• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đường Tư Giai bị chuyện của nhà dọa cho phát sợ, bây giờ lại biết được trong nhà anh họ mình chứa đồ vật tà môn, khiến chị bồn chồn không yên, rất lâu sau chị mới bình tĩnh lại.

“Thầy ơi, thật sự không có chuyện gì chứ?” Chị lo lắng.

Tôi nói thế nào bây giờ?

Tôi nói không sao, rồi lỡ như có chuyện thì phải làm sao?

Tôi nói có sao, lỡ như không có chuyện gì xảy ra thì phải làm sao?

Thế nên tôi không nói gì, chỉ cười khẽ, không nói đúng mà cũng chẳng bảo sai.

Hai ngày tiếp xúc, Đường Tư Giai cũng đã quen tôi như thế này rồi, chị biết, tôi không nói gì là có lý của tôi, chị cũng không hỏi thêm nữa.

Chị mở chai nước đưa cho tôi, rồi tự mở một chai cho mình, uống một ngụm nhỏ rồi hỏi tiếp: “Thầy ơi, những chuyện vừa nãy, tại sao thầy biết được? Hơn nữa lại biết rõ như vậy?”

Tôi uống ngụm nước rồi thờ ơ nói một câu: “Điều đó không quan trọng.”

Đường Tư Giai ngây người nhìn tôi, ánh mắt đó có chút khác thường.

Mặt tôi nóng bừng, vô thức tránh khỏi ánh mặt của chị

Thật ra tôi rất xấu hổ, đây là hai chuyện hoàn toàn đan xen với nhau.

Tà khí của Triệu thổ hào không phải nặng bình thường. Nếu ngủ ở góc Tây Nam phòng khách của Đường gia thì sẽ tương hợp với khí phong thủy và hình thành nên hợp sát trời sinh, có thể tránh được ma quỷ. Vốn dĩ tôi phải nói ra điều này, nhưng lúc vừa định nói ra thì phát hiện trong ấn đường của anh ta có một luồng khí Tốn Mộc rất xấu.

Tốn chủ tiên phật, chủ đào hoa, khí Tốn Mộc đi vào ấn đường, có tướng linh nữ mê hoặc. Sau đó anh ta bảo tôi nói chi tiết, tôi từ từ nói ra. Anh ta hỏi tôi trong vật đó có gì? Tôi nói tiên nữ. Anh ta bảo tôi đoán anh ta phát hiện ra cái gì, tôi nói mộng xuân. Những điều này chỉ là dựa vào tướng linh nữ mê hoặc, chỉ là suy đoán bình thường mà thôi.

Nhưng chuyện này là về chuyên môn, không thích hợp để giải thích cho chị, với lại chị nghe cũng không hiểu, thế nên tôi lựa chọn cách trầm mặc. Chỉ là sau khi nói xong những lời này thì tôi đột nhiên có chút hối hận, cảm thấy mình nói quá nhiều. Chuyện về phong thủy, không có chuyện vô duyên vô cớ, cố tình cũng được, vô ý cũng được, tất cả là do ý trời, nhưng trong đó nhất định có nguyên nhân.

Hiện tại việc của Đường Tư Giai vẫn chưa giải quyết xong, nhưng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế này.

Chỉ hy vọng Triệu thổ hào có thể thuận lợi bán thứ đó đi, đừng gây thêm chuyện gì phiền phức thì tốt.

Điều tôi trăn trở là như vậy, không lâu sau chúng tôi cũng đến nơi.

Sau khi xuống xe, Đường Tư Giai dặn dò Triệu thổ hào vài câu, sau đó bảo anh ta mau chóng quay về.

Mẹ chị một mình ở nhà nên khiến chị rất lo lắng.

“Anh muốn nói vài câu với thiếu gia.” Triệu thổ hào lướt qua chị đến cạnh bắt tay tôi: “Thiếu gia, cậu chưa biết tên tôi nhỉ? Tôi tên Triệu Phi! Phi trong phi cơ (*)! Tôi chỉ nói một câu, tôi lão Triệu vào Nam ra Bắc, tung hoành ngang dọc giang hồ hơn 30 năm nay, cậu là nhân vật lợi hại, ngầu nhất mà tôi từng gặp, là người duy nhất!”

(*) máy bay

Tôi có chút xấu hổ, nhìn Đường Tư Giai ở bên cạnh.

Đường Tư Giai hiểu ý liền nói: “Được rồi anh họ, lời cũng đã nói rồi, anh mau quay về đi.”

“Vậy tôi đi trước đây! Thiếu gia, tôi giao em họ tôi cho cậu! Đợi khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ mời cậu ăn cơm! Hẹn như vậy nhé!” Triệu thổ hào nói xong rồi vẫy tay quay về xe, đi mất.

Cuối cùng Đường Tư Giai cũng thở phào một hơi, ái ngại nói với tôi: “Anh họ của tôi là như vậy, lâu rồi thành quen, mà khi thân quen với ai rồi thì nói cực nhiều, thầy đừng để ý...”

Tôi cười nhạt: “Không sao, chúng ta đi thôi.”

Quay về đến nhà cũng đã hai rưỡi sáng.

Nhà tôi có hai phòng ngủ, một to một nhỏ, tôi để Đường Tư Giai ở trong phòng ngủ của tôi, còn tôi nằm ở phòng ngủ nhỏ.

“Chăn đệm này là của tôi, chút nữa tôi đổi cho chị bộ khác.” Tôi nói: “Bộ chăn đệm ở phòng ngủ nhỏ kia tôi chưa dùng qua, chị dùng bộ đó đi.”

“Không cần, không cần!” Đường Tư Giai vội nói: “Tôi dùng bộ của thầy cũng được, thầy không cần đổi đâu.”

“Chị không phiền sao?” Tôi hỏi.

“Không sao, dùng bộ chăn đệm thầy dùng qua thì tôi sẽ có cảm giác an toàn.” Chị nói.

“Ừ, vậy được.” Tôi hắng giọng: “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Chị vào trong phòng rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Tôi cũng quay trở về chiếc phòng ngủ nhỏ của mình, đóng cửa lại rồi lên giường đắp chăn.

Sau khi nằm xuống, tự nhiên tôi lại nghĩ đến Trần Phú, nghĩ lại luật giang hồ đó, nghĩ lại lời thề máu của ông ta...

Cứ nằm nghĩ như vậy, mắt của tôi dần dần trùng xuống, rất nhanh mở không nổi mắt nữa.

Lúc này, Đường Tư Giai mở cửa đi đến cửa phòng tôi, nhẹ nhàng gõ cửa vài cái: “Thầy ơi, thầy ngủ chưa?”

Tôi chợt mở mắt, nhanh chóng ngồi dậy: “Chưa ngủ, sao thế? Có chuyện gì à?”

“Không phải, không phải, không có chuyện gì.” Chị vội nói: “Tôi có chuyện muốn nói với thầy...”

“Ừ...” Tôi thở phào, ra khỏi giường, mặc quần áo rồi ra mở cửa.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK