Mục lục
Cô Vợ Ngọt Ngào: Lão Công, Ôm Một Cái
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trước đây, mỗi khi ai đó nhắc đến Mạnh Bạch Chỉ, Mặc Trì Uý đều thay đổi sắc mặt.

Bởi vì điều này, ít người đề cập đến cô ấy trước anh ta.

Nhưng hiện tại, Diệp Vi Nhã dám to gan nhắc tới, nhưng anh ta cũng chẳng phản ứng gì, vẫn cứ lãnh đạm trầm mặc như thường: “Tôi đang tìm cô ấy.”

Một tia vui mừng lóe lên trong mắt Diệp Vi Nhã, mặc dù cô ấy thích anh Mặc nhưng nếu chị Mạnh trở lại, cô ấy vẫn sẽ chúc phúc cho họ.

Suy cho cùng, trong lòng cô, chỉ có người phụ nữ như chị Mạnh mới xứng với anh ấy.

Về phần Đường Tâm Nhan, hứ, chỉ là một diễn viên không lên được sân khấu.

“Vậy thì tốt quá rồi, sau khi anh tìm được chị Mạnh, nhất định phải báo với em đầu tiên đó. Chị ấy đã mất tích mấy năm rồi. Em thực sự nhớ chị ấy muốn chết đi được.”

Mặc Trì Uý nhàn nhạt nói một tiếng “ừm”.

Trước khi Diệp Vi Nhã rời văn phòng, cô ta nhìn Mặc Trì Uý một cái nhìn ân cần.

Nhắc đến chị Mạnh, mặt anh ta không vui cũng không buồn, điều này thực sự khiến người ta không nhìn ra được anh ta đang nghĩ gì.

Tình cảm anh ấy với chị Mạnh nhiều năm như vậy, anh ấy chắc sẽ không thực sự quen chị ấy mà yêu Đường Tâm Nhan, đúng không?

Không lâu sau khi Diệp Vi Nhã rời văn phòng, Mặc Trì Uý nhận được tin nhắn từ Đường Tâm Nhan.

Cô hẹn anh gặp mặt tại một nhà hàng Trung Quốc.

Đường Tâm Nhan đã trong lòng đã có quyết định rồi.

Trước khi phá thai, trước tiên phải ký đơn ly hôn với Mặc Trì Uý.

Đêm nay là lần đầu tiên cô chủ động hẹn anh, cũng là lần cuối cùng cô hẹn anh.

Cuộc hôn nhân của họ, sớm thôi, sẽ được đặt một dấu chấm hết.

Nghĩ đến đây, tim cô chợt thắt lại, như thể bị một người nào đó bóp chặt, cơn đau khiến cô khó thở.

Cô đến nhà hàng trước và chuẩn bị thật kĩ.

Cô ấy trang điểm và mặc một chiếc váy đen kiểu Hepburn, với mái tóc dài xoăn ngang vai, chân đi giày cao gót. Cô ấy vừa có khí chất của một cô gái, vừa có khí chất một phụ nữ, mảnh mai và xinh xắn.

Cố Nhiễm Nhiễm chở cô đến nhà hàng, trước khi xuống xe để cô suy nghĩ sẽ nói gì với Mặc Trì Uý, đừng quá bốc đồng.

Đường Tâm Nhan không cảm thấy cô ấy hấp tấp, cô ấy chỉ không nỡ từ bỏ cuộc hôn nhân này, nhưng cô ấy thật sự không còn mặt mũi nào để tiếp tục sống chung với Mặc Trì Uý nữa.

Chính cô còn không xem mình ra gì, thì có tư cách gì ngăn cản Mộ Chỉ tìm kiếm hạnh phúc của mình?

Đi đến ghế mà cô đã đặt trước, cô ấy mở cửa.

Cô sững sờ khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang đứng trước cửa sổ.

Cô ấy đến đây sớm hơn mười phút, làm sao anh ấy có thể đến sớm hơn cô cơ chứ?

Anh cởi áo khoác ngoài, mặc áo sơ mi đen và quần tây đen, anh vô cùng lạnh lùng, giữa đầu ngón tay có điếu thuốc, yên tĩnh và lạnh lẽo.

Từ góc nhìn của cô, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh, đẹp trai, thanh tú và cao quý, giống như tiên giáng trần, không thể tìm ra khuyết điểm nào.

Đường Tâm Nhan mũi đau vô cùng.

Anh không biết mình đang nghĩ gì, sau khi cô đi vào, anh cũng không quay lại, vẫn lặng lẽ đứng đó.

Đường Tâm Nhan thu lại ánh mắt và nhìn chiếc bàn tròn dọn lên đầy ắp món ăn, những món dọn lên đều là món cô thích ăn. Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực chờ sắp rơi.

Người đàn ông bất động như một tác phẩm điêu khắc cuối cùng cũng quay lại nhìn cô.

Đôi mắt anh sắc như kiếm, như muốn chia đôi cô ra.

Đường Tâm Nhan bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh, cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng: “Ăn cơm trước đi, ăn xong em có chuyện muốn nói với anh.”

Mặc Trì Uý đi tới, dập tàn thuốc trong gạt tàn thuốc: “Nói cái gì?”

“Ăn trước.”

Mặc Trì Uý cười lạnh: “Em cho rằng anh ăn ngon sao?”

Đường Tâm Nhan nhìn sắc mặt lạnh lùng của anh, cô không nói gì nữa, trực tiếp lấy trong túi ra một tập tài liệu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK