Mục lục
Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Một người đồn mười, mười người đồn trăm.

Dần dần, trong quân doanh những âm thanh dao động ngày càng nhiều.

Ngay cả đầu bếp mập đang nấu cơm cũng bắt đầu than ngắn thở dài: “Nếu như thật sự quy hàng, cũng không biết thuộc hạ của Thần vương có quen mới món ăn của ta không, khẩu vị của Giang Nam chúng ta có hơi ngọt.”
Triệu Khương Lan nghe xong liền bật cười: “Mọi người thật sự không muốn đánh nữa sao?”
“Chuyện này, có thể tin vào số mệnh.

Nhưng Ngụy An nhất định sẽ không bằng lòng, nếu như hắn có làm loạn, thuộc hạ như bọn ta chắc chắn cũng không có ý kiến.”
Ngụy An với tư cách là phó soái, bất đồng với người dưới ngày càng lớn, sao hắn ta có thể không nghe nói về nó.

Mặc dù đã đưa ra lệnh cấm rõ ràng, không ai được phép bàn tán, nhưng cũng không thể ngăn cản mấy cuộc nói chuyện phiếm lén lút của đám binh sĩ.

Nhất là sau khi nghỉ ngơi, hầu hết mọi người đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mỗi ngày chỉ hận không thể trùm đầu ngủ thiếp đi.


Nói đến việc ra chiến trường, thật sự không có tý động lực nào cả.

Vì lý do này, mà tóc của Ngụy An đều sắp bạc rồi.

Ngay khi hắn cảm thấy bất lực thì có người đến báo tin: “Tướng quân, vừa rồi bên ngoài quân doanh có một bức thư do quân dẹp loạn gửi đến, nói rằng Thần Vương điện hạ gửi cho ngài.”
“Thần Vương?”
Ngụy An loạt xoạt đứng dậy: “Đưa ta xem.”
Trong thư, Thần Vương muốn gặp riêng hắn, có vài điều muốn nói.

Ngụy An không khỏi ngạc nhiên, Thần vương muốn đích thân gặp hắn, chẳng lẽ có ý định xúi giục mình?
Ngụy An nghiến răng, quyết định đi đến nơi hẹn.

Nơi hẹn là đình dừng chân ở giữa hai quân doanh, vì là bàn bạc nên hai bên chỉ có vài chục người đi theo.


Đại quân đều ở cách đó không xa chờ lệnh.

Trong binh pháp có nói, khi gặp tướng giả, cho dù có đối đầu gay gắt, cũng không thể động tay, nếu không chính là không đáng mặt quân tử.

Đình dừng chân ở trên ngọn núi hoang cách đó không xa, trông xuống sông nước mênh mông.

Mộ Dung Bắc Uyên đã đợi ở đây từ trước, Ngụy An, thấy người, trong vô thức liền muốn đến chào hỏi.

Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của mình, cuối cùng vẫn không thể động đậy.

Ngụy An nói với tâm trạng không vui: “Thần Vương điện hạ!”
Mộ Dung Bắc Uyên khẽ cười: “Bản vương trước đây chưa từng gặp Ngụy tướng quân, hơn nữa không muốn lần đầu gặp mặt, đã là tình địch của nhau.”
“Không biết điện hạ muốn nói với Ngụy mỗ điều gì?”
“Ý đồ của bản vương, Ngụy tướng quân nên biết rõ mới phải.

Khi hai đạo quân đối đầu với nhau, thủy quân Đông Nam thua lớn, trong nghịch cảnh như vậy tướng quân nghĩ còn có thể đánh không?”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK