Mục lục
Hậu Duệ Kiếm Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một trong mười bảo vật lớn nhất của nền văn minh Thiên Hành.

Khi lệnh bài này xuất hiện, khu vực nơi lão ta đứng chợt biến thành một vùng sấm chớp, vô số thần lôi bao trùm lấy Diệp Quân như một cái lưới, nhưng ngay sau đó, cổ tay Diệp Quân khẽ run rẩy, kiếm Thanh Huyên bắ n ra một vùng kiếm quang màu máu, chỉ trong nháy mắt, lưới tia chớp kia đã ầm ầm vỡ tan.

Diệp Quân thuận thế chém xuống một chiêu kiếm nữa, kiếm quang lao xuống.

Oanh!

Thúc Chính kia thoáng chốc bị đánh bay mấy vạn trượng, khi dừng lại, thời không xung quanh lão ta thay nhau nứt ra, sau đó vô số ý kiếm tấn công tới, những thanh ý kiếm này thoáng chốc bao phủ lấy Thúc Chính.

Sau một thoáng yên tĩnh.

Ầm ầm!

Vô số lôi quang bộc phát ra từ trong vùng kiếm quang màu máu, Thúc Chính kia cầm Thiên Lôi Lệnh chậm rãi đi ra, lúc này lão ta tựa như một Lôi Thần, vô số tia chớp không ngừng bắ n ra từ trong cơ thể lão ta, mỗi tia chớp đều có sức mạnh huỷ diệt đất trời, khiến tinh hà vũ trụ vỡ tan.

Giờ phút này, rõ ràng Thúc Chính cũng đã nghiêm túc, dưới sự ảnh hưởng của cơn giận ngút trời, uy lực của những tia chớp tản ra từ quanh người lão ta lại trở nên mạnh mẽ hơn.

Mà lúc này, Diệp Quân ở phía xa đột nhiên biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Trong mắt Thúc Chính lộ vẻ dữ tợn, người lão ta run rẩy, biến thành một tia chớp lao về phía Diệp Quân.

Ầm!

Huyết quang và tia chớp vừa mới tiếp xúc thì tia chớp đã ầm ầm vỡ tan, sau đó, Thúc Chính kia lùi lại gần mười vạn trượng, vừa dừng lại, ấn Thiên Lôi trên đầu lão ta đã nổ tung, biến thành vô số tia chớp lan ra khắp xung quanh.

Thấy cảnh này, Thúc Chính hơi ngơ ngác.

Thiên Lôi Lệnh cứ thế nổ tung rồi?

Cái quái gì vậy?

Lúc này, một tia kiếm quang đã lao tới trước mặt lão ta.

Con ngươi Thúc Chính co lại, không dám giữ lại chút sức mạnh nào nữa, lão ta siết chặt hai tay, vô số tia lôi hoả cuộn trào ra từ trong cơ thể lão ta.

Lôi hoả!

Đây cũng là một loại của lửa Thiên Hành, hơn nữa còn là lửa Thiên Hành cấp thần, lôi hoả này tấn công xuống, dù là một vùng vũ trụ cũng sẽ lập tức biến thành tro bụi, cũng may thời không nơi này rất đặc biệt, không sợ sức mạnh của lửa Thiên Hành, nếu mà sử dụng lửa Thiên Hành này ở nơi khác thì toàn bộ vũ trụ đều không thể chịu đựng được sức mạnh của nó.

Nhưng Diệp Quân lại không sợ lửa Thiên Hành này chút nào, hắn hung hăng chém một kiếm về phía lão ta.

Trong mắt Thúc Chính loé lên vẻ dữ tợn, lão ta quát to, điều động lôi hoả kia tấn công về phía Diệp Quân.

Mà khi lôi hoả kia tiếp xúc với kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân, nó lập tức rung động kịch liệt rồi nổ tung, một tiếng hét thảm thiết vang vọng trong thiên địa.

Linh của lôi hoả!

Thúc Chính hoảng hốt, lão ta muốn lùi lại, nhưng lúc này một tia kiếm quang đã xuyên thủng qua giữa chân mày của lão ta.

Oanh!

Thúc Chính bị cố định tại chỗ, không thể di chuyển.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK