Mục lục
Bia Đỡ Đạn Phản Công
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong lúc mọi người đang nói chuyện thì phụ mẫu Lâm gia được đỡ lên ghế ho khan ngắt ngang cuộc nói chuyện, lúc này đại phu cũng đã tới, sau khi xem xét đã xác định độc tố trong cơ thể Lâm phụ Lâm mẫu vẫn còn dư lại một ít nhưng tính mạng xem như đã được bảo trụ.

Mắt thấy trời không còn sáng nữa, Bách Hợp biết rõ tính tình chủ tớ Lâm Xảo Tầm, một mặt sai người trông coi các nàng, một mặt thì chuẩn bị về phủ nghỉ ngơi dưỡng sức. Trước khi nàng tiến vào thân thể này tiếp nhận tình tiết câu chuyện thì đầu như muốn nổ tung, sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nếu không phải có hai mạng người treo ở trên người mình thì nàng đã không chịu đựng nổi rồi, lúc này chuyện đã giải quyết xong nên nàng về nhà rửa mặt rồi ngủ một giấc, lúc tỉnh lại thì mới cảm thấy tinh thần thoải mái hơn.

Quả nhiên, nàng vừa tỉnh thì nhận được hạ nhân bẩm báo nói là hai chủ tớ Lâm Xảo Tầm muốn rời đi nhưng bị từ chối sau đó lại có ý đồ bỏ trốn, may mà nàng phái người trông coi nếu không cũng không biết Lâm Xảo Tầm chạy đi đâu.

Bách Hợp nghĩ nghĩ, mấu chốt của nhiệm vụ này ngoài trừ mình sống sót ra còn không cam lòng bị Lâm Xảo Tầm tai họa cả đời, việc đầu tiên nàng phải làm là giải quyết Lâm Xảo Tầm. Hiện tại Lâm phụ Lâm mẫu không có chết, tội danh Bách Hợp bị phán quyết trảm đầu cũng không thành lập, nàng đang chuẩn bị giải quyết chuyện Lâm Xảo Tầm thì Tống Tuấn nổi giận đùng đùng chỉ vào mặt Bách Hợp mà nói: “ Bách thị, sao nàng lại giam Lâm Xảo Tầm hả?” hắn vừa về đến nhà chưa kịp thở mà đã lo lắng hỏi Lâm Xảo Tầm, Bách Hợp cau mày, trong trí nhớ của nàng thì lúc này nếu Tống gia muốn được việc phải nhờ Bách gia đấy, giữa Tống Tuấn và Bách Hợp chỉ là quân hệ thông gia gia tộc, hai nhà theo nhu cầu hợp tác mà thôi, hai người cũng có chút tình cảm nhưng không có thâm hậu, Bách Hợp thích Tống Tuấn đơn giản là vì hắn tuấn mỹ ngày thưỡng cũng coi như là săn sóc chu đáo với nàng, hai người tương kính như tân, tại Bách Hợp xem ra quan hệ vợ chồng chỉ như thế mà thôi.

Nên lúc này Bách Hợp cũng không thích Tống Tuấn, Bách Hợp không thèm để ý Tống Tuấn thích ai, bởi vậy khi hắn lớn tiếng quát tháo thì trong lòng cũng không bi thương ngược lại cau mày chán ghét.

“Câm miệng.” Bách Hợp quát lại, Tống Tuấn cũng không ngờ lại có người quát hắn, hắn ngẩn người sau khi hắn tỉnh lại đang muốn mở miệng thì Bách Hợp đã lạnh lùng nói:” Lâm Xảo Tầm là cô nương ta quen biết từ bé, nếu chàng đã thích nàng ta thì nạp nàng cũng không sai, nhưng đệ đệ không nên thân của ta từ nhỏ hơi thích nàng, bây giờ thấy nàng ta xinh đẹp hơn lại không biết quan hệ giữa chàng và nàng ta, ta sợ nó nhất thời xúc động làm chuyện xấu. tuy Lâm Xảo Tầm bề ngoài dịu dàng như tính tình bướng bỉnh, hiện tại nàng ta đã biết hai ta là vợ chồng, đang muốn rời khỏi, nếu như chàng muốn thả nàng ta đi thì thả, nhưng hiện nay nàng ta mang thai con của chàng, chẳng lẽ để con cháu Tống gia lưu lạc bên ngoài à?”

Bách Hợp nói xong thì đi tới chỗ Tống Tuấn: “Chàng có nghĩ tới nếu chàng làm vậy thì trong lòng cha sẽ nghĩ thế nào? Trước khi cha quyết định thì ai cũng đừng đi trừ phi đợi Lâm Xảo Tầm đẻ con ra nuôi ở Tống gia.” Khiến cho Tống Tuấn không nói được lời nào, Bách Hợp phiền chán nhìn hắn một cái rồi đi ăn cơm.

Tống Tuấn cũng không muốn qua mặt cậu em vợ cấu kết với Lâm Xảo Tầm, lúc đầu hắn nhìn thấy Lâm Xảo Tầm dịu dàng xinh đẹp liền thích, dùng một ít thủ đoạn để đạt được nàng, lúc này lại nghe thấy nàng là người thê tử quen biết từ nhỏ, trên mặt Tống Tuấn không khỏi phát sốt, nghĩ tới Bách Hợp cũng nói đúng nên hạ thấp mình nhanh chóng tìm nàng bồi tội: “Đều do vi phu sai, nhưng hiện nay Tầm nương đã mang thai cốt nhục của ta, phu nhân lại quen biết nàng từ nhỏ, kính xin đối xử tử tế với nàng, có lời gì thì cũng đợi đến khi nàng ấy sinh con xong thì hãy nói…”

Đối với điểm này thì Bách Hợp cũng không có ý kiến, có lẽ nàng đã tưởng tượng được mấu chốt của nhiệm vụ này chính là Lâm Xảo Tầm cùng với hòa thượng Tế Thế, Tống Tuấn là loại người lúc chưa có được Lâm Xảo Tầm thì trăm theo ngàn thuận, một khi đạt được thì hắn lại ngán, cũng chính bởi thế trong tình tiết câu chuyện lúc Bách Hợp ra tay đối phó Lâm Xảo Tầm thì hắn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn mặc kệ Lâm Xảo Tầm khóc cầu xin hắn, đầu tiên hắn muốn dỗ dành Bách Hợp, từ điểm này có thể nhìn ra được hắn cũng không yêu Lâm Xảo Tầm mà chỉ là chiếm đoạt và đùa giỡn.

Càng về sau Lâm Xảo Tầm cũng không yêu hắn nữa mà ở cùng với Bách Vân thì hắn lại trăm phương ngàn kế quấn quít , đối với người nam nhân này Bách Hợp chỉ có một chữ cho hắn chính là “Tiện”.

“Ta chuẩn bị dùng thân phận thiếp nạp nàng vào phủ nhưng ta thấy Lâm Xảo Tầm không muốn, nàng ta với Đào Hồng nói thề không làm thiếp, cho nên chuyện này chàng tự giải quyết đi.” Bách Hợp muốn trước nạp Lâm Xảo Tầm dùng thân phận thiếp nạp vào phủ, viết văn tự bán mình đưa cho mình, từ nay về sau coi như nàng không tra tấn Lâm Xảo Tầm thì Lâm Xảo Tầm cũng ở trong vòng khống chế của nàng, không có khả năng trở mình.

Chỉ cần nàng không có làm giống như trong tình tiết câu chuyện muốn Lâm Xảo Tầm chết thì hòa thượng Tế Thế có bản lĩnh thông thiên cũng không làm gì được nàng, cho dù dân phong có cởi mở đi chăng nữa thì nữ tử chưa kết hôn cũng bị gièm pha, báo lên quan phủ thì loại thất trinh này cũng không có kết cục tốt, lúc này nàng làm vậy là thiên kinh địa ngĩa hơn nữa lại bác được cái danh rộng lượng.

Trong tình tiết câu chuyện Bách Hợp bị choáng váng coi Tống Tuấn quá nặng, đối với Lâm Xảo Tầm quá tốt bởi vì thế lúc Lâm Xảo Tầm có quan hệ với trượng phu của mình thì nàng mới có loại cảm giác phản bội, thật ra trong Tống gia bởi vì thân phận của Tống Tuấn nên thị thiếp cũng không ít, mặc dù nguyên chủ cũng ghen tỵ nhưng cũng không có ý đồ hại người, có lẽ bởi vì trước đó nguyên chủ rất yêu thích và bảo vệ Lâm Xảo Tầm cho nên sau khi biết nàng ta phản bội thì mới phát điên.

Bách Hợp ăn cơm trưa xong thì thấy Tống Tuấn mặt mũi tràn đầy đau khổ trở về, trên mặt hắn có vết máu nhìn bộ dạng vô cùng chật vật, lúc nhìn thấy Bách Hợp thì ánh mắt lảng tránh rồi nói: “Bách Hợp, Xảo Tầm nàng ấy không muốn làm thiếp…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK