"Kiểm tra và nhận rồi, Cẩm Niên huynh, tấm gương soi đó thật sự lợi hại, rõ hơn gương đồng chúng ta đang dùng không biết bao nhiêu lần, có sao nói vậy, ta cũng không biết hóa ra ta lại anh tuấn như thế này." Vương Phú Quý cười nói. "Được rồi, vẫn là phải nắm chắc cục diện, đừng để xảy ra vấn đề lớn." Cố Cẩm Niên cười khẽ. "Được." "Đúng rồi, Cẩm Niên huynh, sao ta không thấy Tô huynh đâu vậy?" "Cảm giác hắn ta biến mất rất lâu rồi." Vương Phú Quý nhắc đến...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.