Mục lục
Boss Là Nữ Phụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thời Sênh đói đến mức không muốn ra khỏi cửa, trước đó Lương Cách gửi cho cô một tin nhắn, nói là đã xin phép nghỉ học cho cô, cô cũng không cần phải đến trường.

"Sao anh lại bị thương?" Thời Sênh nhìn Tây Ẩn thoải mái ung dung ngồi trên ghế sô pha, hoàn toàn không có khái niệm đang ở nhà người khác.

Rõ ràng hắn thích nghi tương đối nhanh.

Tây Ẩn ngẩng đầu, trên lông mày như kèm theo cả ý cười, "Cô muốn giúp tôi báo thù để lấy lòng tôi à?"

"Nếu như vậy có thể lấy lòng anh được, thì tôi không ngần ngại." Thời Sênh trả lời hắn một cách chắc chắn.

Giết một người thôi mà, có gì khó đâu.

Khóe mắt Tây Ẩn đột nhiên hiện lên tia coi thường, làm Thời Sênh tức giận, hắn biểu hiện như vậy là có ý gì.

Không tin cô hay là không tin tưởng cô.

"Anh nói đi, là ai làm, ông đây sẽ giết chết hắn ngay lập tức." Thời Sênh đi lại bên hắn, một tay đặt lên chiếc ghế sô pha, khí thế hừng hực nói với hắn.

"Cô không phải là đối thủ của hắn." Tây Ẩn cụp mắt xuống, lãnh đạm nói.

"Nực cười, không có người nào mà tôi không thể giết được." Thời Sênh ngông cuồng hừ lạnh.

Đến đám thần kinh đó bản cô nương cũng xử đẹp được, chứ đừng nói đến người thường.

Hắn còn có thể lợi hại hơn cả trời chăng?

Tây Ẩn: "..." Cô gái này có khuynh hướng bạo lực?

Mở miệng ra là giết chết, không có chút khí chất nào của con gái cả.

Tây Ẩn đứng dậy, chuyển đề tài khác, "Tôi phải ở đây tĩnh dưỡng vài ngày."

"Anh vẫn muốn đi?" Thời Sênh nhíu mày

Đã vào cửa của bà đây, mà vẫn muốn đi, anh định coi nơi đây của bà là khách sạn sao?

"Tôi khỏi rồi đương nhiên sẽ đi khỏi đây," Hắn không đi thì ở đây làm gì?

"Đừng có mơ." Mặt Thời Sênh cười tà khí, giọng mềm mỏng nhẹ nhàng, "Anh dám đi thử xem."

Tây Ẩn: "..." Có phải hắn gặp phải biến thái rồi không.

Bây giờ hắn đi còn kịp không.

"Đừng có nghĩ làm như thế thì tôi sẽ để ý đến cô." Tây Ẩn ngước mắt nhìn Thời Sênh

Định dùng thủ đoạn này để thu hút sự chú ý của hắn, hắn không thể không công nhận là thủ đoạn này rất đặc biệt.

"Ai cần anh để ý." Thời Sênh lườm anh, "Tôi để ý anh là được rồi."

Lông mày Tây Ẩn hơi chau lại, hắn đột nhiên đổ người áp sát Thời Sênh, tròng mắt pha lẫn ánh sáng màu vàng kim xông thẳng vào đáy mắt của Thời Sênh.

Thời Sênh không ngại ngùng nhìn hắn.

Tây Ẩn đưa tay nâng cằm Thời Sênh, khóe miệng cũng hơi nhếch lên, "Cô to gan lắm, nếu đã không sợ chết, thì lại gần đây với tôi nào."

Thời Sênh gạt tay hắn ra, lùi về phía sau một khoảng cách an toàn, trước khi chưa xác nhận chính xác hắn là Phượng Từ, thì cô không muốn có bất kỳ sự tiếp xúc thân mật nào với hắn.

Dám động tay động chân với cô, đợi sau khi cô xác nhận xong sẽ tính sổ với hắn.

Không phải Phượng Từ thì đánh cho chết luôn.

Còn là Phượng Từ?

Vậy thì lên giường rồi đánh.

Tây Ẩn không biết đào đâu ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau đầu ngón tay, cứ như vừa rồi hắn đụng phải thứ gì đó rất bẩn.

Thời Sênh: "..."

Chúc mừng Tây Ẩn tiểu công tử, ngươi đã dụ sự chú ý của bản thiếu thành công.

...

Thời Sênh lên tầng trên, cô sợ rằng ngồi với tên tiểu tử này một lúc nữa, cô không nhịn được lại chém chết hắn.

Thời Sênh chuyển chiếc quan tài ra khỏi phòng, rồi vứt vào nhà kho.

Các bài trí khác trong căn phòng cũng đưa bớt ra ngoài một chút, vốn dĩ là một không gian chật hẹp, bây giờ lại lập tức rộng rãi hơn hẳn.

Ánh sáng chiếu vào bức tranh trên tường, khi nhìn bức tranh đó Thời Sênh luôn luôn cảm thấy không thoải mái.

Nghĩ ngợi một lúc, cô liền tháo bức tranh xuống, đang định cất đi, thì phía sau truyền đến một âm thanh nhỏ.

"Bức tranh đó cô lấy từ đâu về vậy."

Thời Sênh nghiêng đầu nhìn người đang đứng ngoài cửa, Tây Ẩn đứng chắn ở khung cửa, trang phục đơn giản, nhưng không không giấu được vẻ nho nhã cao quý trên người hắn.

Thời Sênh cuộn bức tranh lại, rồi cất vào hộp tranh ở bên cạnh, "Không biết, từ khi tôi nhớ được mọi chuyện, thì nó đã ở đây."

Trong trí nhớ của nguyên chủ, không có xuất xứ của bức tranh này, trong trí nhớ của cô, dường như bức tranh này luôn ở đây.

"Vậy tại sao bây giờ cô lại cất nó đi."

"Anh không thấy nó quá bức bối sao?" Thời Sênh ngẩng đầu, đôi mắt trầm tĩnh.

Tây Ẩn yên lặng một hồi, đột nhiên cười nói: "Tôi rất thích."

Thời Sênh nhíu mày.

Tây Ẩn lại nói: "Tôi muốn nhìn thấy nói."

"Muốn tôi theo ý anh?"Thời Sênh nhếch miệng cười như không cười.

"Đến chuyện này cô cũng không làm được, thì cô dựa vào gì để nói rằng thích tôi?" Tây Ẩn nói như lẽ đương nhiên, ánh mắt lại có vẻ coi thường.

"Bởi vì anh đẹp trai." Định lầy lội à? Bản cô nương đây mà giở trò lầy lội ra, thì chính mình còn thấy sợ.

Tây Ẩn: "..."

Ha, quả nhiên là vì dung mạo này của hắn.

Cô nàng nông cạn.

Hắn thu lại ý cười, đặt một tờ giấy lên chiếc tủ ở bên cạnh, "Đây là thứ tôi cần."

Thời Sênh tiến đến, cầm tờ giấy lên xem một lượt.

Sau đó nhìn Tây Ẩn một cách khó hiểu.

Khóe môi Tây Ẩn cong lên, "Muốn lấy lòng tôi, thì hãy làm theo những gì tôi nói."

Thời Sênh liền ném tờ giấy vào thẳng mặt Tây Ẩn, cười lạnh nói: "Đừng có ngang ngược với tôi, tôi mà ngang lên, đến bản thân tôi cũng phải thấy sợ đó."

Tờ giấy bay là là trên mặt đất.

Tây Ẩn: "..." Chính cô nói thích hắn cơ mà?

Đồ giả dối.

Thời Sênh cầm bức tranh đi ra ngoài, đi được hai bước thì ngoảnh đầu lại, chỉ vào căn phòng đối diện, "Anh ngủ ở căn phòng đó."

Tây Ẩn nhíu mày, cửa phòng của căn phòng đó đang mở, bên trong chẳng có đồ đạc gì cả.

Hắn nhìn quanh căn phòng của Thời Sênh, "Tôi muốn ngủ ở đây."

"Nếu không sợ buổi tối tôi đè anh ra thì cứ tới đi." Lông mày Thời Sênh cong lên, vừa cười vừa nói.

Tây Ẩn: "..." Cô nàng không biết xấu hổ.

Hắn giơ chân đạp lên tờ giấy, có chút tức giận bước vào căn phòng đối diện.

Thời Sênh nhìn chằm chằm hồi lâu vào tờ giấy trên đất.

...

Thỏi Sênh thấy vụ ma cà rồng này không những yếu ớt, mà còn rất phí tiền.

Cái gì cũng phải đặt làm thủ công, lại còn bắt buộc phải là hàng ngoại quốc.

Đợi Thời Sênh gọi điện thoại xong, xác nhận có tất cả những thứ đồ này, tiền trong thẻ của nguyên chủ cũng giảm đi không ít.

Ma cà rồng kiếm tiền như thế nào?

Có ai nói với cô đâu!

Hình như ma cà rồng không cần kiếm tiền, ngược lại còn rất rất giàu có.

Thời Sênh mở máy tính, trước tiên tìm kiếm vài thông tin về thế giới này.

Sau khi xem qua, mới mở phần mềm chứng khoán thần kỳ.

Tiểu công tử nhà giàu online!

Đầu tư số tiền cuối cùng trong thẻ vào thị trường chứng khoán, Thời Sênh nghèo đến mức phải ăn đất rồi đây.

Đói quá.

Xoa xoa bụng, Thời Sênh đứng dậy ra khỏi phòng, phòng đối diện vẫn đóng chặt cửa, cũng không biết hắn đang làm gì trong đó.

Trong lúc cô đang nhgi ngờ, thì cánh cửa phòng đột nhiên bị kéo ra.

"Ra ngoài ăn cơm." Tây Ẩn nhìn cô.

Thời Sênh chau mày, "Anh muốn uống máu?"

Thức ăn của ma cà rồng không phải là máu sau? Không ngờ nhân vật phản diện đại nhân lại là nhân vật phản diện đại nhân như thế này.

"Ăn cơm." Giọng Tây Ẩn nặng trịch

Hắn nhấn mạnh như vậy, Thời Sênh đột nhiên phản ứng lại.

"Anh là ma cà rồng thì ăn cơm cái gì chứ?" Thời Sênh không còn gì để nói.

Ăn xong không sợ không tiêu hóa được à.

Ánh mắt Tây Ẩn như muốn thiêu đốt Thời Sênh.

Thời Sênh xòe hai bàn tay ra, "Không có tiền, chúng ta ăn đất thôi."

Tên tiểu tử này nhất định muốn đi tới chỗ ăn một bữa cơm mất cả vạn tệ, bây giờ cô làm gì có tiền cho hắn tiêu chứ.

Tây Ẩn: "..."

Hắn quay người trở lại phòng, rồi lập tức lại quay ra, đưa cho cô một cái thẻ.

Cái thẻ trông rất bình thường, không phải là thẻ đen không hạn mức gì đó.

Thời Sênh: "..." Hay lắm, phản diện đại nhân cực kỳ bình dân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK