Mục lục
Đại Đường Cuồng Sĩ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chưởng quầy của tiệm trang sức Mãn Ký họ Phương, y, một nam nhân tuổi trung niên vô cùng giảo hoạt. Có thể vì âm mưu tính kế quá nhiều khiến cho tóc nơi đỉnh đầu y gần như hói sạch, sau lưng mọi người đều gọi y là Phương hói đầu, cũng là một loại nói lên việc ăn ở thất đức của y.

Tuy nhiên y lại có một đôi độc nhãn vô cùng nổi tiếng, báu vật nào đến tay y lập tức biết được vật đó trị giá bao nhiêu tiền, y có thể kiếm lời bao nhiêu. Y vì Đông gia mà kiếm tiền nên Thái bình công chúa cũng hết sức coi trọng y. Lương bổng của y mỗi tháng phải đến 50 quan tiền.

Lúc này, ông chủ Phương rất cẩn thận cầm vào viên ngọc bích, đưa ra ánh sáng rồi tỉ mẩn quan sát, ngọc bích quý giá không chỉ ở độ lớn bé mà còn dựa vào độ trong trẻo của nó.

Ông chủ Phương vô cùng vừa ý, viên ngọc bích này không chỉ lớn như trứng bồ câu, nó còn trong trẻo đến không chút tì vết, đây đích thị là bảo thạch, giá chí ít cũng hơn hai vạn quan tiền.

Y đảo mắt, khẽ liếc người phụ nữ giao bán ngọc thạch đang đứng bên cạnh mình. Đây chỉ là thôn phụ, tại sao lai có bảo thạch quý giá như vậy trên người?

Ánh mắt của ông chủ Phương vô cùng lợi hại, không những nhìn ra giá trị của vật báu, ánh mắt của y còn có thể nhận xét được người khác. Y hiểu rất rõ việc mua thấp bán cao, như vậy mới có thể thu được lợi nhuận cao nhất.

Y phục mà thôn phụ kia mặc cho thấy nàng ta xuất thân từ gia đình nghèo khổ, đến cả trang sức trên người cũng chỉ là đồ đồng rẻ tiền. Khối bảo thạch này cao nhất trả cho nàng đến ba trăm quan tiền, chắc nàng cũng mừng đến phát điên rồi.

Nhưng ông chủ Phương cũng không vội vàng, bình thản hỏi nàng ta:
- Đây là bảo thạch mua từ trong tay người Túc Đặc sao?

Y biết rõ nước nhỏ đónổi danh nhất về bảo thạch ba tầng màu, có thể nói đó là quê hương của hồng ngọc. Chỉ có điều màu sắc không quá hoàn hảo nên giá cũng rất rẻ. Với viên hồng ngọc có kích cỡ cùng loại, giá cao nhất cũng không quá hai trăm quan tiền.

Ông chủ Phương muốn đem hồng ngọc và ngọc bích lẫn vào nhau, sau đó lại cho nàng xem giá thông thường của đá quý ở tiệm đều không quá hai trăm quan tiền. Sau đó chính mình đưa nàng ba trăm quan, nàng liền sẽ qùy xuống dập đầu cảm tạ, chiêu trò này y dùng mười lần lần nào cũng hiệu quả.

Thôn phụ này chính là Địch Yến đang giả dạng, nàng đương nhiên không phải vì tiền lời bán bảo thạch, mà vì ngồi đối diện tên ngốc này khiến nàng thấy vô cùng khó chịu, chỉ muốn lập tức rời đi.

- Ta không biết ai trồng ngô ai trồng lúa mạch, viên ngọc bích này là do ta đào dưới đất lên, ta còn đào được một hạt trân châu, nó rất sáng vào ban đêm, không phải thắp đèn.


Phương chưởng quầy khẽ giật mình, chẳng nhẽ mình nghe nhầm? Viên trân châu không cần thắp đèn chẳng phải Dạ Minh Châu sao? Y cố kiềm chế nỗi hoan hỉ trong lòng, không để lộ thanh sắc, hỏi:
- Viên trân châu ấy như thế nào?

Thôn phụ khoa tay múa chân nói:
- Giống như một giọt nước trong suốt, ước chừng to như quả trứng gà.

- Phải chăng là nếu đặt ở chỗ tối sẽ từ từ phát sáng, ánh lên bạch quang?

Thôn phụ liền gật đầu.
- Đúng vậy, nó đáng giá bao nhiêu? Có thể bán được một trăm quan tiền không?

Ông chủ Phương thiếu chút nữa thì té ngã, viên Dạ Minh Châu chỉ với giá một trăm quan tiền, cô ta tưởng đang bán heo sao?

Y lại tỉ mẩn ngắm viên ngọc quý trong tay, không sai, viên ngọc bích này quả là cực phẩm, tuyệt đối không phải thứ mà thôn phụ kia có thể có được. Ông chủ Phương đã tin lời nàng nói đến tám phần, rằng thôn phụ nàng đào được kho báu rồi.

Hơn nữa có người đã đặc biệt đánh tiếng với y rằng nếu viên Dạ Minh Châu xuất hiện, nhất định phải lưu tâm. Y cố trấn tĩnh rồi hỏi:
- Nghe chừng có vẻ là hạt châu tốt, nó ở đâu, có thể cho ta xem không?

- Viên trân châu đó đại huynh ta đang giữ, ta cho ông chủ địa chỉ khách điếm vậy.

Địch Yến đưa tay ra, nhẹ nhàng lấy lại viên ngọc bích trở về. Động tác của nàng nhìn thì chậm chạp rất tùy ý nhưng khiến ông chủ Phương không thể không trả ngọc lại.

Y còn cho rằng đó là do chính y sơ sảy, chỉ biết trơ mắt nhìn thôn phụ kia cất ngọc vào túi, y muốn lấy ngọc bích nhưng lại nghĩ tới viên dạ minh châu của nàng nên đành nuốt nước bọt.
- Các vị hiện trọ ở đâu?

Địch Yến đưa cho y một tờ giấy.
- Đây là khách điếm hai chúng tôi ở, nếu ngài muốn thấy viên trân châu kia, vậy đến chỗ hai huynh muội tôi gặp mặt nói chuyện, còn viên ngọc bích này ngày mai ta sẽ đem đến bán cho ngài.

Địch Yến đứng dậy, chậm rãi đi về phía đại sảnh, ông chủ Vương nhìn vào tờ giấy nàng đưa trong lòng y bỗng rối bời, không biết thế nào mới tốt, ngây ra hồi lâu, y nói với tiểu nhị
- Ta ra ngoài có chút việc.

Không lâu sau, ông chủ Phương ra khỏi cửa tiệm, rồi lên một chiếc xe ngựa, xe ngựa chạy về phía Hoàng thành, nhưng y không để ý tới việc có kẻ cưỡi ngựa phía đằng xa đang đi theo xe ngựa y.

... .

Trời tối, cách phía nam thành không xa là Nhạc Hòa phường, có mười mấy tên mặc áo đen đang mai phục quanh khách điếm. Khách điếm này tên gọi "Thuận Phong Khách điếm", đối diện nó còn có một khách điếm cũ kĩ.

Lúc này tại một gian phòng lầu ba của khách điếm cũ, Lý Trân và Địch Yến chú tâm quan sát bọn người mặc áo đen mang mai phục tại khách điếm đối diện.

- Lý ca, huynh khẳng định kia không phải đám người của Thái Bình công chúa?

Lý Trân gật đầu.
- Buổi chiều khi ông chủ Phương kia đi Cung thành, y đến tìm một Vũ Lâm Quân Lang tướng Vương Ninh, theo ta nghe ngóng được thì Vương Ninh là tâm phúc của Vi Đoàn Nhi, những kẻ áo đen kia chắc chắn là thuộc hạ của Vương Ninh.

- Kỳ lạ, tại sao y không tìm Ngư Phẩm Long?
Địch Yến không hiểu liền quay sang hỏi Lý Trân.

Lý Trân cười rồi nói:
- Muội quên rồi sao, Ngư Phẩm Long bị trúng một tên ở Trường An, hiện giờ còn đang ở nhà dưỡng thương, Vi Đoàn Nhi liền sai Vương Ninh đi tìm Dạ Minh châu, bởi vậy có thể Vi Đoàn Nhi đã biết Dạ Minh Châu xuất hiện, cũng đang nóng lòng muốn tìm.

Địch Yến liếc hắn một cái, chậm rãi nói:
- Ta phát hiện ra rằng huynnh nghĩ chỉ mình huynh thông minh, còn người khác đều là đồ ngốc, sẽ có một ngày, thông minh quá sẽ bị thông minh hại.

- Muội đang nói tới chuyện ta làm việc cho Thượng Quan Uyển Nhi sao?

- Không riêng gì chuyện này, đáng ra huynh không dính dáng đến chuyện tranh quyền đoạt lợi của bọn họ mới phải. Lần trước tham gia vào vụ án Võ Thừa Tự vốn không phải chủ ý của huynh, nhưng lần tranh đấu này của Thượng Quan Uyển Nhi và Vi Đoàn Nhi huynh lại chủ động tham dự. Muội không biết phải nói thế nào với huynh, chẳng lẽ huynh cho rằng đó chỉ là túm tóc, là cào mặt, là trận đánh lộn đơn thuần giữa hai nữ nhân thôi sao?

Lý Trân trầm ngâm, thực ra chuyện này hắn đã suy nghĩ rất nhiều, hắm muốn tìm cho mình một lí do, giống như là hắn đã lên thuyền hải tặc của Thượng Quan Uyển Nhi, nhưng liệu có thực sự là như vậy?

Nếu hắn không tham gia, với quyền thế của Cao Diên Phúc hoàn toàn có thể bảo vệ Lý Trân hắn, hắn cũng chẳng vì chút ân huệ của Thượng Quan Uyển Nhi mà làm việc thay nàng ta.

Vậy thì tại sao? Hay hắn muốn nhân cơ hội này thay đổi vận mệnh cuộc đời hắn? Đây cũng là một cách lí giải. Nhưng cũng không đến mức để hắn đi liều mạng.

Cho dù hắn không tham gia thì lòng hắn cũng hiểu, đó là vì Thượng Quan Uyển Nhi đã thỉnh cầu hắn giúp đỡ. Với nữ nhân này hắn có một chút thiện cảm đặc biệt, như là một phần đến từ kí ức ở kiếp trước.

Lý Trân trầm tư giây lát rồi nói:
- Kết thúc vụ án này, ta sẽ rời khỏi chốn quan trường để đi thật xa.

Địch Yến thầm thở dài trong lòng, đâu có dễ vậy, phụ thân nàng cũng từng nói, rời chốn quan trường thì có thể rũ bỏ tất cả, nhưng nhìn xem phụ thân nàng tuy thân xác ở Bành Trạch nhưng hồn vẫn ở Lạc Dương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK