Mục lục
Ngã Dục Phong Thiên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cảnh này nếu có người ngoài nhìn thấy, nhất định sẽ rất kinh hãi. Phải biết rằng cả Thiên Hà hải, chỉ có tu sĩ Trảm Linh mới có thể đi lại trong tường ngăn gió lốc.

Mà tu sĩ Trảm Linh, trong Thiên Hà hải, lộ diện chỉ có ba người!

Đó chính là tam Thánh của tam tông!

Trừ ba người đó ra, không một tu sĩ nào dám mạnh mẽ vượt qua tường ngăn gió lốc.

Phạm vi của tường ngăn gió lốc rất lớn, Mạnh Hạo chắp tay sau lưng đi tới, đã đi hơn vạn trượng, vẫn chưa ra được. Hơn nữa càng đi tới, gió càng thêm cuồng bạo, còn có tiếng nức nở trong gió, giống như trong sương đen xung quanh, có vô số hung thần ác sát đang gào thét với Mạnh Hạo.

Những tia chớp đã kết thành một mảng, ầm ầm quét tới.

Ở nơi này, tu sĩ Nguyên Anh căn bản không thể sinh tồn, thân thể của bọn họ sẽ tan vỡ trong khoảnh khắc, Nguyên Anh hoàn toàn vỡ vụn. Nhưng với Mạnh Hạo mà nói, cũng chưa tính là gì.

Mãi một canh giờ sau, khi Mạnh Hạo không biết đã đi được bao xa, xung quanh đen kịt, gió như lưỡi dao, cho dù là Mạnh Hạo, cũng không thể không giảm tốc độ. Nhưng thân thể mạnh mẽ, vẫn có thể hoành hành.

Khu vực gió lốc này, khi Mạnh Hạo đi trọn một ngày, gió càng lúc càng kinh người, tia chớp gần như không đâu không có, còn có một chút phù văn lấp loáng hiện ra, lan tràn xung quanh. Ánh mắt Mạnh Hạo lóe lên, cảm nhận được một chút uy hiếp từ trong phù văn.

Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi. Tuy vậy đến ngày thứ hai, Mạnh Hạo cũng không khỏi cau mày, tốc độ càng chậm hơn nữa. Phù văn xung quanh hắn, đã không còn lấp loáng, mà chiếu rọi xung quanh, hơn nữa thường là mười mấy phù văn dung hợp với nhau, giống như hình thành trận pháp cực nhỏ.

- Trận này, có thể chấn động tu sĩ Trảm Linh!

Mạnh Hạo hơi suy tư, đôi mắt lướt qua thấy một đám mười mấy phù văn kết thành trận pháp đang tới. Hắn không hề có ý né tránh, để mặc cho trận pháp tiếp xúc với cơ thể.

Ầm một tiếng, thân thể Mạnh Hạo chấn động, hơi lắc lư, không hề lùi lại, khóe miệng xuất hiện vẻ tự tin. Trận pháp kia, khoảnh khắc đến trước người hắn liền vỡ tan ra.

Mạnh Hạo phủi quần áo, lại bước tới. Mấy ngày sau, trong tường ngăn gió lốc này, Mạnh Hạo đang đi tới đột nhiên biến sắc, thân thể hóa thành khói xanh, nhanh chóng lao sang bên cạnh, tránh né một đám phù văn đang tới.

Tiếng ầm vang vọng, đám phù văn kia dường như ẩn chứa ý chí hủy thiên diệt địa, lúc quét qua bên cạnh Mạnh Hạo, Mạnh Hạo tận mắt nhìn thấy sương mù xung quanh tan đi một chút, cảm giác bá đạo lộ ra rõ ràng trên đám phù văn.

Thậm chí đám phù văn này đi qua, gặp được một số phù văn đơn lẻ liền lập tức hấp thu giống như cắn nuốt vậy.

- Có đến mấy trăm phù văn!

Đôi mắt Mạnh Hạo có vẻ nghiêm nghị. Trận pháp mấy trăm phù văn khiến hắn cảm nhận được uy hiếp thực sự, một khi chạm phải, Mạnh Hạo cũng không biết thân thể mình có thể đối kháng được không.

- Xem ra cũng không thể coi thường tường ngăn gió lốc này.

Mạnh Hạo lẩm bẩm, thần thức tản ra, tiếp tục đi tới.

Dần dần, trận pháp mấy trăm phù văn kết thành càng lúc càng nhiều, khi chúng gần như trở thành bình thường, có thể thấy ở khắp nơi trong tường ngăn gió lốc, Mạnh Hạo lại nhìn thấy một đám trận pháp phù văn càng thêm khổng lồ.

Đó là trận pháp do hơn nghìn phù văn kết thành, đã không còn là một đám, mà giống như pháp bảo, thứ hắn nhìn thấy, là một cây chiến phủ. Trong tường ngăn gió lốc này, cây chiến phủ càn quét khắp nơi, khiến cho rất nhiều trận pháp mấy trăm phù văn lũ lượt né tránh, không dám tới gần.

Cây chiến phủ này lớn đến mấy chục trượng, toàn thân lấp lánh, khí tức túc sát tràn ngập, dường như lúc nào cũng khát vọng chém giết, lúc nhìn thấy, cực không tầm thường.

Trên chiến phủ, Mạnh Hạo rõ ràng cảm nhận được khí tức Trảm Linh nồng đậm, cảnh này khiến Mạnh Hạo hơi kinh hãi, trầm ngâm, đôi mắt từ từ xuất hiện vẻ hứng thú.

- Phù văn nơi này thật kỳ diệu. Chỉ một cái đơn độc uy lực không lớn, nhưng mấy chục cái, uy lực tăng mạnh. Khi đạt hơn trăm, càng có thể khiến Trảm Linh không muốn tiếp xúc, còn nếu trên nghìn...

- Lại có khí tức tinh thần Trảm Linh, đây rõ ràng giống như pháp bảo Trảm Linh vậy!

Mạnh Hạo có phần động tâm, dựa theo lý giải của hắn với tu hành, sau Trảm Linh, trừ có được cảm ngộ ý cảnh ra, còn có thể luyện chế Trảm Linh Bảo.

Đem sát phạt chi ý của Trảm Linh đệ nhất đao dung luyện trong pháp bảo, dùng nguyên thần săn sóc, vậy có thể biến thành Trảm Linh Bảo của bản thân. Loại pháp bảo này, giống như tu ra tính mạng, uy lực cực lớn.

Hơn nữa căn cứ vào phôi thể pháp bảo mạnh yếu khác nhau, càng về sau, chênh lệch giữa hai bên sẽ càng lớn.

Ánh mắt Mạnh Hạo lóe lên, không hề né tránh, mà sau khi ước lượng, tay phải đột ngột bắt quyết. Trong khoảnh khắc hư ảnh một ngọn sơn phong hình thành trong tay Mạnh Hạo, khi chỉ về phía trước, ngọn sơn phong này ầm ầm lao thẳng tới chiến phủ đang càn quét một đám mấy trăm phù văn.

Khoảnh khắc tới gần, chiến phủ kia không hề hé tránh, lập tức va chạm với sơn phong. Tiếng nổ ầm vang, sơn phong tan nát, mà chiến phủ không hề thay đổi, nhưng lại đột nhiên dừng lại, giống như có linh, đứng sững ở đó.

Dường như trong ý thức của nó, từ khi có ký ức đến giờ, nó chưa từng bị công kích.

Mạnh Hạo cau mày, chiến phủ này còn mạnh hơn so với tưởng tượng của hắn. Đúng lúc này, chiến phủ như có phản ứng, xoay mạnh lưỡi phủ, lập tức nhắm chuẩn Mạnh Hạo.

Trên cây phủ, bay lên một đám sương đen, trong sương đen xuất hiện đôi mắt, nhìn thẳng về phía Mạnh Hạo. Âm thanh tức giận vang lên từ cây phủ, chiến phủ lập tức chuyển động, lao thẳng về phía Mạnh Hạo.

- Thú vị.

Mạnh Hạo hơi mỉm cười. Đoạn thời gian ở trong tường ngăn gió lốc này, thực sự đơn điệu nhàm chán, lúc này khó khăn lắm mới có một chút hứng thú, Mạnh Hạo há có thể rút lui.

Trước đó hắn chỉ thăm dò mà thôi, lúc này thấy chiến phủ lao tới, tay phải Mạnh Hạo đột ngột vung về phía trước. Trong khoảnh khắc ngoài cơ thể hắn ảo hóa ra hình ảnh sơn phong nghìn trượng, mà hắn dường như trở thành một người trong núi đá. Đôi tay hơi xòe ra, ngọn núi lập tức bành trướng một lần nữa, lớn đến năm nghìn trượng, va chạm với chiến phủ đang lao tới.

Ầm một cái, tiếng nổ ngập trời, khiến sương khói xung quanh cuộn trào, âm thanh cũng vang khắp bốn phương, theo gió trong gió lốc bay tới tận những nơi rất xa.

Trong tường ngăn gió lốc ở một nơi cực xa nơi này, đang có một con thuyền màu đen, kéo lá cờ màu đen đi tới trong gió lốc. Con thuyền này phát tán khí tức máu tanh, dường như trên đó nhuốm một tầng máu tươi.

Chỗ máu tươi này không ngừng ảo hóa ra từng cái phù văn màu máu, phối hợp với cánh buồm, bình an đi trong tường ngăn gió lốc mà Trảm Linh cũng phải cau mày này.

Gió không thể lay động con thuyền, tia chớp khoảnh khắc giáng xuống cũng uốn cong tránh đi, mà những phù văn kia giống như không nhìn thấy con thuyền, không hề động đậy, như đang ngủ say.

Trên con thuyền này, có mười mấy tu sĩ, vẻ mặt tái nhợt, hít thở gấp gáp, có vẻ sợ hãi nhìn xung quanh. Những người này đa phần là tu sĩ Nguyên Anh, chỉ có một số là Kết Đan.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK