Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Tương Tử không khỏi có chút mỉm cười một cái, những người này hơn phân nửa cũng đang oán sư tôn hắn .

Cũng giống như hắn, bị người kia, triệt để phai mờ ngạo khí khi thân là tinh anh Đạo Môn.

Một trận chiến này, cũng cơ hồ đã cắt đứt lưng của Đạo Linh khung cảnh rồi --

※※※※

Trong khí Đạo Linh khung cảnh hào khí một mảnh trầm ngưng thì Tông Thủ đứng trên Vũ Lam Sơn, nhắm mắt suy nghĩ.

Tòa núi phía dưới đã biến mất, cho nên hắn giờ phút này, cũng chỉ có thể lăng không mà đứng.

- Thiên Chướng, tựa hồ đã phá?

Trong miệng Tông Thủ nỉ non một tiếng, rồi sau đó mở mắt ra, trong mắt là thoáng hiện tinh mang.

Một sát na khi dùng đóa Hắc Ám Đàm Hoa thứ ba, hồn lực huyết nguyên mấy vạn người thi triển Nguyên Nhất chi Thái Sơ kiếm, không khỏi khiến cho tâm niệm hắn trôi chảy, úc khí tận trừ. Cũng rõ ràng cảm giác, tầng kia màng mỏng cách trở linh niệm hắn giao thoa với Thiên Địa đã bị kiếm ý cua rhawns cưỡng ép vạch ra một vết rách.

Cũng không thấy có dậu hiệu khôi phục gì, phảng phất lại thêm một phần lực, liền có thể triệt để phá vỡ tấm màng này vậy.

Ẩn ẩn cảm giác kiếp số của mình cũng rục rịch. Chỉ cần lại thêm một lần động tĩnh như lúc vừa rồi thi triể Thái Sơ kiếm thì sẽ lập tức có kiếp lôi đánh xuống.

Tông Thủ "hắc" cười, thu hồi thần niệm. Hiện giờ còn không phải lúc. Mặc dù có mười phần mười nắm chắc, nhưng trùng kích Tiên Cảnh, cũng không thể ở trong địa bàn Đạo Môn được.

Lại nghĩ tới một kiếm vừa rồi của Vô Khư, trong mắt chớp lên dị sắc.

Người này, Tông Thủ mặc dù oán hận, lại không thể không thừa nhận sự xuất sắc của hắn.

Nếu không phải hôm nay dùng xu thế một quốc gia, lại mượn nhờ đủ loại xu thế ở đây hắn tuyệt đối khó có thể dùng một kiếm chém chết được.

Tuế Nguyệt kiếm ý kia cũng rất mạnh --

Chỉ một kiếm, một kiếm bị hắn dùng Thái Sơ kiếm ý một mực ngăn chặn đã tước đoạt hắn ít nhất mười năm tuổi thọ.

Thọ nguyên hôm nay chỉ còn lại có ba năm.

Bất quá đây chỉ là bình thường, Tông Thủ quay đầu, mắt hàm dị sắc nhìn Hàm Hi.

Vào thời khắc này, tánh mạng Chân Nguyên trong cơ thể hắn đang bắt đầu khôi phục.

Trong nháy mắt lại khôi phục tuổi thọ lại chừng mười năm.

Lúc này mới nhớ tới, hắn cùng với Thánh Hỏa Nghĩ Vương này chính là sinh tử chi khế.

Mình sống thì Hàm Hi sống, mình chết thì Hàm Hi chết, trái lại nếu Hàm Hi vong thì Nguyên Hồn của mình cũng phải trọng thương.

Sinh tử nhất thể, thọ nguyên cộng hưởng, vào lúc tánh mạng hắn sắp hết cuối cùng cũngnổi lên tác dụng.

Tông Thủ không khỏi có một hồi ý nghĩ hão huyền, nếu vậy hắn chẳng phải có thể không hề cố kỵ xem Trụ Thư sao?

Dù sao có tánh mạng Chân Nguyên của Hàm Hi chống đỡ, cũng không lo thân vẫn --

Ý niệm này mới nổi lên, Tông Thủ lại lắc đầu. Nếu thực như thế, vậy thì đầu dị chủng thiên sinh này không lập tức tạo phản giết mình mới là lạ!

Đang lúc nghĩ ngợi lung tung, bên kia Hàm Hi đã hoàn toàn sống qua kiếp lôi oanh kích. Toàn thân bình yên vô sự.

Tông Thủ cũng cảm giác được tiểu kim đang vô cùng đố kỵ.

-- từ đầu đến cuối, chỉ có ba đạo kiếp lôi, hơn nữa uy lực nhỏ yếu hơn nhiều lúc tiểu Kim độ kiếp.

Dị chủng thiên sinh là vâng theo oán lực sát ý Thiên Địa sinh ra, giết chóc nhiều hơn nữa, cũng ít chịu Thiên Địa chế tài.

Chênh lệch này chính là sự khác nhau giữa mẹ kế và mẹ ruột --

Tiểu kim, rõ ràng nếu so với Hàm Hi thì không được chào đón hơn một chút.

Lúc tia sáng trắng tán đi, thân hình Hàm Hi lại lần nữa tràn ra ngân mang, hóa thành hình kén.

Mà sáu đầu ngân nghĩ phía sau, lúc này cũng phi không tới. Bám vào trên trùng kén, bị những sợi tơ màu bạc kia bao lấy.

Đang lúc Tông Thủ không biết vì sao lại thấy đầu tiểu thổ cẩu nhi kia chui ra từ trong lòng đất.

Sau đó chạy vội đến trước người hắn, trong miệng ngậm lấy một vật, nhả vào trong tay hắn. Còn có một cái khác thì tiếp tục ngậm trong miệng, không chịu nhổ ra.

- Hỗn Nguyên Nhất Khí Châu?

Trong đó là một khỏa viên châu lớn cỡ nắm tay, hiện lên màu vàng đất.

Vật ấy Tông Thủ đã sớm nghe nói, chính là đầu mối then chốt chính thức của Hỗn Nguyên Nhất Khí Thông Nguyên Trận, trụ cột của đại trận, mấu chốt có thể hấp thu bắn ngược chân lực linh pháp.

Nghe đồn vật ấy, chính là một linh vật địa giai thượng phẩm tạo ra từ thời Vân Hoang.

Bổn ý của Bình An đạo tổ sư là muốn luyện nó thành tiên bảo. Đác tiếc vô số lần thử cũng không thể dùng hồn niệm luyện hóa hoặc dung luyện.

Cuối cùng bất đắc dĩ, dứt khoát dùng châu này làm cơ sở, bố trí xuống Hỗn Nguyên Nhất Khí Thông Nguyên Trận.

Tông Thủ không nhịn được cười một tiếng, vừa vặn linh trận hộ thành của Càn Thiên Sơn vẫn đang kiến tạo.

Dùng châu này làm cơ sở, bố một cái Hỗn Nguyên Nhất Khí Trận, Càn Thiên Sơn Thành về sau liền có thể vững như Thái Sơn, nếu không lo có tu sĩ làm loạn trong thành.

Tự nhiên trận này cũng cần sửa một phen, phong phú một phen. Của cải của Càn Thiên Sơn vượt xa một tông phái nhỏ như Bình An Đạo có thể so sánh.

Vật khác trong miệng Khiếu Thiên cũng là một viên ngọc châu. Cũng là màu vàng, so sánh với Hỗn Nguyên Nhất Khí Châu thì nhạt hơn rất nhiều, màu sắc cũng hơi có chút không tinh khiết.

- Đây là, Thổ Trầm Châu?

Linh vật huyền giai thượng phẩm, nếu lại phân nhỏ ra nữa thì chính là Huyền giai bát phẩm.

Tông Thủ ý niệm hơi chuyển, đã biết đây kiện bảo vật khiến Khiếu Thiên hứng thú kia

Nhưng trong lòng hơi cảm thấy kỳ quái, vật ấy thai nghén, chẳng lẽ Bình An Đạo chưa bao giờ phát giác?

Sau một khắc liền lại lắc đầu bật cười. Thổ Trầm Châu cách Hỗn Nguyên Nhất Khí Châu chỉ vài thước, hẳn là bởi vì thứ sau mà sinh.

Cái này ý định của Bình An Đạo hơn phân nửa là muốn đợi vật ấy được thai nghén đến nhất giai mới lấy dùng.

Chỉ là Khiếu Thiên, không phải một đầu Hỏa Kỳ Lân huyết mạch biến dị sao? Muốn thứ này làm cái gì?

Nghi hoặc nhìn thoáng qua Khiếu Thiên. Chỉ thấy nó một hồi nhẹ ô, Tông Thủ nhịn không được cười lên, vỗ vỗ đầu nhỏ nó.

Một khỏa Thổ Trầm Châu, đối với Tông Thủ mà nói có cũng được mà không có cũng không sao. Dù sao cũng là vật mà tiểu từ này tìm được nên liền dứt khoát mặc kệ, về sau yên lặng xem biến hóa là được.

Tiếp theo vươn tay khẽ vẫy, thu toàn bộ những tài vật còn sót lại ở Vũ Lam Sơn đến trước người.

Vũ Lam Sơn tuy hơn phân nửa biến mất, các loại linh thạch linh dược cũng đều tổn hại không ít, nhưng có không ít vẫn lưu lại.

Bảo khố của Bình An Đạo không hề tổn hại. Mà đồ do năm tông phái mang đến lúc này phần lớn đến ở dưới chân núi..

Mà thu hoạch lớn nhất, chính là những Càn Khôn Đại kia

Tăng thêm chuẩn tiên sĩ như Chân Vũ kiếm sĩ, tu giả Tiên Cảnh vẫn lạc nơi đây đã hơn bốn mươi người rồi.

Tất cả cửu giai linh thạch cộng lại cũng lên đến bảy ngàn. Mặc dù linh thạch Huyền giai hạ phẩm cũng có 650 miếng.

Những linh thạch này đủ khiến hắn sử dụng Trụ Thư hơn hai mươi năm.

Quả nhiên thế gian này, giết người phóng hỏa, mạnh mẽ cướp đoạt mới là phương pháp kiếm tiền nhanh nhất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK