Mục lục
[Xuyên Nhanh] Thực Hiện Nguyện Vọng Của Nữ Phụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Tiểu Y?” Chú Cường nhìn Thời Sênh.
“Anh ta nɠɵạı ŧìиɦ…” Thời Sênh thản nhiên đáp.
Chú Cường thay đổi sắc mặt, túm áo Tạ Ngôn, một quyền đánh ra, đấm thẳng vào mặt Tạ Ngôn.
“Ông đây ghét nhất loại người như mày, chân trong chân ngoài.” Chú Cường xì một tiếng khinh miệt, “Tiểu Y nhà chúng tao có chỗ nào không tốt? Chỗ nào có lỗi với mày?”
“Khụ khụ…” Mặt Tạ Ngôn bị đánh sưng vù, khóe miệng có máu chảy ra, “Chú Cường thúc… chú nghe cháu giải thích.”
“Giải thích cái gì mà giải thích? Tiểu Y sẽ đổ oan cho mày sao? Người như mày làm sao xứng đôi với Tiểu Y nhà chúng tao.” Chú Cường lôi Tạ Ngôn xuống lầu.
Dưới lầu cũng nghe thấy động tĩnh, đã có người đi lên, thấy chú Cường đang xách Tạ Ngôn đi xuống thì đều hỏi đã xảy ra chuyện gì.
“Thằng nhãi con này dám cho Tiểu Y đội nón xanh.” Chú Cường hừ lạnh một tiếng.
“Cái gì?” Mọi người kinh ngạc.
Chú Cường nói đơn giản vài câu, mọi người đều phẫn nộ trừng mắt với Tạ Ngôn.

Có người còn chủ động đi lên mang đồ đạc của Tạ Ngôn và Nhϊếp Thành xuống dưới.
Lúc này đúng là giờ tan tầm, người trong tiểu khu đang đông, Tạ Ngôn quả đúng là bị nghìn người chỉ trỏ.
Thời Sênh theo ở phía sau, có người an ủi Thời Sênh.
“Tiểu Y đừng sợ, chúng ta sẽ không để cho hắn khi dễ cháu.”
“Người khốn nạn như thế, Tiểu Y ngàn vạn lần đừng để trong lòng, ngày tháng về sau còn rất dài.” Có người sợ Thời Sênh nghĩ quẩn trong lòng giống lần trước.
“Vâng, cháu biết.” Thời Sênh ngoan ngoãn gật đầu, “Sống trên đời này, có ai mà không gặp một vài người khốn nạn đâu.”
Mọi người thấy Thời Sênh không có phản ứng kích động thì đáy lòng mới yên tâm, chỉ sợ cô lại giống lần trước.
“Tiểu Y… Em hãy nghe anh nói…” Giọng của Tạ Ngôn từ trước mặt truyền đến.
Mấy người đàn ông đã lôi Tạ Ngôn tới cửa tiểu khu, với cái thân thể nhược thụ* của hắn, làm sao là đối thủ của những người đàn ông này, trực tiếp bị ném ra ngoài.

*Nhược thụ = uke yếu đuối như con gái.
Thời Sênh đi theo mấy người phụ nữ an ủi mình ra đến cửa tiểu khu, nhìn thấy Tạ Ngôn có chút chật vật, “Tạ Ngôn, tôi đá anh.

Anh nhớ kỹ, chúng ta không phải chia tay, là tôi đá anh!”
“Tiểu Y nói rất đúng.”
Người phía sau lập tức hét lớn một tiếng.
Sắc mặt Tạ Ngôn hết xanh lại trắng, “Tiểu Y, em thật sự phải tuyệt tình như vậy sao?”
“Ha…” Thời Sênh thật sự nhịn không được, nở nụ cười một hồi lâu, mới nói: “Anh đều đã làm chuyện đó với người ta ở trên giường của tôi.

Tôi còn không được tuyệt tình sao?”
Lý luận này bản cô nương không phục!
“Em…” Sắc mặt Tạ Ngôn nháy mắt trắng bệch.
“Tôi đá anh không phải vừa lúc sao.

Anh lập tức có thể cùng với người tình mới của anh như chim liền cánh.

Anh còn ra vẻ trước mặt tôi làm cái gì?”
Tạ Ngôn bị một đám người nhìn chằm chằm.

Hắn cảm giác mình lúc này giống như người không mặc quần áo, bị người người vây xem, đáy lòng Tạ Ngôn thấy rất nhục nhã.
Dù gì bọn họ cũng đã từng hẹn hò, sao lại làm cách để cho nhiều người nhìn thấy như vậy?

Nhϊếp Thành xuất hiện rất đúng lúc, Tạ Ngôn đang không biết nên làm sao, thì hắn giống như Chúa cứu thế xuất hiện trước mặt Tạ Ngôn.
Nhϊếp Thành đưa Tạ Ngôn lên xe, lại thu thập lại hành lý, trước khi đi còn nhìn về phía Thời Sênh, “Tân Y, cô sẽ hối hận.”
Thời Sênh: “…” Hối hận ông nội anh ấy!
Bắt cô và Tạ Ngôn chia tay là hắn, hiện tại cô đá Tạ Ngôn, hắn vẫn có thể nói được, anh trâu như vậy, sao không đi thống trị vũ trụ đi! Thần kinh!
“Tiểu Y, đừng khổ sở, chúng ta đều là hậu thuẫn của cháu, ai dám khi dễ cháu thì sẽ không xong với chúng ta.”
“Đúng vậy, đúng vậy, vì cái loại người này không đáng.”
“Cháu không sao, thật sự.” Thời Sênh ra hiệu dừng lại, “Cảm ơn mọi người, cháu mời mọi người ăn cơm đi.”
Mọi người thấy Thời Sênh kiên trì cũng không từ chối, mọi người liền kéo nhau vào một tiệm ăn bên cạnh.
Nhưng mà lúc tính tiền, một đám người lo lắng Thời Sênh không có tiền, đề nghị chia ra.

Thời Sênh thật vất vả mới khiến bọn họ bỏ đi cái ý định này.
Hiện tại cô vẫn chưa tới mức không mời nổi một bữa cơm.

Lúc quay về tiểu khu, Thời Sênh dừng lại một chút, nhìn thấy bà cụ lúc trước mở cửa cho cô đang run rẩy đi ra ngoài.
Đây là bà Dương, bình thường rất tốt với nguyên chủ.
“Bà Dương đi đâu thế ạ?” Lúc đi ngang qua bà, Thời Sênh hỏi một tiếng.
Bà Dương nghễnh ngãng, không nghe rõ, “Hả?”
Thời Sênh đề cao âm lượng, “Cháu hỏi bà đi đâu thế?”
Lần này bà Dương đã nghe rõ, “Bà đi đón cháu trai.”

Thời Sênh không phải người thích xen vào việc của người khác, hỏi xong liền đưa bà Dương ra khỏi tiểu khu sau đó mới rời đi.
Thời Sênh về nhà, trên mà hình máy tính chưa tắt, tất cả đều là tin nhắn của biên tập nhà cô.
Làm máy tính trực tiếp bị đơ.
Thời Sênh im lặng, nên đổi một máy tính mới rồi.
Máy tính này không đủ để cô lăn lộn hai lần.
Thời Sênh khởi động lại máy tính, tuy rằng vẫn đơ nhưng vẫn có thể tạm dùng, tin nhắn của Manh Tử hẳn là bị đơ nên rớt một ít, Thời Sênh chỉ nhìn thấy cô ấy thúc giục chương mới.
Đại khái là thấy cô login, tin nhắn của Manh Tử lại gửi tới.
Manh Tử: Sao cô lại đắc tội Nhϊếp Thành??
Nhϊếp Thành?? Cái quỷ gì?
Tổ tông:???
Manh Tử: Nhϊếp Thành không đồng ý đề cử cũng như phúc lợi mà tôi gửi lên.
Manh tử: Sao cô lại đắc tội mặt tên Diêm Vương mặt đen này thế?
Thời Sênh lúc này mới nhớ, Nhϊếp Thành hình như là Tổng biên mảng truyện dành cho nữ…
Nam chính công lợi hại nha.
Khẳng định là hắn đã nhìn thấy tư liệu của cô, dù sao tiêu thụ lúc trước của cô rất chói mắt, người phía trên trên muốn xem cũng đúng.
Manh Tử: Sao cô lại đắc tội hắn a a a a a!
Biên tập hình như rất kích động, đây chính là tác giả thứ nhất trong tay cô sắp thành thần, thế mà chết non như vậy.
Đầu ngón tay Thời Sênh ở bàn phím gõ gõ, màn hình nhảy ra một loạt chữ.
Tổ tông: Có thể là bởi vì tôi động tới người đàn ông của hắn.
Manh tử:!!!
Phía sau là mấy icon hoảng sợ.
Những lời này lượng tin tức quá lớn, Manh Tử có điểm tiêu hóa không xong.
Manh tử: Hắn thật sự thích đàn ông?
Thời Sênh không trả lời, tin nhắn của Manh Tử không ngừng gửi tới.

Manh tử: Cô cùng Nhϊếp Thành thật sự quen nhau trong cuộc sống?
Manh tử: Lúc trước ban biên tập thấy Nhϊếp Thành qua lại rất thân thiết với một người đàn ông.
Manh tử: Tổ tông, cô đừng giả chết, tôi biết cô ở đó, cô mau nói cho tôi, là ai?
Manh tử: Tổ tông, tôi đã gọi cô là tổ tông rồi mà!
Thời Sênh khóe miệng run rẩy nhìn Manh Tử spam tin, đây đâu phải là thái độ cộng tác mà biên tập nên có.
Tổ tông: Bát quái chuyện của cấp trên của cô, không sợ bị đuổi việc à?
Manh tử: Tôi còn lâu mới sợ hắn, cô nói cho tôi đi, Nhϊếp Thành đang hẹn hò với ai?
Một cái tiểu biên tập thế mà không sợ nam chính công thân là chủ biên, lợi hại! Tuyệt đối có hậu trường!
Tổ tông: Tạ Ngôn
Manh tử:!!!!
Tạ Ngôn là ai? Không biết.
Manh Tử cực kỳ bát quái chuyện của Nhϊếp Thành, nếu không phải lời nói của cô ta cực kỳ hưng phấn, Thời Sênh còn nghĩ biên tập này thích Nhϊếp Thành.
Nhưng mà sự thật chứng minh, Manh Tử chỉ bát quái Nhϊếp Thành đang hẹn hò với ai mà thôi.
Bát quái xong, Manh Tử không biết làm sao lại nhảy đến thể loại truyện đam mỹ luôn.
Manh Tử: Tổ tông, hay cô cũng viết truyện đam mỹ đi, thật muốn nhìn cô viết truyện đam mỹ, tưởng tượng chắc chắn là rất tốt.
Manh Tử: Trang web của chúng ta hiện tại đang rất nâng đỡ thể loại truyện đam mỹ đấy.
Có cấp trên là gay, hướng đi kia của trang web khẳng định là theo thượng cấp.
Văn của Thời Sênh có đôi khi ngay cả nam chính cũng không có, đặc biệt vì chỉ có mấy người phụ nữ đại chiến, nhưng xem rất hay, độc giả mua phiếu rất nhiều.
Cô đi viết đam mỹ làm cái quái gì?
Truyện đam mỹ không có tiểu công, có người đọc mới là chuyện lạ.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK