt ngấy lên.

“Nếu như ngài không ăn được thì không bằng để ta nấu cho ngài một bát cháo trắng, ít nhiều cũng nên ăn một chút, đừng để đói bụng hại sức khoẻ.

Mộ Dung Bắc Uyên phất mạnh tay áo, khi nhìn nàng ta, khoé mắt có chút đỏ.

“Trong lòng ngươi rất đắc ý đúng không? Vương phi của bổn vương không thấy đầu, ngươi rất vui vẻ đúng không? Chẳng lẽ người cho rằng Vương phi không ở bên bổn vương thì bổn vương có thể nhìn người thêm một chút sao?”

Sắc mặt của Triệu Thanh Nghi trắng nhợt: “Điện hạ, ta không có ý đó, ta chỉ là quan tâm ngài, không hy vọng ngài làm hại thân thể mình.”

“Ta không cần người quan tâm ta, cũng chán ghét sự ân cần của người lúc này, đợi trận phong ba này qua đi, mời người rời khỏi vương phủ, không cần phải ở lại đây. Nếu không ta nhìn người nhiều thêm một chút, bổn vương sẽ nhớ đến, bởi vì người cố tình gây sự mới dẫn đến Vương phi bị mất tích, ta thật sự là sợ không chế nổi, đem người chém thành nghìn nhất.

Triệu Thành Nghi bị doạ cho đến nổi run cầm cập: “Điện hạ, người đừng nói đùa như thế.

“Người cảm thấy ta đang đùa với người sao? Triệu Thanh Nghị, bổn vương nói cho người biết, trên đời này không có một người nữ nhân nào có thể thay thế vị trí của Vương phi cả! Lúc trước, người suýt chút nữa thì thay thế nàng nhưng chỉ là bởi vì lúc đó bổn vương mất đi ký ức, bị các người hợp lực lại lừa ta. Nhưng sau này vĩnh viễn không thể xảy ra chuyện như thế nữa, ngươi vẫn là sớm chết tâm đi!”

Gương mặt của Triệu Khương Nghi tức đến nỗi vặn vẹo, quả thực là không khống chế nổi, dùng sức giậm chân chạy ra ngoài.

Đợi sau khi nàng ta đi ngoài, đầu của Mộ Dung Bắc Uyên đau đến nỗi như muốn nứt ra, thân thể cũng trở nên nhẹ bổng.

Trước mắt hắn nhoáng lên một cái, muốn chống lên bàn đi đến giường.

Nhưng đi được hai bước, người đã nặng nề ngã quỵ xuống.

Người bên ngoài nghe thấy động tĩnh liền vội vàng đi vào: “Điện hạ! Người không sao chứ?”

Bởi vì quá mệt mỏi và mất ngủ nghiêm trọng, còn có mấy ngày gần như không có cái gì bỏ vào bụng, cho dù trước mắt thân thể của Mộ Dung Bắc Uyên có khoẻ hơn nữa thì cũng không chống nổi sự thương tổn như thế.

Dưới áp lực nặng nề, hắn đã hôn mê bất tỉnh.

Giang Dương rất nhanh đã chạy từ bên ngoài vào, sau khi bắt mạch cho Mộ Dung Bắc Uyên xong, hắn ta thở một hơi dài.

“Tuy nói điện hạ là bởi vì quá mệt nhọc nên mới ngất đi, nghỉ ngơi xong thì có thể tỉnh lại nhưng cứ kéo dài như thể thì không phải là cách. Nếu Vương phi không trở lại chỉ sợ điện hạ sẽ duy trì trạng thái ăn không ngon ngủ không yên. Cách duy nhất chúng có thể làm bây giờ là nhanh chóng tìm ra Vương phi

Chu Khiết nhìn bầu trời bên ngoài, trong mắt trần đầy lo lắng.

“Cũng không biết, Vương phi bây giờ đang ở đâu?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK