Mục lục
[Xuyên Nhanh] Thực Hiện Nguyện Vọng Của Nữ Phụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Không có nguyên nhân gì quan trọng?
Chỉ bởi vì thấy Thục Quốc ngứa mắt thôi sao?
Người một lời không hợp liền soát nhà tịch thu tài sản, bây giờ vừa thấy ngứa mắt liền diệt quốc sao?!
Bệ hạ, người định lên trời luôn à?!
Bởi vì câu đó của Thời Sênh, đám người phía dưới lại bắt đầu tranh cãi, dường như chỉ muốn lôi Thời Sênh ra ngoài chém đầu.

Nhưng đương nhiên họ không dám.
Thế là màn đối thoại sau đó đại khái là thế này…
Đại thần: “Bệ hạ dù sao người cũng phải tìm ra cách chứ, không thể để Khai Dương Quốc bao vây bọn ta được.”
Thời Sênh: “Đây là chuyện tướng quân dẫn binh phải suy nghĩ, có liên quan gì đến trẫm chứ?”
Lật bàn, người không phải là Nữ hoàng của Phượng Loan Quốc sao!!
Đại thần, “Bệ hạ, thần đề nghị cho người theo sát Khai Dương Quốc, chuẩn bị sẵn sàng.”
Thời Sênh: “Thì các ngươi tự đi chuẩn bị đi, trẫm thì có liên quan gì?”
Lật bàn, người nắm binh quyền trong tay, bảo họ sắp xếp thế nào được.
Dù sao thì cho dù họ có nói gì, cô cũng chỉ có một câu ‘liên quan gì đến trẫm’ để đối lại, khiến họ tức giận đển nổ phổi.
Chưa bao giờ thấy có vị Nữ hoàng bệ hạ nào như vậy.

Vị Nữ hoàng tùy hứng nhất trong lịch sử không phải là cô ta thì không còn ai dám nhận nữa.
Triều thần có mắng chửi thế nào Thời Sênh cũng không để ý.

Thời Sênh ngáp nhìn họ mắng chửi, trên triều ầm ĩ như ngoài chợ rau.

Đến khi họ mắng gần xong, Thời Sênh vẫy tay ra hiệu hạ triều, rời đi giống như một người không liên quan.
Đại thần: “…” Thế là mắng vô dụng à?!
Thời Sênh đi vào phòng đón Trầm Bắc.

Người phía sau có vẻ kỳ quái đánh giá cô, hắn thực sự chưa bao giờ thấy có vị hoàng đế nào bị triều thần mắng như vậy.
“Có phải họ rất ồn ào không?” Thời Sênh ghét bỏ hỏi.
“… Cũng tạm.” Trên triều đình chẳng phải như vậy sao? Chỉ là triều đình này của cô ồn ào hơn những triều đình khác rất nhiều.
Cũng tạm?
Nàng dâu lợi hại rồi nha!
“Thục Quốc bên kia?” Vừa rồi hắn nghe hồi lâu, họ cũng chỉ nhắc đôi ba câu liên quan đến Thục Quốc, không hề nói rõ ràng.
Thời Sênh lấy một quyển tấu sớ từ trong ống tay áo ra, lắc lư trước mặt Trầm Bắc, “Có muốn biết không?”
Trầm Bắc nhìn quyển tấu sớ, rồi lại nhìn Thời Sênh, rất thức thời chủ động nhào tới hôn một cái lên mặt cô, thuận tay rút quyển tấu sớ.

Hắn lập tức lùi lại phía sau một bước, tạo khoảng cách với Thời Sênh.
“Học thông minh rồi đấy.” Thời Sênh cười nhẹ.
Trầm Bắc thấy cô không tức giận, lúc này mới cúi đầu mở quyển tấu sớ, bên trên bẩm báo tình hình chi tiết của Thục Quốc và tiến độ của quân đội.
Bởi vì quân đội mới chỉ vừa đến biên giới Thục Quốc, cho nên còn chưa nắm được nhiều tình hình nội bộ Thục Quốc.

Đối mặt với lời tuyên chiến của họ, Thục Quốc quyết định không trả lời.
“Đừng lo, ta đã cho người đi đến Hoàng cung cứu mẫu phi của chàng trước rồi.” Thời Sênh vỗ nhẹ lên mu bàn tay Trầm Bắc.
Trầm Bắc gập tấu sớ lại, giọng nói trầm thấp đáp lại, “Ừm.”

Thời Sênh tiến lên ôm lấy hắn, “Có ta đây rồi.”
“Rốt cuộc là Bệ hạ thích ta ở điểm nào?” Hắn vẫn luôn thấy vô cùng kỳ lạ.

Trước đây cô và hắn chưa bao giờ gặp nhau, tại sao cô lại cứ khăng khăng là thích hắn như vậy?
“Ta thích… tất cả mọi thứ thuộc về chàng.”
Trầm Bắc nghe ra trong lời nói của cô còn có ý tứ khác, vành tai bỗng nhiên nóng bừng lên.

Người đang ôm lấy hắn giống như một nhóm lửa, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng lên.
Hắn luống cuống đẩy cô ra, ánh mắt rơi vào hư không, “Hồi cung thôi Bệ hạ.”
Nói xong không đợi Thời Sênh, hắn đã đi như bay ra cửa điện.
“Vẫn cứ đáng yêu như vậy.” Thời Sênh thầm thì, “Đúng là rất thích.”

Ban đầu Thục Quốc không đáp lại.

Nhưng sau đó bị Phượng Loan Quốc áp sát, không thể không phái binh nghênh chiến.

Quân đội Phượng Loan Quốc có kỳ binh chỉ huy nên lợi hại hơn rất nhiều, chỉ hai tháng ngắn ngủi đã giành được một nửa lãnh thổ Thục Quốc.
Nhưng đúng vào lúc đó, Khai Dương Quốc trước nay không có động tĩnh gì bỗng nhiên xuất binh viện trợ cho Thục Quốc, cùng Thục Quốc hình thành nên chiến lược bao vây, kẹp quân đội của Phượng Loan Quốc ở giữa, sau đó đường lương thảo của Phượng Loan Quốc bị cắt đứt, lâm vào nguy hiểm.
Đúng lúc này, mẫu phi Trầm Bắc được cứu ra đang trên đường hộ tống về Phượng Loan Quốc bị cướp giữa đường, chỉ lưu lại một phong thư gửi cho Thời Sênh.
Đại ý chính là bảo cô đi một mình đến một nơi, nếu không sẽ gϊếŧ chết mẫu phi của Trầm Bắc.

“Không được đâu Bệ hạ!” Linh Di phản đối đầu tiên, “Ai biết được đây có phải là âm mưu của kẻ địch hay không.

Người là bậc cửu ngũ chi tôn, sao có thể đi một mình được? Chúng thần sẽ dẫn người đi cứu người.”
“Ta đi cho.” Trầm Bắc cũng phản đối, đây là chuyện của hắn, không nên liên lụy đến cô.
Thời Sênh nhìn đi nhìn lại lá thư, khóe miệng cong lên, “Họ nhằm vào ta, các ngươi đi thì có tác dụng gì?”
Bởi vì cô đã phá hủy ngọc tỷ, lại gϊếŧ người của họ.

Họ sao có thể nuốt trôi được cục giận này chứ.
Linh Di vẻ mặt cứng ngắc, “Nhưng mà bệ hạ, người…”
“Đưa Hoài Nam Vương đến đây.” Thời Sênh ném thư sang một bên.
Linh Di lấy làm lạ, lúc này truyền Hoài Nam Vương đến để làm gì chứ? Từ sau khi Hoài Nam Vương nói ra chuyện đó, ông ta vẫn luôn bị giam lỏng trong cung.

Bệ hạ chưa từng nói muốn gặp ông ta…
Bản thân Hoài Nam Vương cũng cảm thấy kỳ lạ.

Tại sao lúc này Thời Sênh lại muốn gặp ông ta.
Đến đại điện, Hoài Nam Vương thấy Thời Sênh đang cầm một thứ đồ gì đó vuông vắn ấn lên trên thánh chỉ, nếu ông không nhìn lầm, thì có lẽ đó là ngọc tỷ?
Chẳng phải ngọc tỷ đã bị phá hủy rồi sao?
Khóe miệng Linh Di cũng đang co giật.

Cô hoàn toàn không biết Bệ hạ lấy đâu ra một khối ngọc tỷ giả.
Bệ hạ làm nó lúc nào vậy chứ!!
Thời Sênh đóng dấu ngọc tỷ xong, rút thánh chỉ ra đá cho Linh Di, “Nếu trẫm không trở về thì tuyên đọc thánh chỉ này.”
“Bệ hạ, người không thể đi được.” Linh Di còn chưa kịp xem nội dung thánh chỉ đã vội vàng ngăn cản Thời Sênh.


Sao cô có thể đi như vậy được chứ? Cô là Nữ hoàng bệ hạ cơ mà!!
“Khoảng thời gian trẫm rời đi do Hoài Nam Vương giám quốc.” Thời Sênh căn bản không hề để ý đến Linh Di.
Hoài Nam Vương bị điểm danh quỷ dị ngẩng đầu lên, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, sao lại để ông ta giám quốc? Hơn nữa bây giờ ông ta vẫn còn là nam đóng giả nữ nhân, nhưng rốt cuộc cô cũng đã biết ông ta là một nam nhân.
Để nam nhân giám quốc là chuyện chưa có một Nữ hoàng nào của Phượng Loan Quốc trong lịch sự từng dám làm.
“Bệ hạ…”
Thời Sênh đứng dậy đi ra bên ngoài, “Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, các người đừng có luyên thuyên mãi nữa, dù sao trẫm cũng phải đi, các ngươi không ai ngăn cản nổi đâu.”
“Bệ hạ!!” Linh Di lo lắng đến mức đầu đầy mồ hôi, sao Bệ hạ lại quyết định như vậy chứ?
Cô đuổi theo Thời Sênh ra ngoài, nhưng không nhìn thấy dù chỉ là một bóng lưng.
“Linh Di, chuyện này rốt cuộc là sao?” Hoài Nam Vương vẫn còn đang ở trạng thái ngẩn ngơ.
Linh Di siết lấy đạo thánh chỉ, kể lại một lượt những chuyện trước đây cho Hoài Nam Vương nghe.
Sắc mặt Hoài Nam Vương ngày càng biến đổi trầm trọng theo lời kể của Linh Di, “Nhất định phải ngăn cản Bệ hạ!”
Chuyện nguy hiểm như vậy, Bệ hạ sao có thể đích thân đi được chứ.
Hoài Nam Vương và Linh Di đi đến nhận thức chung, sai khiến Cấm vệ quân đóng cửa cung lại, họ đi về phía tẩm cung của Thời Sênh, nhưng khi họ đến cung nữ đã nói cho họ biết Thời Sênh vừa đưa Phượng quân rời đi rồi.
Bệ hạ còn mang theo cả Phượng quân đi nữa?
Bệ hạ điên rồi sao?
Một đám người lo lắng tìm người khắp Hoàng cung, lật ba tấc đất lên cũng phải tìm cho được người.
Đáng tiếc đến cuối cùng vẫn không tìm được người.

Đội quân canh gác cửa cung không hề nhìn thấy Thời Sênh và Trầm Bắc xuất cung.

Họ giống như biến mất giữa không trung vậy.
Gặp ma rồi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK