Mục lục
[Xuyên Nhanh] Thực Hiện Nguyện Vọng Của Nữ Phụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thời Sênh hét rất lớn, đất bằng rung động, Nhϊếp Thành mặc dù tố chất tâm lý tốt, cũng nháy mắt mềm xuống.
Tạ Ngôn cảm giác rất rõ ràng, trong cơ thể một trận trống rỗng.
Nhưng mà lúc này có người lấy đèn pin chiếu bọn họ, Tạ Ngôn cảm thấy cực kỳ xấu hổ, hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.
“Ai da! Không phải Nhϊếp tổng biên sao? Ở đây chơi dã chiến đấy à?” Đèn pin chiếu đến chiếu đi ở trên hai người.
Hai người đều mặc quần áo, Nhϊếp Thành ngay cả quần cũng chưa cởi, chỉ có Tạ Ngôn cởϊ qυầи, nhưng lúc này hắn nằm trên người Nhϊếp Thành, có thể nhìn thấy đôi chân trắng nõn của hắn.
Thời Sênh bỏ đèn pin xuống, chậm rì rì nói: “Không quấy rầy các anh nữa, nhưng mà các anh nhớ nói nhỏ chút, đừng ồn đến tôi.”
“Tân Y!” Nhϊếp Thành nghiến răng nghiến lợi gọi tên cô.
“Làm gì? Còn muốn mời tôi ngồi xem sao?” Thời Sênh lại đưa đèn pin chiếu lên, “Với kỹ thuật này của các anh, tôi sợ bỏng mắt.”
Mẹ kiếp ai muốn mời cô xem chứ hả?
Đứa con gái này có chút nào cảm thấy thẹn không.
Tạ Ngôn nghe được tiếng Nhϊếp Thành quát lớn, mới chậm rãi phản ứng lại, thảo nào giọng nói này nghe quen tai như vậy.
Hắn không muốn để Thời Sênh nhìn thấy bộ dáng lúc này của hắn.

Dù sao ở trước mặt Tân Y, hắn là một người đàn ông.

Nhưng lúc này hắn lại như đàn bà, bị người…
Tạ Ngôn muốn rời khỏi nơi này, nhưng với cái dạng này của hắn, đi như thế nào?
Thời Sênh trào phúng xong liền trở về lều của mình, dám chạy đến trước mặt cô làm việc, cũng không lo lắng cuộc sống về sau không còn tính phúc sao.
Thời Sênh rời đi, Tạ Ngôn mới từ trên người Nhϊếp Thành giãy xuống, vài phút đã mặc xong quần, nhanh chóng trở về lều trại của mình.
Về sau hắn còn gặp người như thế nào?
Nhϊếp Thành nhìn cái lều trại tối đen như hòa vào bóng đêm, hai tay nắm thành quyền.

Cuộc gặp mặt hàng năm chấm dứt, tác giả quay về thành phố của mình, biên tập trở về đi làm.

Nhưng mà từ sau chuyện kia, trong giới liền truyền lưu một ít lời đồn.
Nói Tạ Ngôn chơi quy tắc ngầm.
Mà sau đó, Tạ Ngôn được Nhϊếp Thành trực tiếp đảm nhiệm.

Sau khi các loại đề cử xuống đến, tin tức này lại bị truyền đi điên cuồng.
Mọi người trong ban biên tập đều nghe thấy.
Ngày đó, Thời Sênh kêu lớn tiếng như vậy, có người nghe được đi ra nhìn thấy cũng không phải điều gì kỳ lạ.
Mà Thời Sênh, giữa lúc bát quái nổi lên bốn phía, đang thêm Thư Tuyệt làm bạn bè.
Nhưng mà cô yêu cầu kết bạn năm sáu lần đều bị từ chối.
Thời Sênh giận!
Cuối cùng phải hack tài khoản của Thư Tuyệt mới tự thêm được mình vào.
Tổ tông: Hiện tại tôi sửa đề cương còn kịp không?
Hoa trăng khuyết:…
Không phải Hắn từ chối rồi sao?
Thư Tuyệt không trả lời thời Sênh.

Thời Sênh cũng không để ý, lại lăn đi viết đề cương.
Tổ tông: Tôi đã gửi bản đề cương sửa đổi cho anh.
Trên máy tính, Thư Tuyệt mở hòm thư, liếc mắt một cái liền nhìn thấy tiêu đề lập dị của thư.
— đề cương cao lớn
Thư Tuyệt mở thư, tải về file đính kèm bên trong.
Nhưng mà nội dung bên trong…
So với lúc trước hắn xem không khác chút nào.
Hoa trăng khuyết:…
Tổ tông: Làm sao vậy? Còn chưa vừa lòng? Tôi có thể sửa lại.
Hoa trăng khuyết: Cô sửa lại chỗ nào?
Giống nhau như đúc, thế mà còn nói sửa lại! Sửa cái lông!
Tổ tông: Ngượng ngùng, gửi sai rồi.
Rất nhanh Thư Tuyệt lại nhận được một thư mới khác, nhưng mà mở ra chỉ có một hình trái tim.
Ở giữa trái tim là tên hắn.
Tổ tông: Có thấy tôi đối với anh một mảnh chân tình không?
Thời Sênh đợi nửa ngày cũng không thấy tin Thư Tuyệt gửi đến, chờ gửi lại, tin nhắn không gửi được…
Thời Sênh: “…” Bị cho sổ đen!
Thế mà hắn cho cô vào sổ đen!?
[…] Ký chủ vừa rồi giống tên biếи ŧɦái, cho vào sổ đen không phải thực bình thường sao?
Thời Sênh lại cưỡng chế kéo tài khoản của mình ra.
Tổ tông: Cho sổ đen cũng vô dụng, tôi có thể tự mình cho ra.
Hoa trăng khuyết:…
Hoa trăng khuyết: Cô muốn làm gì?
Tổ tông: Muốn cùng anh nói chuyện yêu đương.
Thư Tuyệt không muốn để ý kẻ biếи ŧɦái này, quyết đoán cho vào sổ đen, logout.
Hắn không tin hắn đã logout, cô còn có thể nói với gì mình.

Nhưng mà máy tính hắn không tắt nên rất nhanh liền tự động đăng nhập vào.
Tổ tông: Trong file đính kèm vừa rồi kia có đề cương.

Anh đừng cho tôi vào sổ đen, không vui tí nào.
Tổ tông: Anh có xem không? Thật sự có đề cương, sửa rồi đó.
Thời Sênhkhông ngừng gửi tin nhắn cho hắn.

Thư Tuyệt cho sổ đen không được, logout không được, hắn chỉ có thể đi xem lại cái email lúc nãy.
Bên trong quả thật có file đính kèm, đề cương thực đứng đắn, không phải cái gì kỳ quái.
So với đề cương lúc trước hắn xem, phần đề cương này càng thêm thành thục, chính tuyến, nhân vật quan hệ sáng tỏ, hơn nữa có kết cục.
Thư Tuyệt nhìn khung đối thoại của đối phương nhảy ra không ngừng, quyết đoán rút nguồn điện.
Rút nguồn điện, Thời Sênh khẳng định không có biện pháp, cô lại không thể tự nhiên mà sạc được điện.
Chờ Thư Tuyệt login lại thì đã là ngày hôm sau, tất cả đều là tin nhắn của Tổ Tông.
Tổ tông: Oh, vợ đã login.
Thư Tuyệt thiếu chút nữa lại rút nguồn điện, hắn sao lại trở thành vợ!?
Thư Tuyệt trực tiếp mặc kệ tài khoản này, dùng tài khoản cá nhân bình thường hắn chả bao giờ dùng.
Nhưng mà đối phương dường như biết trước, nửa phút liền lẻn đến tài khoản cá nhân của hắn.
Dư xá: Cô rốt cuộc muốn làm gì?
Tổ tông: Theo đuổi anh a.
Dư xá: Cô còn thế này tôi sẽ báo cảnh sát.
Đây là bộ dáng theo đuổi người ta sao? Thuần túy là biếи ŧɦái.
Tổ tông: Ngay cả ngục giam cũng không thể vì anh mà vào thì nói là chân ái sao được.

Anh báo đi, tôi không sợ.

Cùng lắm thì bị nhốt vài ngày, rất nhanh tôi sẽ ra.
Dư xá:…
Dư xá: Tôi thích đàn ông.
Tổ tông: Trùng hợp như vậy, tôi cũng thích đàn ông.
Dư xá:…

Thư Tuyệt tuyệt vọng, hắn hẹn Trình Minh gặp mặt.
Trình Minh trực tiếp tới công ty, vừa vào văn phòng liền nhìn thấy Thư Tuyệt sắc mặt cực kém ngồi ở chỗ làm việc.
“Làm sao vậy? Có chuyện gì mà gọi tôi tới?”
Thư Tuyệt xoay laptop ra cho Trình Minh xem, “Người này vẫn quấy rầy tôi, cậu giúp tôi tra IP của cô ta.”
Trình Minh nhíu mày, xoay người nhìn tin nhắn trên màn hình.
“Hiện tại fan nhỏ đều điên cuồng như vậy? A, cô này là tác giả?”
“Ừ.”
“Đây là bút danh của cô ta?” Trình minh đã mở trang web, tìm hai chữ tổ tông.
Lấy cái tên như vậy cũng quá được rồi.
“Là tác giả hợp đồng, kiểu gì Ban quản trị chẳng có tư liệu của cô ấy, trực tiếp điều đến xem.”
Thư Tuyệt không biết Thời Sênh đã ký một bộ, nghe Trình Minh nói như vậy, hắn mới nhìn máy tính.
Bộ tiểu thuyết đã ký hợp đồng kia…
Trình Minh đã xem thông tin.
“Nhìn có vẻ quen mắt…” Hình ảnh trong danh tính là một bản sao, nhìn khá mờ, “Tân Y, anh biết không?”
Thư Tuyệt nhìn chằm chằm không biết bao nhiêu lần bản sao chứng minh nhân dân.
Thư Tuyệt chậm rãi nói: “… Là cô gái lần trước đi cùng Manh Manh.”
“Là cô gái đã hôn anh ấy à?” Trình Minh cà lơ phất phơ huýt sáo một cái, trêu tức nói: “Cô gái trẻ này rất có năng lực.”
Năng lực đến quấy rầy hắn?
Thư Tuyệt lấy điện thoại nội tuyến, “Gọi Tân Y ở ban biên tập lại đây.”
Lúc Thời Sênh đi vào, vừa lúc Trình Minh đi ra ngoài.

Hắn nháy mắt mấy cái với Thời Sênh, làm cái khẩu hình, “Cố lên.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK