Mục lục
Boss Là Nữ Phụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc cửa đá khép lại, kẻ đuổi theo đập lên cửa đá nghe “rầm” một tiếng thật nặng nề.

Rầm!

Mọi người lùi tít về sau, nhìn chằm chằm vào cửa đá, sợ cửa đá không chịu đựng được mà sẽ bị phá hỏng, thứ bên ngoài sẽ chạy được vào đây.

Rầm rầm rầm!

Mỗi một lần âm thanh vang lên lại như đánh lên quả tim của bọn họ, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Đại khái chừng một phút sau, tiếng va chạm biến mất, chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh.

Cả đám đợi một hồi lâu, xác định bên ngoài không còn tiếng gì nữa, rốt cuộc mới dám thở phào một hơi.

“Tại sao có thể như thế… hu hu… Tôi muốn ra ngoài… Hu hu hu, tôi muốn rời khỏi đây…”

Trong đội ngũ, ngoại trừ Diệp Dao thì còn một cô gái khác, người cất tiếng khóc ầm ĩ này chính là cô ta.

“Hiểu Đình, cậu đừng thế nữa, nhất định chúng ta có thể ra ngoài.” Diệp Dao ôm lấy Hiểu Đình an ủi, “Cậu phải mạnh mẽ lên.”

“Tôi muốn ra ngoài, Diệp Dao, tôi muốn ra ngoài, tôi nhớ ba mẹ.” Hiểu Đình bắt đầu nói năng lộn xộn.

“Chúng ta sẽ ra ngoài được.” Diệp Dao vỗ vỗ lưng Hiểu Đình, sắc mặt cô ta cũng trắng bệch, rõ ràng cũng đang rất sợ.

“Ôn Bắc… Cô không chết?”

Một nam sinh mặc áo ngụy trang cầm cái đèn pin đã gần như vỡ tan rọi về phía Thời Sênh. Thân mình hắn run run, có thể thấy rõ là hắn cũng đang sợ hãi.

Tầm mắt Thời Sênh dừng trên cửa đá, vừa rồi cô có dán phù lên đó, nhưng hiện tại…

Không thấy phù đâu cả!

“Ôn Bắc, nói chuyện với cô đó, đừng làm chúng tôi sợ.” Giọng của nam sinh mặc đồ ngụy trang đó càng run hơn.

Thời Sênh chiếu đèn pin vào mặt mình, thè lưỡi làm mặt quỷ.

“A!”

Một đám người sợ tới mức hét chói tai, dồn hết vào một góc, nhìn cô hoảng sợ.

“Cô ấy là người!” Diệp Dao chỉ vào phía đối diện, “Có bóng kia kìa.”

Thời Sênh bĩu môi, coi như cô lợi hại, còn có thể nhận ra ông đây là người.

Mọi người nhìn theo hướng tay của Diệp Dao, trên mặt rõ ràng là thả lỏng không ít.

Nam sinh mặc đồ ngụy trang lập tức nổi giận, “Ôn Bắc, cô dọa bọn tôi vui lắm sao? Chúng tôi là cố chủ của cô. Cô có tin là ra ngoài tôi sẽ không trả cô một phân tiền nào không hả?”

“Cậu còn muốn ra ngoài ư?” Thời Sênh cười lạnh một tiếng.

Nam sinh mặc đồ ngụy trang trừng mắt, thất thanh, “Cô có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.” Thời Sênh đưa đèn pin dời đi nơi khác, chống thiết kiếm thong thả đi về phía cửa đá.

Có người đứng chắn ở cửa đá, Thời Sênh trừng mắt một cái, ngữ điệu không có nửa điểm gợn sóng, “Tránh ra.”

“Chúng tôi thuê cô tới bảo vệ chúng tôi, cô mau dẫn bọn tôi ra ngoài.” Nam sinh mặc đồ ngụy trang vọt tới trước mặt Thời Sênh.

Thời Sênh rọi đèn pin lên cửa đá, thật sự không thấy lá bùa đâu cả, ngay cả bụi cũng không có.

Thứ kia vẫn còn ở trong căn phòng đá này sao?

“Ôn Bắc, cô đừng có làm bộ làm tịch nữa, lập tức mang bọn tôi ra ngoài.” Nam sinh kia thấy Thời Sênh không thèm để ý tới mình thì càng thêm tức giận, vươn tay túm lấy Thời Sênh.

Tay còn chưa chạm được vào Thời Sênh thì thiết kiếm lạnh như băng đã gác lên cổ hắn, “Muốn ra ngoài? Tự mà tìm đường, đừng có ở trước mặt ta lắm lời.”

“Ôn Bắc, cô là do bọn tôi bỏ tiền ra thuê.” Nam sinh trừng mắt nhìn cô với vẻ không thể tin.

“Thì sao, giờ tôi không muốn tiếp đơn hàng này nữa, có được không hả?” Thời Sênh đá văng nam sinh đó chỉ với một cú đưa chân, sau đó lại chĩa thiết kiếm về phía bọn họ, ngữ khí hung ác, “Cho dù tôi có giết hết nhóm các người thì cũng có ai biết chứ? Cho nên đừng có hoa tay múa chân với tôi, miễn cho kiếm của tôi bị bẩn.”

Mọi người đồng thời thay đổi sắc mặt.

Bọn họ tham gia vào hoạt động thám hiểm mạo hiểm này đều là giấu giếm gia đình. Nếu Ôn Bắc thật sự làm như lời đã nói, cho dù cô có giết chết hết bọn họ, ở trong mộ cổ này, làm sao mà ba mẹ họ có thể tìm được chứ?

Lời đe dọa của Thời Sênh rất có hiệu quả, ngay cả Diệp Dao cũng sợ, không còn ai dám sẵng giọng với cô nữa.

Bọn họ túm lấy nhau lui về một góc.

“… Thế phải làm sao bây giờ?”

“Chúng ta phải ra ngoài, tìm được mấy người Bùi Diệp. Bọn họ có súng, hơn nữa ai cũng thân thủ bất phàm, đi theo bọn họ có khi có thể ra ngoài.”

“Tôi cũng đồng ý.”

“Nhưng mà, làm sao chúng ta có thể ra ngoài đây, lỡ như Háo Tử còn ở bên ngoài thì sao?”

Háo Tử chính là người vừa truy đuổi bọn họ. Bọn họ không biết anh ta dính vào cái gì mà đột nhiên lại nổi điên như thế.

Hiểu Đình nức nở nói: “Háo Tử… Anh ấy còn có thể khỏe lại không? Chúng ta không thể bỏ anh ấy lại.”

Hiểu Đình là bạn gái của Háo Tử, giờ xảy ra chuyện như thế, mọi người chỉ có thể im lặng.

“Hiểu Đình…” Nam sinh mặc đồ ngụy trang nhìn cô ta, “Chúng ta không biết Háo Tử bị làm sao. Chúng ta không thể mạo hiểm được. Trước hết chúng ta nghĩ cách đi ra ngoài đã, sau đó tìm người tới cứu Háo Tử.”

“Nhưng mà…” Hiểu Đình nói tới đây thì nghẹn lại, hai mắt cô ta đẫm lệ nhìn đồng bạn, cuối cùng lại không nói gì nữa.

Diệp Dao nói ra vấn đề mấu chốt, “Hiện tại, quan trọng nhất là làm sao chúng ta có thể ra ngoài đây?”

Nam sinh mặc đồ ngụy trang liếc nhìn về phía Thời Sênh một cái rồi đưa mắt ra hiệu cho đồng bạn, thấp giọng nói: “Chắc chắn cô ta muốn ra ngoài, chúng ta cứ đi theo cô ta.”

“Nhưng cô ta đe dọa chúng ta…” Có người lo lắng.

“Chúng ta đi theo từ phía xa thôi, không lại gần là được.”

Lúc đi bọn họ có hơn mười người, giờ chỉ còn năm người, ngoại trừ hai cô gái là Diệp Dao và Hiểu Đình thì còn có ba nam sinh khác.

Nam sinh mặc đồ ngụy trang là người có tiếng nói nhất, cũng là người có chủ kiến nhất. Hắn đã nói như thế, những người kia im lặng một chút rồi cũng đồng ý với đề nghị của hắn.

“Hiện tại nghỉ ngơi cho tốt đi, có cô ta ở đây thì chắc là an toàn thôi.” Nam sinh mặc đồ ngụy trang ngồi xuống một chỗ, “Chúng ta phải nhanh chóng khôi phục lại sức lực…”

Nam sinh mặc đồ ngụy trang còn chưa nói xong, Thời Sênh ở bên kia đã có động tĩnh, cô đã mở cửa đá ra, bước ra ngoài.

Nam sinh mặc đồ ngụy trang nhìn trân trối, đợi sau khi Thời Sênh ra khỏi cửa đá, hắn vội vàng nhảy dựng lên, “Mau đuổi theo.”

“A… Nhưng mà tôi không đi nổi nữa.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hiểu Đình tái nhợt.

Cửa đá thong thả khép lại, nam sinh mặc đồ ngụy trang thô lỗ kéo Hiểu Đình lên, “Nhanh lên.”



Vì chân bị thương nên Thời Sênh cũng không đi nhanh được, trước mặt là một con đường rộng rãi.

Trên đường lát đá phô, nhìn rất trơn láng, Thời Sênh có thể nhìn thấy bên trên đó có vết máu, vết máu kéo dài từ cửa phòng đá về phía xa.

Trong mộ cổ có rất nhiều chủng virus và vi khuẩn, người lúc nãy có lẽ đã bị nhiễm một loại bệnh độc gì đó.

Nơi này chỉ có một đường, chỉ có thể đi theo vết máu này.

Lúc đi tới một góc cua, một bóng đen đột nhiên xông tới, Thời Sênh giật lùi về sau, thiết kiếm bổ tới.

Thiết kiếm bổ lên vai bóng đen kia, toàn bộ cánh tay kẻ đó bị chặt đứt, thân mình bóng đen kia ngã rầm xuống đường, nằm im không động đậy nữa.

Chết?

Thời Sênh đợi một chút, cầm đèn pin soi, đây là kẻ ở ngoài phòng đá lúc nãy, nhưng lúc này trên người hắn có nhiều vết cắn xé, một chất lỏng màu đen chảy ra từ miệng vết thương.

“Cô giết anh ấy…” Hiểu Đình từ đằng sau xông lên, cũng không dám tới gần thi thể kia mà chỉ tức giận trừng mắt với Thời Sênh, “Vì sao cô lại giết anh ấy?”

“Giết người còn cần lý do sao?” Thời Sênh cười nhạo, “Huống hồ hắn còn không phải là người.”

Giết người không cần lý do ư?

Không cần lý do thì chỉ có bọn biến thái thôi.

“Vì sao cô lại giết anh ấy, biết đâu anh ấy còn có thể cứu được, cô là hung thủ giết người!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK