Mục lục
Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 640

Lý Mặc siết chặt ngón tay, không bỏ qua bất kỳ biểu tình nào của nàng.

Triệu Khương Lan lại lạnh lùng vứt bỏ ống tay áo: “Mai Hương, đem những lễ vật này vứt đi, loại đồ do kẻ to gan này tặng, bản cung cũng không dám nhận!”

Mai Hương vội vàng nói với Lý Mặc: “Sư huynh, biểu ca, ngài làm sao vậy, đừng chọc vương phi tức giận chứ. “

Lý Mặc chậm rãi nhắm mắt lại, thở ra một hơi.

“Xin lỗi Vương phi, hôm nay là hạ đắc tội, xin người đừng trách.”

“Ngươi nói thì nhẹ nhàng!” Triệu Khương Lan trừng mắt nhìn hắn một cái, bước nhanh rời đi, Mai Hương đành phải đuổi theo.

Hai người lên xe ngựa, Triệu Khương Lan mới hoảng hốt che ngực.

Mai Hương lo lắng nhìn nàng: “Vương phi, chuyện gì đang xảy ra vậy?” “

“Lý Mặc đang thăm dò ta. Hắn lại còn gọi Đại Phúc tới, Đại Phúc nhận ra bản cung, cho nên nó mới lập tức dừng lại, không dám làm tổn thương người khác. “

Triệu Khương Lan ảo não cần môi: “Chuyện hôm nay, chúng ta không lừa gạt được đâu. Trong lòng Lý Mặc chỉ sợ đã hoài nghỉ thân phận bản cung. Nếu như thật sự để cho hẳn tìm được chứng cứ mấu chốt, chỉ sợ sẽ không giấu được”

Nàng không nghĩ tới, Đại Phúc sẽ đi theo.

Như Lý Mặc đã nói, Đại Phúc cũng không phải là một con chim ngoan ngoãn.

Nó là một con đại bàng tàn bạo.

Nhưng khi nhìn thấy nàng, tất cả lệ khí trên người Đại Phúc đều biến mất.

Con Hải Đông Thanh một lần nữa được nhìn thấy ánh sáng này, giống như dùng một đôi mắt sắc bén lập tức nhìn thấy linh hồn trong thân thể hiện tại của nàng.

Cách biệt âm dương, vẫn nhận ra chủ nhân cũ của nó một cách chính xác.

Triệu Khương Lan mệt mỏi ấn chặt dầu mày, nàng luôn cảm thấy mưa gió muốn ập đến.

Khi trở lại trạm dịch, Lý Mặc thất hồn lạc phách.

Hắn ta thậm chí còn quên đeo mặt nạ.

Long Vệ bên cạnh hoảng sợ, vội vàng để cho hẳn đeo lại đừng để người khá nhìn thấy gương mặt đế vương.

Cảnh tượng hôm nay giống như bị đóng đỉnh vào mắt hắn, khiến hắn thật lâu cũng không thể quên.

Tại sao Đại Phúc lại dừng lại?

Nó nghe lời nàng ấy.

Thật sự như Triệu Khương Lan nói như vậy nàng sẽ thuần điểu, vẫn là có ẩn tình khác.

Nàng đến tột cùng là Triệu Khương Lan hay là…Lý Hâm.

“Không có khả năng” Lý Mặc đập mạnh vào tường bằng nắm đấm của mình: “Nàng ấy đã chết, nàng ấy đã chết” Nữ nhân kia rốt cuộc là từ đâu tới, vì sao nàng lại giống Lý Hâm như vậy, nàng rốt cuộc là ai! “

Trong đầu Lý Mặc bỗng nhiên hiện lên lúc trước khi “lo lắng” nghe Công chúa Ninh Vân nói.

Nàng nói Triệu Khương Lan có một loại thần dược có thể chữa sẹo, nhưng loại thuốc kia giống như xuất hiện từ không trung vậy.

Vị Công chúa Ninh Vân kia đi khắp nơi tìm kiếm, cũng chưa từng tìm được.

Thuốc kia có thể chính là bình bạch ngọc bị mất trong Thông Thất bảo tháp hay không?

Lý Mặc vội vàng đứng dậy, nếu như hắn có thể tìm được vật đó xem xét, có thể biết có phải Triệu Khương Lan lợi dụng hẳn từ trong bảo tháo lấy đồ ra hay không.

Chỉ là ngày đó Ninh Vân cũng không nói thuốc ấy rốt cuộc ở đâu. Nếu như thật sự là Triệu Khương Lan lấy được, nàng sẽ cho ai “Người đâu, đi điều tra rõ ràng trước ngày thứ bảy Thần vương phủ đã xảy ra chuyện lớn gì, có người bị thương hay không, điều tra cẩn thận từng chuyện một cho trẫm!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK