Mục lục
Tình Yêu Sủng Nghiện Của Tổng Giám Đốc Lâm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nghệ Hân, cháu cứ thoải mái nghỉ ngơi, đừng lo chuyện của Hàn Tình. Lần này nó thật sự quá đáng, nói gì đi nữa thì ông cũng phải dạy nó một bài học đích đáng, nếu không sau này sẽ chỉ gây ra tai họa lớn hơn nữa.”

Ông cụ nói xong, vỗ vỗ vai Giản Nghệ Hân.

Giản Nghệ Hân định nói, nhưng ông nội không cho cô cơ hội để cầu xin cho Hàn Tình đã quay người bước ra ngoài. Lúc đi ngang qua Lâm Thế Kiệt, ông nội đã dừng bước.

“Thế Kiệt, mấy ngày này cháu hãy quan tâm chăm sóc cho Nghệ Hân, nếu cháu thấy ở đây không được thoải mái thì có thể quay về nhà cháu, ông sẽ bảo bác sĩ đến tận nơi thăm khám cho Nghệ Hân hằng ngày.”



“Vâng, ông nội.”

Về phần Lâm Hàn Tình sau khi bị chú Trương đưa vào kho lạnh thì khóc hu hu, không ngừng đập cửa kho lạnh, có điều cửa quá lạnh nên khi rụt tay lại thì cô ta phát hiện tay của mình đã đỏ ửng, nước mắt lại càng tuôn như mưa.

“Hàn Tình, Hàn Tình, con đừng vội.”

Bên ngoài bỗng nhiên có tiếng của Ân Khiết: “Con Lâm gắng kiên trì, đợi lát nữa ba con về mẹ sẽ khuyên ba con nhất định phải mau chóng thả con ra.”

“Mẹ ơi, trong này lạnh lắm, mẹ mau cứu con ra đi!”

Lâm Hàn Tình không ngừng khóc lóc nỉ non, Ân Khiết lại thở dài ngao ngán, con gái cưng của bà ta là vàng ngọc, có bao giờ phải chịu cảnh đày đọa như thế này đâu chứ, bây giờ con gái đang khổ sở, người làm mẹ như bà ta thấy khó chịu là chuyện bình thường.



Lại nhớ đến cảnh Giản Nghệ Hân vừa nãy còn giả mù sa mưa giống như muốn cầu xin dùm cho Hàn Tình, Ân Khiết nhất liền nổi điên, thầm nghĩ, Hàn Tình con đừng vội, sớm muộn gì mẹ cũng đuổi con nhỏ đó ra khỏi nhà họ Giản!

Lâm Hàn Tình đã bị nhốt nhiều giờ, Ân Khiết lo đến đầu đầy mồ hôi hột.

Đứa con do mình rứt ruột đẻ ra lỡ như bị đông lạnh cho tới chết thì phải làm sao?

“Chúc Khanh, con bé biết sai rồi, từ nhỏ sức khoẻ con bé đã yếu rồi, lỡ bị lạnh cóng rồi ngạt thở thì ảnh nói em phải làm sao bây giờ? Dạy dỗ thì cũng đã dạy rồi, hay là anh đi xin ba thả con bé ra đi?”

Ngay khi Lâm Chúc Khanh quay về, Ân Khiết liền vây quanh ông ta để kể lể chuyện lúc chiều, có điều bà ta cũng chỉ nói bâng quơ, Lâm Chúc Khanh nghe xong, cau mày.

Ông ta cũng thừa biết Ân Khiết cùng Lâm Hàn Tình hay làm những chuyện tam thất tam bát nhưng chỉ cần bọn họ đừng làm chuyện gì quá đáng thì ông ta cũng mở một con mắt nhắm một con mắt nhưng lần này Lâm Hàn Tình rõ ràng là đã đi quá giới hạn rồi.

Hơn nữa Hàn Tình không phải con ruột của ông ta, nếu thật sự đối xử không tốt với Hàn Tình rồi bị truyền ra ngoài, khó tránh khỏi sẽ bị người ta chỉ trỏ là ông ta hà khắc với con riêng của vợ.

“Nếu ba đã quyết định phạt con bé như vậy tức là ba có ý của ba, em đừng lo lắng.” Lâm Chúc Khanh nói.

“Đừng lo lắng? Anh bảo em làm sao mà không lo lắng bây giờ? Hu hu hu… Chúc Khanh, lúc trước anh và em cưới nhau, anh đã thề với trời rằng sẽ xem Hàn Tình như con gái ruột của mình, giờ con bé chẳng qua là phạm chút lỗi nhỏ vậy mà nhà họ Lâm các anh đã đối xử với con bé như vậy, đâu là muốn đuổi hai mẹ con em ra khỏi nhà đúng không… Hu hu hu… Anh là đồ không có lương tâm!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK