Mục lục
Đế Bá
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cửu Luân thành, một môn Tứ Đạo Quân, được biết đến là truyền thừa tại Kiếm Châu chỉ đứng sau Hải Đế kiếm quốc, thậm chí còn có một đoạn thời gian, thực lực của Cửu Luân thành còn đứng ở phía trên Hải Đế kiếm quốc, có thể nói, Cửu Luân thành từng có đoạn thời gian rất dài là truyền thừa cường đại nhất Kiếm Châu, thậm chí là thống trị toàn bộ Kiếm Châu.

Với tư cách là truyền thừa cường đại nhất Kiếm Châu, Hải Đế kiếm quốc có được hai đại Kiếm Đạo, có thể nói hiện tại không người nào có thể so cùng.

Tuy nhiên, Cửu Luân thành vậy mà đã từng có thời vượt lên trên Hải Đế kiếm quốc, nguyên nhân là do đâu chứ?

Cửu Luân thành có thể đứng vững vàng, thậm chí đã từng trở thành bá chủ vô thượng tại Kiếm Châu, ngoại trừ việc Cửu Luân thành từ xưa đến nay thiên tài xuất hiện liên tục, còn có một cái nguyên nhân vô cùng trọng yếu, đó chính là Cửu Luân thành có được ba phần «Vạn Giới · Lục Luân» là một trong Cửu Đại Thiên Thư.

Cửu Luân thành có «Vạn Giới · Lục Luân», thực sự cũng không phải là hoàn chỉnh, nhưng Cửu Luân thành vẫn có được trong đó ba phần, được gọi là Tam Luân, Tam Luân này phân biệt là: Hư Luân, Kim Cương Luân, Địa Luân.

Chính bởi vì có được Tam Luân này, khiến cho Cửu Luân thành từ xưa đến nay, cường giả xuất hiện rất nhiều, thậm chí còn bồi dưỡng ra được bốn vị Đạo Quân.

Người sáng lập ra Cửu Luân thành chính là Cửu Luân Đạo Quân, Cửu Luân Đạo Quân xuất thân từ Thương Linh nhất tộc, và là vị Đạo Quân đầu tiên của Thương Linh nhất tộc, thiên tư trác tuyệt, kinh diễm vạn phần, hơn nữa, sau khi Cửu Luân Đạo Quân đạt được ba phần của «Vạn Giới · Lục Luân», đó cũng là lúc địa vị Cửu Luân thành được đặt vững vàng tại Kiếm Châu.

Cửu Luân thành có Tam Luân, cũng sẽ không thua kém Hải Đế kiếm quốc có hai đại Kiếm Đạo, thậm chí trong khoảng thời gian rất dài, thực lực của Cửu Luân thành mạnh mẽ vượt hẳn lên trên Hải Kiếm đế quốc.

Trăm ngàn vạn năm đến nay, tại Kiếm Châu, có không ít tiền nhân cũng đều nói rằng, tại một mức độ nào đó, cho tới tận bây giờ Kiếm Châu đã trở thành nơi để Cửu Luân thành và Hải Đế kiếm quốc tranh giành ngôi đầu, tranh đoạt quyền lực thống trị.

Mặc dù nhận định như vậy là có chút hơi quá, nhưng điều này cũng nói rõ, tại Kiếm Châu, Cửu Luân thành thực sự là có thực lực để khiêu chiến Hải Đế kiếm quốc.

Cho nên, khi Hư Huyễn công chúa bước vào, không ít người hướng Hư Huyễn công chúa gửi lời chào hỏi.

Cùng Lưu Kim công tử không giống nhau chính là, Lưu Kim công tử thật sự đạt được rất nhiều tu sĩ cường giả ưa thích, rất nhiều tu sĩ cường giả đều thích kết giao với Lưu Kim công tử, cho nên, Lưu Kim công tử lúc tiến vào, rất nhiều tu sĩ cường giả đều từ đáy lòng đứng lên hướng Lưu Kim công tử gửi lời chào.

Mà Hư Huyễn công chúa, mọi người ít nhiều cũng bởi vì Cửu Luân thành nguyên nhân, với tư cách là đệ tử kiệt xuất của Cửu Luân thành, lại là một trong Kỳ Binh Tứ Kiệt hiện nay, mọi ngươi đều là khiếp sợ thần uy của Cửu Luân thành, nên mọi người cũng đều khách khí với Hư Huyễn công chúa.

Lúc này, Hư Huyễn công chúa bước tới, ánh mắt của nàng rơi vào thanh bội kiếm của Bành đạo sĩ, nàng cũng không có dây dưa dài dòng, cũng không chút khách khí, hỏi: "Ngươi đây là bảo kiếm gì?"

Hư Huyễn công chúa cũng không nhất định là muốn thanh bội kiếm của Bành đạo sĩ, dù sao, là đệ tử kiệt xuất Cửu Luân thành, có loại bảo vật nào là nàng chưa từng thấy qua?

Chỉ có điều, nhìn thấy Tuyết Vân công chúa cùng Lưu Kim công tử đều cảm thấy hứng thú đối với thanh bội kiếm này, nàng với tư cách là đệ tử kiệt xuất của Cửu Luân thành, đương nhiên sẽ không chịu thua, quản chi là nàng không biết hàng, nói không chừng nàng cũng sẽ đem thanh kiếm này đoạt tới, dù sao, nàng cũng không muốn yếu thế hơn người khác.

"Không phải bảo kiếm gì cả, chỉ là thanh kiếm gia truyền mà thôi." Vào thời điểm này, Bành đạo sĩ cũng cảm nhận được Hư Luân công chúa không có ý tốt, cười khan một tiếng, vội đem nó cất đi.

Bành đạo sĩ cũng không cho rằng, bảo kiếm của mình là kinh thiên động địa thế nào, chỉ có điều, đây là vật gia truyền tông môn của bọn hắn, cho dù như thế nào, thanh bảo kiếm này cũng không thể mất đi trong tay hắn, bằng không mà nói, hắn sẽ phụ lòng đối với liệt tổ liệt tông Trường Sinh viện.

"Lấy ra ta nhìn một chút." Hư Huyễn công chúa lạnh lùng liếc nhìn Bành đạo sĩ, dáng vẻ có phần hất hàm sai khiến.

Hư Huyễn công chúa thái độ như vậy, đương nhiên làm cho người ta bất mãn, cũng làm cho người ta trong nội tâm không vui, có thể nói, so sánh với Lưu Kim công tử và Tuyết Vân công chúa, Hư Huyễn công chúa càng là hùng hổ dọa người.

Hư Huyễn công chúa thái độ như vậy, lập tức khiến Bành đạo sĩ trong nội tâm không khỏi chấn động, vô ý thức đem trường kiếm của mình ôm chặt vào trong ngực, có chút sợ Hư Huyễn công chúa đến đoạt bảo kiếm của mình.

"Không cần, không cần, chỉ là đồ gia truyền, một thanh kiếm cùn mà thôi, không đáng nhìn, không đáng nhìn." Bành đạo sĩ cười khan một tiếng, chột dạ nói ra.

Bành đạo sĩ mặc dù chưa từng hành tẩu qua giang hồ, nhưng, thường thức cơ bản hắn cũng biết một hai, sự cường đại của Cửu Luân thành, hắn cũng đã được nghe.

"Lão đạo sĩ, công chúa điện hạ muốn xem bảo kiếm của ngươi, đây là vinh dự của ngươi, còn không mau lấy ra." Vào lúc này, cũng có một chút tu sĩ cường giả đứng bên cạnh nói đệm vào.

Những tu sĩ cường giả nói đệm vào này, đơn giản là muốn tâng bốc Hư Huyễn công chúa, muốn trèo lên Cửu Luân thành cành cao, hoặc là muốn nịnh nọt lấy lòng Hư Huyễn công chúa.

"Không thể, không thể." Bành đạo sĩ chợt cảm thấy có chút không ổn, thanh bảo kiếm càng ôm chặt vào trong ngực.

Bành đạo sĩ dáng vẻ như vậy, lập tức khiến Hư Huyễn công chúa không vui, nàng lạnh lùng nói: "Một thanh kiếm nát mà thôi, bản công chúa cũng chỉ muốn nhìn xem, chẳng lẽ sợ ta cướp của ngươi hay sao? Hừ, nếu như bản công chúa muốn cướp, còn phải đợi ngươi cho phép sao?"

Hư Huyễn công chúa vừa nói như vậy, Bành đạo sĩ lập tức biến sắc.

"Công chúa cũng đừng làm khó Bành đạo trưởng." Lưu Kim công tử vừa cười vừa nói: "Mặc dù công chúa đang nói giỡn, nhưng e là sẽ đem Bành đạo trưởng hù đến."

Hư Huyễn công chúa lại càng lạnh lùng nói: "Chỉ là một thanh kiếm nát mà thôi, làm như bảo bối vậy, cứ như là bản công chúa muốn cướp thanh kiếm nát của hắn vậy. . ."

"Đây là bảo kiếm truyền đời tông môn của ta." Bành đạo sĩ không nhịn được lẩm bẩm một tiếng, dù sao, Hư Huyễn công chúa lời này thật sự quá hùng hổ dọa người, coi như là tượng đất, cũng đều nhịn không được.

"Coi như là bảo kiếm truyền đời, cũng chẳng đáng mấy đồng tiền." Hư Huyễn công chúa không vui, bởi vì Bành đạo sĩ dáng vẻ như vậy, tựa như là xem thường nàng, với thân phận cao quý của nàng, bao nhiêu người nguyện ý đem bảo vật của mình lấy ra nịnh nọt, làm cho nàng vui lòng.

Vậy mà Bành đạo sĩ lại giống như là sợ nàng đoạt bảo kiếm của hắn, nàng Hư Huyễn công chúa là nhân vật thế nào, mấy cái đồ đồng nát sắt vụn kia, chưa chắc nàng đã nhìn trúng, Bành đạo sĩ thái độ như vậy, đây không phải vũ nhục nàng sao?

Cho nên, Hư Huyễn công chúa lạnh lùng nhìn Bành đạo sĩ, nói ra: "Bảo kiếm của ngươi trị giá bao nhiêu tiền, ngươi báo giá đi, bản công chúa mua."

"Không bán, không bán, đây là vật gia truyền." Bành đạo sĩ lập tức đem đầu lắc như trống bỏi.

"Sợ ta không đủ tiền để trả sao?" Hư Huyễn công chúa hừ lạnh một tiếng, nói ra: "Bản công chúa ra 300 vạn Tinh Bích Vạn Tượng, ngươi có bán hay không?"

Hư Huyễn công chúa vừa mở miệng liền báo 300 vạn Tinh Bích, điều này lập tức khiến không ít tu sĩ cường giả xôn xao, cho dù chỉ là Tinh Bích cấp bậc Vạn Tượng Thần Khu, đó cũng là cái giá trên trời, dù sao, trong mắt nhiều người, Bành đạo sĩ thuộc môn phái nhỏ như vậy, chắc hẳn không có bảo vật gì, coi như là bảo vật gia truyền của hắn, cũng chẳng có gì gọi là trân quý, chỉ sợ không đáng giá 300 vạn Tinh Bích.

Thậm chí, trong mắt rất nhiều tu sĩ cường giả, môn phái nhỏ như vậy, cho dù có dốc hết toàn bộ tài sản tông môn, sợ rằng cũng không đáng giá 300 vạn Tinh Bích.

Cho nên, hiện tại Hư Huyễn công chúa báo giá 300 vạn, làm cho không ít người vì đó xôn xao, đây có thể gọi là giá trên trời, hơn nữa, Hư Huyễn công chúa càng là tiền nhiều của lắm, Cửu Luân thành với tư cách là truyền thừa lớn thứ hai tại Kiếm Châu, vậy nên Hư Huyễn công chúa thực sự có thể cầm ra được số tiền này.

"Không bán ——" Bành đạo sĩ lắc đầu, thái độ kiên quyết.

Mặc dù, đối với Bành đạo sĩ mà nói, 300 vạn, đây thực sự là số tiền lớn, Trường Sinh viện của hắn hiện giờ đã một nghèo hai trắng, tuy nhiên, hắn mặc dù nghèo khó, nhưng cũng không đại biểu hắn nguyện ý bán đi bảo kiếm truyền thừa tông môn của mình, hắn cũng không muốn làm tội nhân của tông môn.

"500 vạn ——" Hư Huyễn công chúa lạnh lùng thốt ra, Bành đạo sĩ càng không bán, nàng lại càng phải đạt được.

Ở trong mắt nàng, Bành đạo sĩ chẳng qua chỉ là tu sĩ nghèo hèn mà thôi, nàng cũng không tin hắn sẽ không bán.

"Bành đạo trưởng không bán, công chúa hay là thôi đi nha." Tuyết Vân công chúa không khỏi mở miệng khuyên nhủ, đương nhiên, nàng cũng biết Hư Huyễn công chúa là kẻ hay ỷ thế coi khinh người khác.

Điều này cũng không kỳ quái, ai kêu nàng là đệ tử kiệt xuất của Cửu Luân thành chứ, cao cao tại thượng, lá ngọc cành vàng, kiêu ngạo tự phụ, đó cũng là chuyện bình thường.

"Ngươi càng không bán, bản công chúa lại càng có hứng thú." Hư Huyễn công chúa cười lạnh một tiếng, nói ra: "700 vạn, bán hay không?"

Lúc này, Lưu Kim công tử cùng Tuyết Vân công chúa liếc mắt nhìn nhau, cũng lười đi khuyên nhủ, bọn hắn cùng Hư Huyễn công chúa cũng không có giao tình gì sâu đậm, mà Hư Huyễn công chúa ỷ thế bức người, bọn hắn cũng đã từng kiến thức qua, kẻ nào làm nàng mất hứng, nàng khẳng định sẽ cùng hắn gây khó dễ.

"Một ức ——" ngay khi Hư Huyễn công chúa vừa báo giá 700 vạn, một cái thanh âm lười biếng vang lên.

"Một ức ——" cái giá này vừa được nói ra, tất cả mọi người đều khẽ giật mình, nhao nhao nhìn lại.

Có người không nhịn được lẩm bẩm: "Đây là ai, cũng dám gây khó dễ với Hư Huyễn công chúa."

Mọi người đều thấy được, Bành đạo sĩ càng không bán, Hư Huyễn công chúa chính là quyết phải có được thanh kiếm này, có thể nói bộ dáng nhất định phải được, hiện tại Hư Huyễn công chúa báo ra giá 700 vạn, mọi người đều nhìn ra được sự quyết tâm của Hư Huyễn công chúa, còn ai dám đụng đến Hư Huyễn công chúa chứ.

Hiện tại đột nhiên lại có người báo giá một ức, đây không phải rõ ràng muốn gây khó dễ với Hư Huyễn công chúa sao?

Mọi người đều biết rằng, Hư Huyễn công chúa là đệ tử kiệt xuất của Cửu Luân thành, gây khó dễ với Hư Huyễn công chúa, chẳng phải là muốn cùng Cửu Luân thành náo đếnv không thoải mái sao?

"Hắn, hắn là Lý Thất Dạ, thiên hạ đệ nhất phú hào." Khi mọi người nhìn thấy người báo giá, có người kinh hô một tiếng.

"Đó là Lý Thất Dạ nha, gia hỏa này dùng tiền cũng có thể đập chết người nha." Có người chưa thấy qua Lý Thất Dạ, nhưng cũng đã nghe qua đại danh của Lý Thất Dạ.

"Đâu chỉ là đập chết người, đơn giản cũng có thể đem bầu trời ném thủng một cái lỗ. Không có nghe nói sao? Huyền Giao đảo cũng bị hắn tiêu diệt. Có tài phú nhiều như vậy, rất nhiều cường giả đều nguyện ý vì hắn hiệu trung, chỉ cần có đủ tiền, liền có thể thuê đủ loại người mạnh mẽ." Có cường giả không khỏi hâm mộ ghen ghét, thấp giọng nói ra: "Nếu như ta có tiền nhiều như vậy, thuận miệng cũng có thể báo giá một ức, tùy tiện giỡn cho vui."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK