Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng là sau khi một tiếng trầm muộn vang lên, kiếm quang cư nhiên bắn ngược mà quay về, thiếu chút nữa đem bản thân đả thương. Chỉ là trên mãnh gỗ vụn này lưu lại một dấu vết mờ nhạt.

Tông Thủ lại không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, nhãn thần sáng ngời.

- Đồ tốt!

Chư nữ bên trong Phi Toa này thoạt nhìn cũng là thần tình khẽ biến.

Đứa ngốc cũng đều biết đây là đồ tốt. Một kiếm này của Tông Thủ dùng lực không có tứ thành cũng có tam thành.

Lại chỉ có thể hơi hơi thưởng tổn tầng da ngoài của nó, lấy nó làm tài liệu, chế tác linh khí thật không biết sẽ là mạnh mẽ cỡ nào?

Tông Thủ lại muốn lấy mộc này làm long cốt, đem sáu chiếc không hạm kia cải tạo lại một phen, đó chính là hoàn mỹ nhất rồi.

Nếu là lại có cũng đủ mảnh nhỏ cự mộc, khảm vào vỏ ngoài của khong hạm càng có thể tiết kiệm vô số tài liệu.

Trong giới hà, cơ bản có thể làm được đấu đá lung tung.

Phi Toa xuyên hành, Tông Thủ đã ném bỏ toàn bộ cố kỵ, toàn lực vơ vét mảnh gỗ vụn phiêu tán.

Lúc này hắn chỉ ngại túi Càn Khôn của mình mang đến không đủ nhiều, không đủ lớn.

Còn lại chư nữ, ngoại trừ Khổng Dao trên thân không có vật dư thừa, cũng đều gia nhập thu hoạch.

Ngay cả Tịnh Âm cũng nhanh tay lấy được vài mảnh. Tất cả đều là dài đến ngoài ba trăm trượng. Hơn nữa trong túi Càn Khôn kia cũng đủ rộng, không lo không dung nạp nổi.

Tông Thủ thì hầu như đã đem Linh Giới Hoàn kia nhét đầy rồi. Trong bốn năm cái túi Càn Khôn không còn chút chỗ trống.

Những mảnh nhỏ dưới sáu trăm trượng kia đều không để ý tới, thu lấy đều là đại mộc trên sáu trăm trượng.

Về phần những cái trên nghìn trượng có thể gia công chế thành chiến hạm long cốt, còn lại thì cất ở trong Phi Toa này.

Vả lại Ích Ma Thần Toa này có thể lớn có thể nhỏ. Có thể biến đổi thành cỡ một ngón tay, cũng có thể rộng tới vạn trượng.

Kỳ thực bản thân chiếc toa này giống như một chiếc không hạm.

Toa ảnh hóa quang, nơi đi qua, toàn bộ mảnh gỗ vụn cỡ lớn đều bị càn quét không còn.

Hết lần này tới lần khác nơi này, huyễn ảnh còn lưu lại khiến Dạ Ma ở xung quanh cũng đều chưa hoàn toàn phát giác ra điểm khác thường.

Bất quá mấy lần hô hấp, vị Già Minh La Vương kia đã có điều phát giác.

- Tông Thủ!

Một tiếng quát lớn, một đạo đao mang màu đen sẫm, cũng theo đó nổ bắn mà đến.

Có thể là vô pháp phán đoán như cũ, phương vị chuẩn xác của Ích Ma Thần Toa này, nên một kích đó đem một mảnh hư không đều bao phủ ở bên trong, quét ngang mà qua.

Tông Thủ vui vẻ cười ha hả một tiếng, khi biết được đã là lúc thấy tốt liền thu lấy.

Già Minh La Vương này cũng bỏ đi, chính mình tuy là không đến tiên cảnh, mượn A Tỳ hoàng tọa chi lực, lại vẫn có thể đánh một trận.

Nhưng lúc này bên cạnh hắn, vị Kim Giáp Dạ Ma kia cũng không gió tự động. Cũng không biết đang chuẩn bị linh pháp gì, từng đợt linh quang ba động, làm hắn tim đập không ngừng.

Phía sau lưng Huyễn Tâm Kính cũng đang rung động nhè nhẹ.

Tông Thủ lắc đầu, hơi có chút tiếc nuối nhìn trước mắt.

Cự mộc bị chặt đứt, lại vì bên trong vốn đã bị khoét rỗng. Hơn nữa còn bị kiếm kình trùng kích, tan vỡ thành hơn mười mảnh nhỏ.

Lúc này trước mắt hắn chính là một mảnh lớn nhất trong đó, dài tới chừng ba vạn trượng, rộng cỡ hai nghìn trượng. Lấy đó làm tài liệu, kiến tạo ra một chiếc không hạm cũng đủ rồi.

Hơn nữa cũng không cần tổn hao bao nhiêu tiền tài, tạo hình một phen là được. Bản thân kiến thành chính là không hạm kiên cố nhất.

Chỉ là ngẫm lại hậu quả của chuyện này, Tông Thủ vẫn là quả đoán buông bỏ, đem nó cường hành kéo vào trong dự định Vân Giới.

Vỗn dĩ từ trong phiến giới hà vô cùng hỗn loạn kia thoát đi, trở về đến Vân Giới, Tông Thủ cũng vẫn như cũ có chút tiếc hận không thôi.

Nếu có thể lấy được một khối cự mộc như vậy, cải tạo thành cự hạm mà nói, đủ có thể chở được Kiền Thiên bốn mươi vạn quân tinh nhuệ.

Tông Thủ hơi chút cười khổ, vận dụng vật ấy, mới bất quá một thời thần mà thôi. Thi triển ra cũng chỉ là huyễn pháp thô thiển nhất.

Nhưng chỉ là trong khoảng thời gian ngắn ngủi này đã tiêu hao của hắn tròn ba năm thọ nguyên.

Lại dùng thêm vài lần, hắn chỉ sợ sẽ đi đời nhà ma.

Hiên Vận Lan cũng đang lo lắng vì hắn:
- Huyễn Tâm Kính này, Quân Thượng trước khi đột phá Linh Cảnh vẫn là dùng ít chút tốt hơn.

Nói xong câu này lại lấy ra một cây cầm, ngón tay khẽ bắn. Âm hưởng thanh thúy 'đinh đông' vang lên, lập tức quảnh quẩn vang vọng trong Phi Toa này.

Là một bài "An Trữ Tịnh Thần Khúc", theo tiếng đàn trong suốt kia khí huyết chấn động cuộn trào mãnh liệt trong cơ thể Tông Thủ cũng bình phục xuống.

Đang lẳng lặng thưởng thức lắng nghe, Tông Thủ lại đột nhiên cảm thấy mi tâm nóng lên, chỉ cảm thấy một cổ Tinh Nguyên tinh thuần quán. Thương thế trong cơ thể trong khoảnh khắc liền tốt hơn quá nửa.

Tông Thủ kinh ngạc nhìn lại, chỉ thấy Triệu Yên Nhiên đang liếc qua:
- Đừng hiểu lầm, chỉ là thấy ngươi đáng thương, thu lấy chút mộc đầu này làm thù lao mà thôi!

Tông Thủ thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Nữ nhân này đâu có khả năng có hảo tâm như vậy. Tinh khí dâng trào, đến giúp hắn chữa thương?

Nhược Thủy lúc này lại đang nhìn một mảnh gỗ vụn trong tay đến phát ngốc. Cuối cùng trực tiếp kê ở sau đầu, kế đó phát sinh một tiếng rên rỉ thỏa mãn. Cảm giác so với gối lên đuôi hồ ly của Tông Thủ để ngủ còn muốn thoải mái hơn.

Triệu Yên Nhiên cũng đối với Mộc Đầu này có chút hiếu kỳ:
- Cũng không biết đây rốt cục là loại cây gì, có thể trưởng thành to lớn như vậy?

Nếu là tại Vân Giới, loại cây này e là có thể mọc thẳng tinh không.

- Truyền thuyết Vân Hoang thời cổ có một loại cây là Thông Thiên cao tới hai mươi vạn trượng. Cần đến mười vạn người mới có thể ôm hết, ngược lại có thể cùng nó so sánh. Đáng tiếc Vân Hoang chi sơ đã bị người chặt mất.

Tông Thủ cũng rơi vào suy ngẫm, trước mắt hắn những mảnh nhỏ cự mộc này tự nhiên không có khả năng là cây Thông Thiên đại thụ kia. Đó là thần vật, phẩm giai hơn xa cự mộc này rất nhiều.

Thánh Cảnh cường giả, tối đa cũng chỉ có thể đem nó kích thương, chứ tuyệt không thể nào khiến nó tan vỡ được.

- Bất quá ta nghe nói, ở cách Vân Giới không xa, có một Dị Giới. Ở nơi đó, hầu như tất cả đều là những cây cự mộc chọc trời. Chỉ cần sinh trưởng ba nghìn năm đều có thể có linh thực, có thể mở miệng nói chuyện, càng có thần thông rộng lớn. Đều tự khống chế được một ít sinh linh. Rất là hung hãn! Kỳ thực khối Mộc Đầu này vẫn xem như loại nhỏ.

Những tri thức này, là khi hắn thân là " Đàm Thu" đã biết được.

Nghĩ đến vật ấy, phỏng chừng là Dạ Ma Tộc từ trong thế giới kia đoạt được.

Đám cự mộc này, khi linh thức mở ra, đã có thể tương đương với Thần Cảnh cường giả.

Dạ Ma Tộc có thể công phạt đi vào, hơn còn có thu hoạch, từ đó có thể thấy được sức mạnh của chúng.

Triệu Yên Nhiên cũng không tin, cười nhạt nói:
- Ngươi cũng chưa bao giờ rời khỏi Vân Giới, thì làm sao có thể biết được? Gạt người mà thôi?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK