Mục lục
Boss Là Nữ Phụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Anh giơ tay ra ngoài làm gì?" Thời Sênh kéo tay Tây Ẩn vào, đồng thời đóng cửa kính lên.

Tây Ẩn nắm lấy tay cô, cười cười.

Thời Sênh cũng chẳng thu tay lại, một tay lái xe, mắt nhìn qua bên đường. Vừa rồi, cô cũng nhìn thấy… cánh đồng hoa kia đột nhiên như cuộn lên.

Nhưng Tây Ẩn không nói, cô cũng không định hỏi, vì dù gì thì chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cô.

Thời Sênh dừng xe ở nơi chẳng có ai, Tây Ẩn đột ngột nhào tới hôn vào môi cô một cái.

Nhẹ nhàng âu yếm một chút, anh mới thấp giọng hỏi: "Rõ ràng là em cũng nhìn thấy, sao em không hỏi gì?"

Thời Sênh chống tay lên ngực anh, trốn về sau, "Anh có muốn kể cho em nghe không?"

"Nếu em muốn biết, anh sẽ kể em nghe!" Tây Ẩn chăm chú nhìn cô.

Thời Sênh chớp mắt, trong đồng tử phản chiếu khuôn mặt đẹp trai của hắn, ánh mắt Tây Ẩn hơi tối đi, lại một lần nữa phủ lên môi cô.

Khi Tây Ẩn buông Thời Sênh, khuôn mặt cô ửng đỏ, sao kĩ năng hôn của tên này bỗng nhiên trở nên lợi hại thế nhỉ?

Suýt nữa không kìm chế được.

"Nơi ấy… Đã có rất nhiều người trong Huyết Tộc phải bỏ mạng." Giọng Tây Ẩn nhẹ nhàng, nếu như không phải vì trong xe quá yên ắng, thì cô cũng chẳng thể nào nghe thấy được.

Cô quay đầu nhìn Tây Ẩn, Tây Ẩn đang nhìn cô, miệng nở một nụ cười nhẹ.

Nụ cười ấy không hề ấm áp, mà mang một chút gì đó cổ quái.

"Do anh giết!" Đôi môi anh mấp máy.

Thời Sênh trân trân nhìn Tây Ẩn, trong lòng thấy giận dữ. Anh vẫn đang thử lòng cô sao?

Tên thiểu năng này!

Thở dài vài hơi, cô mới có thể hạ hoả, nhếch mép: "Em chẳng quan tâm anh đã làm những gì, anh muốn gì. Cho dù bây giờ anh có giết cả Huyết Tộc, em cũng đứng về phía anh, anh hiểu không?"

Tây Ẩn bắt đầu buông lỏng bàn tay đang siết chặt, khuôn mặt dần tươi tỉnh hơn.

Hắn mò mò cổ tay, Thời Sênh nhìn thấy một sợi dây chuyền đỏ xuất hiện trong tay hắn. Hắn cầm lấy tay Thời Sênh và buộc lên cho cô.

"Cái này…"

Nếu cô nhớ không nhầm, cô từng thấy sợi dây ấy trong bức tranh của Di Nại.

Cậu bé đó là hắn sao?

Bức tranh đó từ đâu mà Di Nại có?

"Chỉ là một sợi dây thường, nhưng là sợi dây gia truyền của gia tộc anh, nó tượng trưng cho thân phận của em." Tây Ẩn thấp giọng giải thích, "Thân phận là vợ của Tây Ẩn."

Tây Ẩn ngước đầu lên, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, "Đây là sự lựa chọn của em, Di Nại, em hết cơ hội quay đầu rồi!"

Thời Sênh hé môi cười, véo má hắn, nói đầy vẻ xấu xa: "Ai mà thèm quay đầu, em chỉ mong chúng ta đồng sinh, đồng tử!"

Tây Ẩn như bắt được ý, liền phụ hoạ: "Là người phụ nữ của anh, thì nên có giác ngộ như vậy, anh sống thì em không thể chết, anh chết thì em không thể sống."

Thời Sênh chau mày, so với hắn, cô thấy mình hơi ích kỉ một chút, người không vì mình, trời tru đất diệt, huống chi, đó lại là người mà cô thích.

Bây giờ thì… mặc kệ hết, dù gì cô cũng sẽ tìm thấy hắn.

Nhưng… cái tên này chẳng cầu hôn gì, thế này mà coi như là cưới rồi á?

Đừng có mơ!

Sợi dây đó đeo lên tay Tây Ẩn thì biến mất, nhưng đeo lên tay Thời Sênh thì không.

Thời Sênh ngồi ở ghế lái, lắc lắc cổ tay, chăm chú nhìn viên đá sáng lóng lánh kia dao động.

Tây Ẩn buồn cười nhìn hành động ấu trĩ của cô.

"Bức tranh ấy… " Thời Sênh buông tay, quay người, mặt có vẻ hơi nghi hoặc.

"Là mẹ anh vẽ." Tây Ẩn tiếp lời một cách tự nhiên. "Đó chỉ là một nửa, còn một nửa nữa, chừng nào có thời gian, anh dẫn em đi xem."

Hắn kéo cô từ phía vô-lăng về phía mình, ngón tay xoa xoa sợi dây hồng trên cổ tay cô, gác cằm lên trán cô, "Anh chưa bao giờ nhìn thấy bức tranh hoàn chỉnh nào, mẹ anh nói, chờ ngày nào đó anh tìm thấy người giữ một nửa còn lại, người đó sẽ mang lại hi vọng cho anh."

"Nhưng… khoảng cách tuổi tác của chúng ta khá lớn." Thời Sênh ngơ ngác, mẹ của Tây Ẩn… là từ đời thuở nào rồi.

Làm sao bà dám khẳng định nửa bức tranh còn lại trong tay của một cô gái? Lỡ trong tay một… thằng nào đó thì sao?

Tây Ẩn nắm chặt tay Thời Sênh, không nói gì.

Điều quan trọng là… chẳng phải họ đã gặp nhau rồi sao?

Hai người cứ dây dưa trong xe, mãi đến khi màn đêm sắp buông, Thời Sênh mới nhớ đến chuyện quan trọng.

"Ôi, lo mê sắc đẹp làm lỡ chuyện mất rồi!" Thời Sênh xoa đầu Tây Ẩn.

Một lọn tóc của Tây Ẩn dựng lên, nhìn vô cùng đáng yêu.

Thời Sênh suýt không kìm được mà "thịt" hắn trong xe luôn rồi.

Đúng là… dại trai lỡ việc mà!

Nếu rớt vào thời cổ đại, cô chắc hẳn sẽ là một hôn quân mất!

...

Thành cổ vào đêm, đèn giăng khắp chốn, tường vi cùng đua nhau toả ngát hương thơm.

Thời Sênh vẫn mặc chiếc váy đen, khoác tay Tây Ẩn bước vào trong.

"Xin cho coi thiệp mời." Người gác cửa đứng bên ngoài cảm thấy có chút kì lạ, sao mãi bây giờ mới tới?

Nhưng hai người này quả thực rất đẹp, đứng cạnh nhau đúng là như trời đất tạo thành.

Uhm…

Cô gái kia lại có vẻ quen quen…

Tấm thiệp mời trên tay Thời Sênh không có tác dụng gì, nên cô nhìn qua Tây Ẩn.

Tây Ẩn: "…" Nhìn hắn làm cái gì, hắn cũng có thiệp mời đâu.

Thôi được, không phải không có, mà là hắn đã vứt đi rồi.

Thời Sênh: "…"

Đã bảo là đi đến đây để ra vẻ phách lối cơ mà? Là phản diện đại nhân, lẽ nào anh không nên dùng mặt để qua cửa sao?

Tây Ẩn rất vô tội, tại đẳng cấp của bọn chúng quá thấp, mới không biết hắn đấy chứ.

Hai người trao đổi bằng ánh mắt, gã canh cửa vẫn chờ đợi hai người với ánh mắt kì lạ.

Lẽ nào họ định lẻn vào trong tiệc?

Thời Sênh muốn nổi khùng luôn. Giờ còn ra vẻ huênh hoang cái rắm gì nữa?

Vào còn không vào được.

Cô đành rút điện thoại, gọi Thụy Y ra đón cô.

Thụy Y có vẻ vừa thoát ra khỏi một đám phụ nữ, người nồng nặc mùi nước hoa, còn quần áo thì xộc xệch.

"Tiểu công chúa, sao em lại bị giữ lại ngoài này rồi?" Thụy Y lao tới như muốn ôm chầm lấy Thời Sênh, Thời Sênh vội lùi ra phía sau Tây Ẩn. Ngay khi Thụy Y chỉ còn cách Tây Ẩn một bàn tay, hắn bỗng dừng lại, mặt biến sắc rất nhanh.

Chậm rãi hạ vai, hành lễ theo kiểu quý tộc: "Tây Ẩn đại nhân!"

Trong lòng hắn lại thầm phỉ nhổ bôi bác.

Đại nhân cái thá gì mà chẳng được vào cửa nữa.

Công chúa nhỏ nhà hắn mà theo tên này, chắc còn phải chịu khổ dài dài. Không được, phải nhanh chóng điều chỉnh lại tam quan của tiểu công chúa, tìm cho cô một người đàn ông khác tốt hơn mới được.

Tây Ẩn hé môi, "Anh vợ không cần đa lễ!"

Clgt?

Anh vợ… là thế chóe nào?

Thụy Y nhìn Thời Sênh, Thời Sênh cong mắt cười, đưa cổ tay lên vẫy vẫy.

Thụy Y nhìn thấy sợi dây ở cổ tay cô, sắc mặt lại thay đổi nhanh chóng, rồi quay qua nhìn Tây Ẩn với ánh mắt dò xét.

Hắn chỉnh lại y phục, chỉnh lại tư thế cho nghiêm chỉnh, nghiêm mặt, nói với vẻ nghiễm nhiên: "Gọi thêm vài tiếng anh vợ xem nào!"

Thời Sênh: "…"

Sao anh không làm theo lẽ thường chứ?

Tây Ẩn cũng cảm thấy cạn lời với hành động này của Thụy Y, nhưng hắn vẫn gọi vài tiếng anh vợ… Dù sao đây cũng là người nhà của cô, tuy không cùng huyết thống, nhưng nhìn cô có vẻ rất yêu quý họ.

Ánh mắt kỳ dị của Thời Sênh nhìn về phía Tây Ẩn, anh chàng này cũng dân dã quá nhỉ!

"Thôi được rồi, thôi được rồi! Đừng tưởng cậu gọi tôi vài tiếng mà tôi chấp nhận cậu nhé! Nói cho cậu biết, công chúa nhỏ nhà tôi mà chịu uất ức gì, tôi lột da cậu!" Thụy Y vừa nói, vừa dẫn hai người vào trong.

Chỉ còn lại người gác cửa đang miên man suy nghĩ: Người vừa rồi là Di Nại Điện hạ? Chẳng phải Di Nại Điện hạ tới từ lâu rồi sao? Cô ấy đi ra khi nào thế? Sao họ không nhìn thấy? Với lại, Di Nại Điện hạ có người yêu từ bao giờ vậy?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK