Mục lục
Ngã Dục Phong Thiên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Vinh dự em gái ngươi! Mạnh Hạo nổi trận lôi đình, đứng trên chiến xa mắng. Hắn vốn là thư sinh, vốn không biết mắng chửi người, nhưng từ sau khi Anh Vũ tỉnh dậy năm đó, lây tính tà ác của Anh Vũ, Mạnh Hạo cũng không khỏi học lây tính xấu.

Chỉ là qua nhiều năm nay, hắn cũng chỉ biết một câu chửi như vậy mà thôi...

Truyền đến tiếng cười khàn khàn của đệ thập tổ Vương gia, trong thanh âm ẩn chứa thương tang, dường như gió lạnh từ năm tháng vô tận thổi tới.

- Lão phu đích xác có một muội muội, bất quá giờ này đã thành hài cốt. Nếu ngươi thích, lão phu có thể làm một giao dịch với ngươi, đưa tặng hài cốt kia cho ngươi, thế nào?

Mạnh Hạo sắc mặt cực kỳ khó coi. Thời khắc này tốc độ chiến xa cực nhanh, nhưng đệ thập tổ Vương gia đuổi theo phía sau hắn đã tới gần. Mạnh Hạo có thể cảm nhận được rõ ràng, trên người mình đang không ngừng có làn hơi trắng tràn ra, loại đau đớn như trong cơ thể nứt ra đó, làm cho trong mắt Mạnh Hạo lộ ra vẻ lo lắng.

"Vẫn chưa tới lúc vận dụng Tiên Kiếm!"

- Đoạt Cơ Đại Pháp! Phía sau Mạnh Hạo quanh quẩn thanh âm của đệ thập tổ Vương gia, Mạnh Hạo không quay đầu lại cũng cảm giác được làn hơi trắng trên người mình, trong nháy mắt ầm ầm tràn ra với tốc độ vượt hơn trước gấp mấy lần. Ngay sau đó, trong cơ thể hắn truyền ra đau nhức kịch liệt không cách nào hình dung, con đau lần này làm cho Mạnh Hạo không tự chủ phát ra tiếng thét thảm thiết.

Trên mặt hắn bất ngờ xuất hiện những đường gân máu, những gân máu này đang run rẩy, di động hiện lên toàn thân hắn, dường như muốn xé rách chạy ra từ trong cơ thể hắn!

Thân thể Mạnh Hạo chấn động mạnh một cái, phun ra máu tươi, khí tức Tiên Nhân Chỉ Lộ không thể xuất hiện tiếp, chiến xa tức thì dừng lại, cấp tốc rút nhỏ. Mạnh Hạo nắm lấy chiến xa, chịu đựng đau nhức kịch liệt nâng tay phải lên, lấy ra Tam Vĩ Phiên, quét tới phía trước một cái, lập tức mây mù ngập trời.

Phía dưới là mặt biển màu đen vô tận, mặt biển dường như đọng lại, không có mảy may gợn sóng!

Ở phía sau hắn, đệ thập tổ Vương gia lơ lửng giữa không trung, toét miệng cười nhìn Mạnh Hạo.

Nụ cười âm trầm, mang theo ý tham lam, dường như khi nhìn về phía Mạnh Hạo, Mạnh Hạo ở trong mắt lão chính là thức ăn, loại ánh mắt đó khiến da đầu Mạnh Hạo tê dại, đồng thời, Tam Vĩ Phiên bất ngờ cuốn lên, nhấc lên sương mù đen ngập trời, cuốn thẳng tới đệ thập tổ Vương gia.

- Kiện pháp bảo này... có hơi quen mắt! Đệ thập tổ Vương gia trong mắt lóe sáng một cái, tay bấm quyết chỉ về phía trước.

- Hải Thượng Thăng Minh Nguyệt! Thanh âm lão khàn khàn vừa truyền ra, lập tức nước biển màu đen phía dưới biến thành màu tím, rồi từ mặt biển bỗng nhiên dâng lên một vầng trăng đỏ. Vầng trăng đỏ vừa xuất hiện, lập tức thiên địa tràn ngập lửa, rồi hình thành một quả cầu lửa thật lớn, dâng lên ngọn lửa ngập trời cuốn thẳng tới Tam Vĩ Phiên của Mạnh Hạo.

Ngay khoảnh khắc đụng vào nhau, Tam Vĩ Phiên không hao tổn gì, nhưng sương mù đen bốn phía lại lập tức sụp đổ tan đi, chỉ là vầng trăng đỏ kia cũng trong một chớp mắt này, giống như bị dập tắt, ảm đạm tán loạn tan đi.

Ngay sau đó. Tam Vĩ Phiên lan tràn, thoáng cái liền che phủ bầu trời, rồi cuốn tới phân cách Mạnh Hạo cùng đệ thập tổ Vương gia... Đệ thập tổ Vương gia biến sắc.

- Bảo vật này... rất quen thuộc! Hình như lão phu đã gặp ở nơi nào rồi! Đệ thập tổ Vương gia thần sắc ngưng trọng, hai tay bấm quyết giơ lên thật cao, mười ngón chạm đỉnh đầu, rồi đẩy mạnh lên.

- Mặt trời mới mọc, tia sáng xua tan hết thảy bóng đêm!

Cùng lúc đó, chùm tia sáng thứ nhất xuất hiện, ánh sáng này từ trên người đệ thập tổ Vương gia tràn ra, vây quanh thân thể lão, dường như lão... trở thành mặt trời mới mọc trong bóng tối này!

Mặt trời mới mọc hiển lộ, tia sáng tản ra chiếu rọi bốn phương tám hướng: đây là lực lượng của mặt trời mới mọc, xua tan lực lượng bóng tối. Vào giờ khắc này, tất cả bóng tối vô tận ở trong tia sáng đều lập tức tiêu tan, hoàn toàn bị khu trừ!

Mạnh Hạo phun ra máu tươi, không thể thừa nhận, Tam Vĩ Phiên nổ ầm ầm, trong nháy mắt mơ hồ rút nhỏ lại, cuốn ngược. Giờ khắc này, cả thế giới đều sáng rỡ! Đệ thập tổ Vương gia chậm rãi bay lên không trung, nhìn vào lão, không biết là thân ảnh, hay là mặt trời!

Trong tâm thần Mạnh Hạo chỉ có tiếng nổ ầm ầm, loại thần thông này, loại đạo pháp này, hắn chưa từng nghe thấy!

"Đây là thần thông gì!!!" Thân thể Mạnh Hạo bỗng nhiên chấn động mạnh, phun ra máu tươi. Trong ánh mặt trời xua tan đêm tối kia, hắn giống như bị chỉ định trở thành một phần của bóng tối, dưới ánh mặt trời toàn thân hắn bị thiêu đốt, truyền ra tiếng gào thét thê lương. Trong mắt Mạnh Hạo cấp tốc lóe sáng màu tím, điên cuồng khôi phục, nhưng vẫn trong tiếng nổ "ầm ầm", thân thể rơi xuống, chìm xuống dưới Hắc Hải.

- Đây là thuật pháp của lão tổ Vương gia ta tự chế, ngươi có thể tận mắt nhìn thấy cũng có thể mỉm cười dưới địa phủ!

Đệ thập tổ Vương gia ngạo nghễ lên tiếng, sắc mặt tái nhợt thêm một chút, hiển nhiên thuật pháp này dù là lão thi triển ra cũng không phải dễ dàng, nếu không vì muốn tốc chiến tốc thắng, chắc là lão cũng không trực tiếp thi triển thần thông này.

Thời khắc này thiên địa chiếu sáng vạn trượng, nước biển mơ hồ trở thành màu tím. Trong nháy mắt Mạnh Hạo chìm vào mặt biển, lão tổ Vương gia cặp mắt lóe sáng một cái.

"Đến thời điểm này rồi, hắn còn không thi triển lực lượng của Tiên Kiếm. Lúc trước ta vừa mới phủ xuống, hắn triển khai một nửa liền không đủ sức, giờ này sắp tử vong cũng không thấy hắn thi triển... Ta có bảy thành xác định, Tiên Kiếm của hắn đã mất tác dụng!" Thân thể nhoáng một cái, lão nâng tay lên chụp về phía Mạnh Hạo.

- Đoạt Cơ Đại Pháp! Năm ngón tay tay lão tản ra ánh sáng đen, dường như tạo thành một cái hắc động, phát ra hấp lực kinh người, trong nháy mắt bay tới.

Toàn thân Mạnh Hạo giống như rửa nát, da tróc thịt bong, tóc không còn... thoạt nhìn khô héo đến cực hạn, sinh cơ lại ảm đạm, so sánh cùng đệ thập tổ Vương gia là Vấn Đạo đỉnh phong này, tu vi của Mạnh Hạo... hãy còn quá yếu!

Ngay trong nháy mắt đệ thập tổ Vương gia lại tới, trong mắt Mạnh Hạo thiêu đốt điên cuồng, cho dù là toàn thân kinh mạch hắn đều đứt đoạn, cho dù là bị thương quá nặng, nhưng tay phải của hắn vẫn còn vỗ trên túi trữ vật, lập tức xuất hiện một bầu rượu, uống vào một ngụm, phun mạnh rượu lên Tiên Kiếm trong tay.

Lập tức tiên khí trong nháy mắt dâng lên ngập trời, cực kỳ lợi hại. Trong tiếng nổ long trời lở đất, chém về phía đệ thập tổ Vương gia. Đệ thập tổ Vương gia cả kinh, nhưng rất nhanh thì cười lạnh. Lão đã có chuẩn bị từ trước, thời khắc này lão liền bấm quyết đang định thi triển thủ đoạn thế thân. Bỗng nhiên thân thể Mạnh Hạo chấn động mạnh, trong tiếng nổ ầm ầm, Mạnh Hạo dường như không nắm chắc được Tiên Kiếm trong tay, phun ra máu tươi, cả cánh tay nổ tung, máu thịt bầy nhầy, Tiên Kiếm rời tay rơi qua một bên, chìm xuống đáy biển.

Một màn này, bất luận nhìn thế nào, đều thấy là Mạnh Hạo không thể chống đỡ lực lượng của Tiên Kiếm, cưỡng ép vận chuyển nên cánh tay không thể thừa nhận, lúc này mới nổ nát.

Mạnh Hạo cười thảm, trên mặt lộ ra vẻ tuyệt vọng!

- Ta không cam lòng! Hắn ngửa mặt lên trời gào thét, thanh âm cực kỳ bi phẫn!

Đệ thập tổ Vương gia thấy một màn như thế, nở nụ cười, lão đã xác định tám thành là Tiên Kiếm không thể uy hiếp đến mình! Thời khắc này khóe miệng lão lộ ra ý dữ tợn.

Nhưng lão có thể sống được nhiều năm như vậy, sớm đã là cáo già thành tinh, lại tính tình cẩn thận, cho dù đến giờ này, cánh tay Mạnh Hạo nổ nát, lão cũng không có hoàn toàn mất đi phòng bị đối với Tiên Kiếm.

Càng không có chủ động đi hút lên Tiên Kiếm kia vào trong tay, mà chạy thẳng tới chỗ Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo thấy thế nội tâm thầm oán hận, nhưng rất nhanh, trong lòng hắn xuất hiện một ý tàn nhẫn, loại ngoan độc này là nhằm vào đệ thập tổ Vương gia, cũng là nhắm vào mình!

Ngay khoảnh khắc đệ thập tổ Vương gia tới gần đứng ở trước người Mạnh Hạo, nâng tay lên, năm ngón tay lóng lánh ánh sáng đen hung hăng chụp vào trong ngực Mạnh Hạo.

Móng tay lão liền xé rách da thịt Mạnh Hạo.

- Da dày thịt béo, nhưng thật đáng tiếc, nếu thân thể ngươi có thể mạnh hơn một cảnh giới, có lẽ lão phu đúng là không thể làm gì được ngươi, bất quá bây giờ... ngươi còn chưa được!

Đệ thập tổ Vương gia toét miệng cười truyền ra tiếng nói khàn khàn, móng tay lão đâm vào trong máu thịt ngay ngực Mạnh Hạo.

- Đoạt Cơ Đại Pháp! Đệ thập tổ Vương gia trong mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, có khát vọng, có kích động, có hưng phấn... năm ngón tay hung hăng nắm chặt, lập tức giữa bàn tay của lão và thân thể Mạnh Hạo, xuất hiện một cái lốc xoáy hắc động.

Hắc động này tỏa ra lực hút kinh người, vào giờ khắc này, toàn bộ đánh vào trong cơ thể Mạnh Hạo.

Thân thể Mạnh Hạo run rẩy kịch liệt, đau khổ không cách nào hình dung. Thân thể hắn hiện lên vô số sợi tơ màu máu, những sợi tơ này vốn đã hoàn toàn dung hợp với hắn, đó là đạo cơ hoàn mỹ của hắn! Là cơ sở thành đạo trong tương lai!

Nhưng bây giờ, những sợi tơ màu máu này đồng loạt vặn vẹo, bị hắc động ngay ngực hắn, dưới lực hút mãnh liệt kia cưỡng ép lôi kéo từ trong cơ thể hắn, từ từ co rút lại.

Từ hai chân, hai cánh tay, đầu, thân thể... hết thảy vị trí đều ngưng tụ về ngay ngực.

- Từ nay về sau, đạo cơ hoàn mỹ này thuộc về lão phu!

- Từ nay về sau, con đường thành tiên sẽ mở ra cho lão phu!

- Lão phu sẽ không còn là Ngụy Tiên, mà là Chân Tiên!

- Truy tìm con đường của tổ tiên, thành tựu đại năng thiên địa! Đệ thập tổ Vương gia hưng phấn đến cực hạn, ngửa mặt lên trời cười to, chậm rãi nâng tay lên. Theo cánh tay nâng lên, giữa bàn tay của lão và thân thể Mạnh Hạo, từng sợi tơ màu đỏ theo đó rút ra.

Những sợi tơ màu đỏ kia, mỗi một sợi, mỗi một tấc, đều cực kỳ rực rỡ khiến người ta nhìn vào, trong đầu chỉ hiện lên từ hoàn mỹ... hoàn mỹ này không tỳ vết!

Thân thể Mạnh Hạo nhanh chóng khô héo, cả người già đi, tu vi của hắn cũng trong khoảnh khắc này không ngừng giảm xuống. Hắn cảm nhận rõ ràng Ngưng Khí Cơ của mình biến mất, Đạo Đài Cơ biến mất, Kết Đan Hoàn Mỹ cũng giống vậy biến mất.

Ánh mắt của hắn trống rỗng, dường như mất đi hết thảy sức chống cự, ngơ ngác nằm ở đó, trên mặt lộ ra ý chua xót, thân thể đau nhức kịch liệt, nội tâm của hắn thời khắc này dường như đi rất xa.

Đệ thập tổ Vương gia nhìn sợi tơ màu đỏ không ngừng bị rút ra trong lòng bàn tay, trong mắt lộ ra khát vọng mãnh liệt, nội tâm tràn đầy kích động và hưng phấn! Đây là một ngày kích động nhất trong suốt cuộc đời lão!

Cũng chính vào giờ khắc này, lão hoàn toàn buông lỏng phòng bị đối với Tiên Kiếm, toàn bộ tâm thần lão đều dồn vào việc rút lấy đạo cơ hoàn mỹ này.

Ngay khoảnh khắc lão lơi lỏng phòng bị, cặp mắt trống rỗng của Mạnh Hạo, trong nháy mắt nổi lên ý âm lãnh: "Đạo cơ của ta, bất kỳ kẻ nào lấy đi, đều phải trả giá thật lớn!

- Tiên Kiếm! Ý điên cuồng trong mắt Mạnh Hạo làm cho tâm thần Vương gia lão tổ chấn động.

Tiên Kiếm đang không ngừng chìm xuống dưới đáy biển kia, đột nhiên phát ra kiếm khí long trời lở đất, tốc độ kiếm khí này cực nhanh, chớp mắt một cái bay vọt lên...

- - - - - oOo- - - - -

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK