Mục lục
Đại Đường Cuồng Sĩ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngay từ sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chiếu xuống, trong doanh trại đã có tiếng trống nổi lên, năm ngàn binh sĩ được tuyển chọn cho cuộc đi săn, ai nấy đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Huyện Mãnh Trì nổi tiếng là nhiều hươu nai, nơi đây ước chừng có khoảng mười vạn hươu nai béo tốt sinh sống, vừa có vẻ đẹp với vô vàn muông thú của Hào Sơn, lại vừa có cao lương mĩ vị như ở trong kinh thành.

Chính bởi vì hươu nai nhiều, nơi đây cũng có rất nhiều thú dữ ăn thịt như hổ, báo, sói, lang và những mãnh thú ăn thịt.

Từ lính tới tướng, ai nấy đều đã rõ những qui định trong cuộc thi săn thú lần này, một con hổ bằng ba con báo, một con báo bằng bốn con sói, một con sói bằng mười con nai, còn chim muông thì chỉ tính tới những loài quý hiếm như sơn trĩ, cẩm kê, còn các loài nhàng nhàng thì không tính.

Trong lán trại nơi Võ Tắc Thiên đang nghỉ, Vi Đoàn Nhi đang chăm chút cho mái tóc của Võ Tắc Thiên, vừa chải tóc vừa nói:
- Hay là thánh thượng cũng muốn mặc giáp trụ đi săn, kiếm một chiếc đầu hổ mang về?

Võ Tắc Thiên tỏ ra rất thích thú bèn cười và đáp:
- Trẫm hồi còn trẻ tuổi cũng săn được vài con chim cảnh, nhưng bây giờ lấy đâu ra sức nữa, nhưng nhìn thấy muông thú nơi đây thật phong phú, trẫm cũng cảm thấy có chút cao hứng.

Đôi mắt quyến rũ của Võ Tắc Thiên liếc nhìn sang bên Tiết Hoài Nghĩa đang đứng bên cạnh, bà vừa cười vừa nói:
- Tiết đại tướng quân hôm nay phải thi thố tài bắn cung cưỡi ngựa, phải mang được đầu hổ về đây, không được làm trẫm thất vọng.

Tiết Hoài Nghĩa đúng là chỉ còn nước bỏ của chạy lấy người, đến cách đứng sao cho vững để bắn được tên hắn còn không biết thì lấy đâu ra cái gọi là cưỡi ngựa bắn cung, đừng có nói đến hổ báo, đến một con chim hắn còn chẳng bắn được, nhưng để lấy được đầu của một con hổ đã chết thì hắn có thể làm được, vì bọn lâu la ở dưới sẽ tự giác mà dâng cho hắn thôi.

Hắn buộc lòng phải đồng ý, lúc này Vi Đoàn Nhi lại liếc mắt nhìn hắn sờ sờ đầu một cách vô ý, Tiết Hoài Nghĩa lập tức bừng tỉnh, hắn xoa xoa cái đầu trọc của mình rồi nói:
- Nếu Hoàng thượng thích, đừng nói là một con chứ mười con hổ đối với thần đây cũng không vấn đề gì, chỉ có điều hòa thượng mà đi bắn hổ thì có vẻ cũng hơi kì kì.

Võ Tắc Thiên cười lớn rồi nói:
- Thật đúng là Trẫm sơ sót rồi, ngươi là cao tăng đắc đạo sao có thể sát sinh mà đi bắn hổ được, đành phải để lũ con cháu của trẫm vất vả một phen thôi, coi như là an ủi cho trẫm vậy.

Nàng liền nói với Thượng Quan Uyển Nhi:
- Truyền lệnh của trẫm, hoàng tộc tôn thất hôm nay ai cũng phải bắn được hai con hươu nai, nếu không sẽ bị phạt mười bát rượu.

- Uyển Nhi tuân chỉ!

Thượng Quan Uyển Nhi vừa rời đi, Vi Đoàn Nhi lại nhanh chóng liếc mắt về phía Tiết Hoài Nghĩa, Tiết Hoài Nghĩa hiểu ý tiến lên khom người nói:
- Thần đây tuy không thể sát sinh nhưng có thể tham gia săn bắn, thần nguyện đi giám sát, tuyệt đối không để sự gian lận có thể xảy ra.

Võ Tắc Thiên vui vẻ gật đầu:
- Khanh lo lắng thật chu toàn, trẫm lệnh cho khanh giám sát cuộc thi, không để gian lận xảy ra.

Tiết Hoài Nghĩa chẳng qua chỉ là lấy cớ để tạm thời rời đi, đề nghị được đi săn của hắn lần này là có mục đich khác, hắn cũng không có tâm tư đâu đi giám sát mọi người. Hắn tiến tới lều lớn rồi cùng mười mấy tên võ tăng cưỡi ngựa đi về hướng đông bắc.

Cánh đồng bát ngát tiếng người tiếng ngựa, từng con diều trên trời cao, mấy ngàn binh lính cùng hơn trăm vương công đại thần đang nóng lòng chờ tới lúc được thử sức.

Thiên Ngưu Vệ dẫn theo hai ngàn binh lính, ngoại trừ đám có nhiệm vụ bảo vệ cho các quan thì còn lại hơn năm trăm người tham gia vào cuộc thi săn bắn này, hơn năm trăm người được chia làm hai mươi đội, mỗi đội hai mươi người do Trực trường chỉ huy.

Lý Trân mặc dù không phải Trực trường nhưng Võ Du Tự cũng để cho hắn thống lĩnh một đội, đội của hắn là đội thứ 17 bao gồm hai mươi binh sĩ võ nghệ cao cường bao gồm cả Lý Lâm Phủ và Đỗ Tiến đang là thủ hạ của hắn.

- Mọi người giữ vững đội hình theo sát ta và không được tách đội.

Xung quanh là tiếng la hét vô cùng hỗn độn, Lý Trân hét to với hai mươi thuộc hạ của mình, nếu không theo sát đội hình, khi đội ngũ xuất phát, vạn con ngựa lao nhanh, rất dễ bị tan rã.

Đây là lần đầu tiên hắn chỉ huy một nhóm người, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng, song hắn suy tính rất chu toàn, hắn phát cho thuộc hạ của mình mỗi người một cái lông ngỗng cắm ở mũ giáp, do đó người trong đội hình ai cũng nhận ra nhau và không bị lạc mất đội.

Đúng lúc này tiếng kèn hiệu lệnh vang lên, cuộc thi bắt đầu, hàng ngàn người cùng túa ra, mặc dù ngựa của Lý Trân rất nhanh nhưng hắn phải đợi hai mươi thuộc hạ của mình do đó phải kìm cương hãm ngựa lại.

Một lớp tuyết mỏng phủ lên cánh đồng cỏ, tham gia cuộc thi ngoại trừ binh lính còn có các vương phủ và thị vệ của họ, ai nấy cũng đều chuẩn bị rất đầy đủ, thậm chí còn mang theo cả ưng săn chó săn.

Đại quân vừa mới bước vào cuộc đi săn, dần dần theo thời gian đội ngũ cũng đã tản ra.

Lý Trân dẫn theo hai mươi thuộc hạ chạy men theo một con suối nhỏ, ở Đôn Hoàng hắn cũng từng bắn hươu, biết rằng nơi đây có suối, ắt sẽ có đàn hươu đi qua.

- Lão Lý, con suối trước mặt chúng ta có phân nhánh, vậy chúng ta sẽ đi hướng nào?

Lý Trân được Võ Du Tự coi trọng, giờ làm thống lĩnh một đội quân vì vậy mà cách xưng hô của Lý Lâm Phủ đối với hắn cũng có chút thay đổi, bởi thế mà gã mới gọi hắn là lão Lý.

Lý Trân thúc ngựa tiến lên phía trước để quan sát cho kĩ, hai dòng suối nhỏ phân làm hai nhánh, một nhánh hướng đông bắc, một nhánh hướng tây bắc, hắn trầm ngâm một lát quay sang đám thuộc hạ nói:
- Hướng tây bắc là hướng Hào Thủy, dòng suối nhỏ này đương nhiên sẽ chảy ra sông lớn, hơn nữa hướng đông bắc hiện nay tập trung quá đông người, điều này làm kinh động đến muông thú làm chúng sợ hãi chạy vào rừng rậm mất, bởi vậy theo ta nên chọn hướng chính bắc mà đi.

Hắn là thủ lĩnh, tất nhiên mọi người đều nghe theo lệnh của hắn, Lý Trân thúc ngựa rời khỏi dòng suối, thống lĩnh đám thuộc hạ chạy theo hướng chính bắc vào trong rừng rậm.

Đi chưa được một dặm đã gặp một bầy hươu nai đang chạy tới, ước chừng cũng phải hơn trăm con. Thấy phía trước có người, đàn hươu quay đầu, nhằm hướng tây bỏ chạy, Lý Trân cùng đám thuộc hạ ai nấy đều vui mừng, chẳng mấy chốc đã bắn được mười mấy con hươu, chỉ tính riêng Lý Trân thôi cũng đã bắn được bốn con.

Đám thuộc hạ còn muốn đuổi theo đàn hươu nhưng Lý Trân khoát tay ngăn lại:
- Đừng làm ồn, các ngươi chú ý lắng nghe xem!

Mọi người đều ghìm chặt cương ngựa, dỏng tai lên nghe ngóng, dường như mờ mờ ảo ảo đâu đó có tiếng hổ gầm, mọi người tỏ ra khá sợ hãi, cuối cùng tiếng hổ gầm cũng đã nghe rất rõ, rất gần bọn họ rồi.

- Rút mau!

Lý Trân hô to, tiếng hô vừa dút, một con hổ vằn trắng từ lùm cây nhảy xổ ra, vừa lúc này đối diện với Lý Lâm Phủ, con ngựa của Lý Lâm Phủ hoảng sợ, hí lên một tiếng, móng trước vươn cao rồi hất gã ngã bay xuống đất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK