Mục lục
[Xuyên Nhanh] Thực Hiện Nguyện Vọng Của Nữ Phụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thời Sênh tan lớp, Ngôn Luật vẫn còn đang chờ ở bên ngoài.

“Cô giáo.

” Hắn cười gọi cô.

Thời Sênh quay đầu lại nhìn lớp học, một đám học sinh đang thò đầu ra nhìn, cô vừa quay lại, bọn chúng lập tức rụt vào.

“Cậu không đi học à?” Thời Sênh đi tới trước mặt Ngôn Luật.

“Em nhớ cô.


Thời Sênh: “…” Câu này ngầm chỉ là, bởi vì hắn nhớ cô nên mới không đi học sao?
Ngôn Luật đưa cái hộp lúc nãy cho cô, “Cái này cho cô giáo.


Cái hộp không lớn, đóng gói rất đẹp, Thời Sênh đưa giáo án trong tay cho hắn, Ngôn Luật lập tức nhận lấy.

Thời Sênh mở hộp ra, bên trong là mấy cái bánh ngọt mang theo mùi hương ngào ngạt.

“Cô giáo thử ăn xem, tự tay em làm đấy.

” Ngôn Luật nhìn cô đầy chờ mong.

Thời Sênh: “…”
Thích mấy món bánh ngọt là bệnh gì?
Thời Sênh lấy một miếng rất nhỏ ra, một miếng đút gọn vào miệng, bánh vừa vào đã tan, không quá ngọt, đầu tiên là vị trái cây, sau đó lại có vị sữa, ăn rất ngon.

“Cô giáo, không thích sao?” Thấy Thời Sênh im lặng, Ngôn Luật tưởng cô không thích.

Thời Sênh khép cái hộp lại: “Rất ngon.


“Vậy sao cô không ăn nữa?”
“Trước mặt thiên hạ, ăn cái beep gì, về nhà.


” Thời Sênh tức giận trừng mắt với hắn.

Ngôn Luật thì ước giá như tất cả mọi người đều biết mối quan hệ không bình thường giữa hai người, nhưng Thời Sênh đã nói thế, hắn cũng không tiện mở miệng phản đối, bởi vì cô giáo từng nói chỉ thích người biết nghe lời…
Chờ hai người đi rồi, một đám học sinh ở trong lớp mới lại ló đầu ra khẽ bàn tán.

“Bọn họ có quan hệ gì thế? Sao Ngôn học trưởng có thể cười… dịu dàng tới vậy?” Bạn học này đại khái là không biết phải hình dung thế nào, dùng từ “dịu dàng” với Ngôn Luật thật sự có cảm giác hơi quái dị.

Vị học trưởng kia hoàn toàn không liên quan gì tới hai chữ “dịu dàng” cả.

“Ngôn học trưởng thật đẹp trai, nhất là lúc anh ấy cười, tôi có cảm giác trái tim muốn vỡ tung ấy.


“Cô giáo và Ngôn học trưởng hình như có quan hệ không bình thường… Tôi thấy họ khá mập mờ.


“Tình cô trò? Mẹ ơi, không thể nào, Ngôn học trưởng thích cô giáo ở điểm nào chứ?” Một kẻ tâm thần như thế mà cũng có người thích được sao?”
Thế giới này thật quá điên cuồng!
Về sau, ngày nào cũng thế, chỉ cần Thời Sênh có tiết thì Ngôn Luật sẽ đều xuất hiện, có lúc tới tay không, có lúc lại mang theo thứ gì đó.

Tai tiếng giữa Thời Sênh và Ngôn Luật cứ thế truyền ra.

Hai người không phủ nhận, mà không phủ nhận chính là thừa nhận.

Ngôn Luật rất vui vẻ, cô ấy không phủ nhận nghĩa là đã tiếp nhận hắn rồi.

Dù có phải hay không thì trong đáy lòng hắn đã nhận định như thế.

“Cô giáo, tối nay em sẽ về.

” Ăn cơm xong, Ngôn Luật nói với Thời Sênh.

Thời Sênh xua xua tay, ý bảo hắn mau chóng lăn đi.

“Cô giáo, cô không quan tâm em đi đâu sao?” Ngôn Luật xích tới gần Thời Sênh.

“Đánh nhau chứ còn có thể làm gì.

” Tên này ngoại trừ đánh nhau ra còn biết làm gì khác sao?
Ngôn Luật hơi sửng sốt, “Vậy… Cô giáo không lo lắng cho em à?”
Thời Sênh đẩy hắn ra, “Cậu thì có thể gặp chuyện gì chứ?” Biết hắn lâu như thế rồi nhưng cô đã thấy hắn bị thương lần nào đâu.

Vẻ mặt Ngôn Luật đầy thất vọng, hắn thong thả đứng dậy: “Cô giáo, em đi đây.


Thời Sênh xua tay.

Biểu tình của Ngôn Luật càng ảm đạm, hắn đứng yên không nhúc nhích, cứ rũ mắt nhìn Thời Sênh.

“Sao cậu còn chưa đi hả?” Thời Sênh nghiêng đầu nhìn hắn, đột nhiên ánh sáng trước mắt sầm xuống, cánh môi tiếp xúc với một thứ lành lạnh.

Thời Sênh, “…” Tên ngu si đần độn này lại dám đánh lén ông.

Mẹ!
Đây mà là hôn môi à?
Chó gặm còn tốt hơn hắn.

Thời Sênh duỗi tay túm lấy cổ áo hắn, gia tăng nụ hôn, ánh sáng trong con ngươi của Ngôn Luật bừng lên.

Nụ hôn kéo dài gần 10 phút, Thời Sênh đã muốn buông hắn ra, nhưng sau khi Ngôn Luật học xong trò hôn hít này thì lại không chịu buông cô ra.

Cánh môi Ngôn Luật cọ cọ qua má cô, dừng bên tai, “Cô giáo, em không đi nữa.


Thời Sênh vỗ vai hắn, “Thế thì đi rửa bát đi.



Ngôn Luật: “…”
Ngôn Luật ôm cô một lúc rồi mới chậm chạp buông tay, đi vào bếp dọn dẹp.

Mới vừa cầm lấy chén bát đã có người gọi điện thoại tới.

Hắn nhìn tên hiển thị, lập tức từ chối, sau đó tắt máy luôn.

Rửa bát xong, liếc mắt đã có thể nhìn thấy Thời Sênh đang ngồi trên sô pha chơi game, khóe miệng hắn hơi cong lên, lập tức dán sát lại, “Cô giáo, game thú vị lắm sao?”
“Ừ, cũng được.

” Thời Sênh đang đánh BOSS cuối, chỉ tiện miệng đáp một câu.

“Em thú vị hay game thú vị hơn?”
“Game.


Máy tính bảng lập tức bị giật lấy.

Thời Sênh lập tức nổi giận, “Khốn kiếp, cậu làm cái gì thế hả, trả lại cho tôi, ông đây sắp qua ải rồi.


“Không được.

” Ngôn Luật giấu máy tính bảng ở sau lưng, “Trong lòng cô giáo, em còn kém cả game ư?”
Thời Sênh: “…” Lại bắt đầu vô cớ gây rối!
Giỏi lắm!
Đánh cho một trận thôi!
“Cô giáo, cô chơi em em cũng không ngại mà.

” Ngôn Luật hơi cúi người về phía Thời Sênh, giọng nói tràn đầy mời mọc.

Chơi ông nội cậu ấy!
Thời Sênh trợn trắng mắt với Ngôn Luật một cái, từ dưới sô pha rút ra một cái máy tính bảng khác, khởi động máy, vào mạng, đăng nhập game.

Ngôn Luật: “…”
Rốt cuộc cô ấy có bao nhiêu cái máy tính bảng thế?
“Cô giáo, thẻ nhận lương của cô đâu?” Ngôn Luật lại nhìn chằm chằm Thời Sênh chơi game.

“Làm gì?”
Ngôn Luật thản nhiên đáp: “Em không có phí sinh hoạt.


“Thì liên quan gì tới tôi?” Thời Sênh diệt gọn một con quái nhỏ.

“Cô giáo, giờ em coi như đã là bạn trai của cô rồi đúng không?”
Thời Sênh dừng lại một chút, không đáp.


Ngôn Luật lại như không nhìn thấy, “Làm bạn gái, chẳng lẽ không nên cho em sinh hoạt phí sao?”
Yêu cầu không biết xấu hổ như thế, bản cô nương thật không thể từ chối được.

Cô liếc nhìn hắn, lấy từ trong túi xách bên cạnh ra mấy cái thẻ, nhét vào tay Ngôn Luật: “Tiêu tiền của tôi thì phải nghe lời tôi, hiểu chưa hả?”
“Vâng, ở trên giường nghe cô giáo hết.

” Ngôn Luật lập tức ôm lấy cô, thu hết máy tính bảng lại.

Thời Sênh: “…” Thằng ranh này được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.

Thời Sênh phát hiện ra, ở trong ký túc xá, mọi đồ vật có thể chơi game đều bị thu lấy, có điều cô còn có di động mà.

Thế nhưng, hôm sau, cục WIFI cũng chẳng thấy đâu luôn.

“Ngôn Luật!” Thời Sênh đứng ở phòng khách, gào lên phía lầu hai.

Tức chết bản cô nương rồi, tên ngu si đần độn kia càng ngày càng quá đáng!
Ngôn Luật hình như đang tắm, Thời Sênh gào hắn, hắn liền khoác một cái áo khoác tắm đi ra, đương nhiên, Thời Sênh nghĩ quá nửa là hắn cố ý.

Mấy buổi tối gần đây, thứ này luôn nửa đêm mò vào phòng, sau đó bị cô đánh đuổi ra ngoài, thế mà hắn cũng chẳng biết mệt là gì.

“Cô giáo?” Ngôn Luật chống tay lên lan can cầu thang.

“Cậu giấu WIFI ở đâu?”
“Cô giáo muốn biết ư?” Trên mặt Ngôn Luật hiện lên vẻ cười cợt.

Thời Sênh xắn tay áo, xông lên cầu thang, túm hắn về phòng, ấn lên giường, “Cậu muốn đúng không?”
Có lẽ vì thấy Thời Sênh quá mức hung tàn nên Ngôn Luật hơi sợ, “Cô giáo…”
“Sợ?” Thời Sênh kéo áo tắm của hắn ra, “Vừa rồi lúc câu dẫn ông đây, không phải làm rất tốt sao?”
Ngôn Luật đột nhiên nhắm mắt lại, một bộ dạng “em mời ngài xơi”.

Nhưng người đè lên hắn một hồi lâu cũng không có động tĩnh gì.

Thật lâu sau, hắn mới nghe thấy cô nói, “Giao đồ ra đây.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK