Mục lục
Cô Vợ Ngọt Ngào: Lão Công, Ôm Một Cái
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đường Vũ Nhu yếu ớt ngồi dậy từ giường bệnh, cô nhìn xung quanh, phát hiện trong phòng bệnh trừ cô ra, không có một ai.

Phó Tư Thần không có đến đây sao?

Cô đặt tay lên vùng bụng dưới phẳng lì của mình, vẫn còn cảm thấy cơn đau lờ mờ, con của cô đáng lẽ vẫn còn ở đó.

Y tá đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Đường Vũ Nhu đang ngồi trên giường bệnh, ngữ khí không ổn nói: “Cô có dấu hiệu sẩy thai, ba tháng đầu tốt nhất là nên ít vận động lại, nằm xuống.”

Đường Vũ Nhu nhìn cô y tá có sắc mặt kiêu ngạo, ánh mắt lạnh lùng nói: “Cô là gì, mà dám nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó, biết tôi là ai không?”

Cô y tá cười nhạo một tiếng: “buổi họp báo hôm nay xôn xao dư luận, ngôi sao lớn đầy rẫy thị phi, tôi đương nhiên là biết cô rồi!”

Đường Vũ Nhu tức đến nỗi lồng ngực phập phồng, hôm nay mới thua một ván, đến cả một y tá nhỏ như vậy cũng dám lên mặt với cô.

Đợi khi cô trở thành bà Phó, cô nhất định sẽ đuổi cô y tá khó ưa này!

Nắm lấy cái gối kê đầu dưới thân, Đường Vũ Nhu ném về phía cô y tá: “cút!”

“Còn tưởng rằng mình là vị hôn thê của cậu Phó sao, thị phi bê bối, tôi không tin cậu Phó vẫn cần cô!”

Sau khi y tá rời đi, Đường Vũ Nhu nằm trên giường khóc lóc.

Nhưng cô biết, khóc, là một loại biểu hiện vô cùng yếu đuối và hèn nhát.

Cô không thể khóc, khóc không thể giải quyết được vấn đề gì.

Lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho Hà Mỹ Quyên.

Vang lên một hồi lâu, mới có người bắt máy, giọng nói khó chịu của Hà Mỹ Quyên vang lên: “cô còn gọi cho tôi làm gì, cha của Tư Thần đã về rồi, hôm nay nhìn thấy tin tức, đã mắng tôi một trận, còn bắt tôi trong vòng nửa tháng không được ra ngoài! Còn Tư Tĩnh, cô ấy bị cô hại thảm rồi, bây giờ ở phía đồn cảnh sát là người nhà chúng ta ra mặt, cũng không khẳng định sẽ thả cô ấy ra ngoài!”

Đường Vũ Nhu bị sốc.

Hôm nay người giúp đỡ Đường Tâm Nhan, rốt cuộc là đến từ đâu?

Nhà họ Phó cũng là một trong những gia đình có tiếng ở An Thành, cả doanh nghiệp và chính phủ đều có quan hệ với nhau, không thể nào đến Phó Tư Tĩnh sẽ không được tại ngoại—-

Trừ phi có nhân vật ở phía sau chỉ thị.

Đường Vũ Nhu cắn chặt môi, cố nén sự sợ hãi, nheo mắt lại nói với Hà Mỹ Quyên: “Tôi đang mang thai con của Tư Thần, tôi muốn ở trong nhà họ Phó để dưỡng thai, chuyện này cô giúp tôi sắp xếp, nếu không, bí mật của cô tôi sẽ công khai cho mọi người biết!”

“Đường Vũ Nhu cô dám?!”

“Yêu cầu của tôi mà làm không được, cô coi tôi dám hay không?”

Không để cho Hà Mỹ Quyên có cơ hội nói, Đường Vũ Nhu ngắt điện thoại.

Cô dựa vào giường, nhìn ra màn đêm đen bên ngoài cửa sổ, nhớ lại những đau khổ mà mình đã từng chịu đựng bao năm qua, nước mắt lưng tròng.

Tại sao Đường Tâm Nhan được sinh ra để có được những thứ tốt nhất, nhưng cô lại phải tiếp nhận những thứ bẩn thỉu nhất trên đời này.

Hiện tại cô thành ra như vầy, đều là bị ép buộc!

….

Ba ngày sau.

Đường Tâm Nhan mới sáng sớm đã bị bác sĩ gọi đến phòng làm việc.

“Bệnh tình của mẹ cô không mấy khả quan, bắt buộc trong vòng một tuần phải tiến hành phẫu thuật, không thể trì hoãn lâu hơn nữa.”

Đường Tâm Nhan nghe thấy lời của bác sĩ, cả người run lên: “tỷ lệ thành công của cuộc phẫu thuật là bao nhiêu?”

“Bệnh viện chúng tôi là bệnh viện tốt nhất đã đích thân thực hiện ca phẫu thuật nhưng tỷ lệ thành công cũng chỉ có hai bậc.”

Đường Tâm Nhan nhắm mắt lại: “nếu như là bác sĩ James thì sao?”

“Nếu như có thể mời bác sĩ James, xác suất có thể tăng lên 50%. Nhưng cô Đường, bác sĩ James không phải là người muốn mời là mời được.”

Từ văn phòng bác sĩ bước ra, Đường Tâm Nhan được biết bác sĩ James đang đi nghỉ ở một ngôi làng cách An Thành hơn ba trăm ki lô mét.

Hai ngày này ông bận chuẩn bị cho ngày giỗ của vợ mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK