“Ngụy Bình.” “Dung nhi, sao nàng lại tới đây, ta ở đây dặn dò vài lời nhanh thôi, lát nữa đến nhà nàng.” “Cũng may là ta tới, nếu không chờ lát nữa huynh đến hụt rồi. Giờ chúng ta định đi ra đảo đó.” Ngọc Dung nhìn thấy người, trong lòng cuối cùng đã an tâm hơn, vừa quay đầu phát hiện trong sân còn có nương và tỷ hắn ta, lập tức thấy xấu hổ. “Đại nương cũng tới à.” “Đúng vậy, chẳng phải là nhớ mấy đứa sao, đến thăm mấy đứa. Xuân Nhi à, nương khát...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.