Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chấp Đại tướng quân ấn, trong Đại Thương chỉ có năm người, đều là người trải qua trăm ngàn chiến sự, chiến tích sặc sỡ, tài năng dùng binh đều thuộc hạng nhất. Mà Phỉ Ấn đúng là đệ nhất.

- Nói đến Phỉ Ấn này, cũng là người duy nhất trong năm vị phong hào đại tướng kiên trì cho rằng Khổng Dao kia chỉ là hạng tài trí bình thường--

- Tài trí bình thường sao?

Khóe môi Ân Ngự chay lên, từ chối cho ý kiến.

Chuyện Khổng Dao vẫn là gai đâm trong thịt hắn, không thể trêu chọc.

Từ khi Khổng Dao quật khởi, triển lộ ra soái tài vô song. Chỉ huy đại quân công phạt tại Vân Giới, đánh đâu thắng đó. Thì trong Trung Thổ Vân Lục đã có lời đồn đãi, nói Ân Ngự hắn mắt bị mù, không biết nhìn người. Không công dâng một soái tài cho Càn Thiên Sơn.

Mà Khổng Dao hôm nay mỗi một lần đại thắng, cũng đều như một cái bạt tai đánh vào mặt hắn, mặc dù tính tình hắn không tệ, nhưng mấy năm nay cũng đã tích lũy không ít uất khí.

- Trẫm nghe nói qua! Phỉ Đại tướng quân nói thành tựu chiến tích của nàng này tại Đại Càn đều dựa vào may mắn mà có được, ở trước mặt hắn chắc chắn sẽ hiện ra nguyên hình. Đúng sai lại không luận, chỉ riêng ý chí chiến đấu này thôi đã khiến người rất khen ngợi rồi.

Hắn tự nhiên biết được Khổng Dao kia quả thật có vài phần soái tài. Mà Phỉ Ấn mấy năm trước lúc quản hạt chư quân phương bắc, đánh giá đối với Khổng Dao cực thấp.

Lần này lời của Phỉ Ấn rốt cục vì không muốn thừa nhận mình sai lâm hay thật tâm như thế cũng khó biết được.

Bất quá nếu có thể khiến thần thoại bách chiến bách thắng của Khổng Dao Tông Thủ tan vỡ, nhất định có thể khiến hắn được an ủi, những sai lầm trước kia cũng có thể bỏ qua.

Đứng người lên, Ân Ngự đi tới bên cạnh cửa sổ, nhìn về phía bên ngoài Long liễn.

Vừa có thể trông thấy một chi kỵ đội khổng lồ, từ sau đi tới.

Cưỡi huyền diễm kim lân thú, cầm trong taytrường thương hỏa diễm ba trượng, Tử Kim bảo giáp, ánh mắt lập loè.

Chẳng những khí thế cường hoành to lớn, càng lộ ra hoa mỹ tôn quý. Nhìn sơ qua, có đến suốt sáu vạn năm ngàn người, hành quân trong Hoang Nguyên phảng phất giống như vô cùng vô tận vậy.

Nhãn quang Ân Ngự sáng ngời, hào khí tỏa ra. Chỗ dựa để hắn dám ngự giá thân chinh, đánh vào Nam Cương chính là đây.

- Xem ra Đạo gia, lần này thật sự đã toàn lực ứng phó rồi --

Trọng Huyền mặc dù cũng là đạo nhân, nhưng lại không theo Đạo Môn, lúc này cũng có chút tán thưởng lấy.

Huyền giai đạo binh trong Vân Giới nếu bàn về phát triển và tác dụng chậm, tự nhiên phải lấy Thương Sinh Huyền Long Sĩ cầm đầu. Luận chiến lực thì Vị Ương Kiếm Kỵ của Kiếm Tông là số một.

Nhưng nếu nói đến hoàn thiện và công thủ cân đối, vậy Tử Lân Diễm Thương Kị của Đạo Môn chính là số một, lần trước cuộc chiến Đạo Linh khung cảnh, Tử Lân Diễm Thương Kỵ đại bại cũng là do không cách nào phát huy được hết chiến lực.

Mà lần này Đạo Môn lại điều ra toàn bộ Tử Lân Diễm Thương Kỵ.

- Lần này Đại Càn xem ra phải gặp nạn rồi.

Không chỉ chỉ có Tử Lân Diễm Thương Kỵ, còn có hơn năm vạn Huyền giai đạo binh rải rác. Trong đó có cả hai vạn Tử Tiêu Kiếm Kỵ của Thái Linh Tông.

Mười hai vạn Huyền giai kỵ sĩ, hạo hạo đãng đãng theo sau Long liễn.

Mà theo sát phía sau, lại có năm vạn kỵ sĩ toàn thân áo giáp màu đen cũng gia nhập vào trong đội ngũ, là Huyền giai đạo binh Thiên Ma Chiến Kỵ đứng đầu Thiên Ma khung cảnh của Ma Môn!

- Lần trước Ma Môn còn lưu lực. Lúc này đã không tiếc gì nữa rồi!

Trọng Huyền nheo mắt lại, trong mắt dị quang lập lòe.

- Căn cơ Ma Môn phần lớn đều ở Trung Thổ, còn lại phân bố ở bốn lục mười hai đảo. Năm vạn Thiên Ma Chiến Kỵ đã là cực hạn của họ rồi.

Ân Ngự mỉm cười, nếu thế lực Ma Môn đều tụ ở Trung Thổ, ngược lại là phiến toái rất lớn.

Mà một trận chiến này tuy vĩnh viễn không lên, nhưng sau đó không lâu, lúc công phạt đông lâm, nam phong hai mảnh vân lục lại có thể mượn nhờ lực của bọn họ.

Cuộc chiến Thương Sinh khung cảnh tam giáo hợp lực vây công, lại bị giết sạch mà quay về, ngược lại hao tổn ba vị Chí Cảnh.

Đạo Ma Nho tam giáo muốn thắng cuộc chiến này, vãn hồi mặt mũi. Nếu vậy trận chiến này tự nhiên không thể không dốc sức ứng phó.

- Thực lực cúa Ma Môn vẫn khó bằng được Đạo Môn!

Mà lúc này người đang trông xem chi kỵ quân vô địch kia cũng không chỉ có hai người Ân Ngự Trọng Huyền.

Phiên Vân Xa cấp tốc chạy vội trên đường đều nhao nhao mở cửa sổ xe lên, Mà những kỵ sĩ hộ giá đi theo kia cũng quay đầu, mắt hàm kinh hãi nhìn qua.

- Đây là Tử Lân Diễm Thương Kỵ được xưng là quân đội mạnh nhất thiên hạ sao?

- Khí thế thật bá đạo!

- Tử Tiêu Kiếm Kỵ, Thiên Ma Chiến Kỵ cũng không yếu. Có cường quân như thế, Đại Thương ta tất thắng không thể nghi ngờ!

- Cũng chính vì Đại Thương ta ứng Thiên thuận dân, mới có thể khiến khắp nơi nghe lệnh!

- Đại Càn Tông Thủ đi ngược lại pháp tắc, đáng bị quốc diệt tộc vong. Chỉ tiếc dân chúng Nam Cương và Đông Lâm cũng phải chịu binh tai lần này.

- Tiến hành đốt sách chôn người tài? Hoang đường, hắn chẳng qua chỉ là một biên hoang man vương, rõ ràng cũng dám cuồng vọng như thế!

- Thánh Quân thân chinh, thống ngàn vạn đại quân, trăm vạn thiết kỵ. Tất có thể một lần hành động tiêu diệt Đại Càn!

- Người này cảm thương Đổng thánh giáo ta, nếu có thể bắt hắn, ta nhất định phải trình bệ hạ Lăng Trì hắn. Dùng cực hình thế gian xử trí tên hôn quân Đại Càn này!

Quan viên theo giá đi về phía nam đều đang nghị luận nhao nhao. Mà những thiết giáp tinh kỵ hộ giá kia cũng nhao nhao chấn động tinh thần, sĩ khí tăng nhiều.

Huyền giai kỵ sĩ, không người nào không phải là huyền vũ tông võ đạo lục giai. Gần mười bảy vạn cường giả Địa giai đỉnh phong, sau khi tụ hợp ánh sao khí trụ bay thẳng trời cao. Gót sắt lao nhanh, tiếng sấm cuồn cuộn.

Ân Ngự cũng mạnh mẽ nắm chặt nắm đấm, chợt lại ảm đạm.

Chư giáo đạo binh, vốn là thứ mà hắn phản cảm nhất, nhưng hôm nay lại trở thành chỗ dựa của hắn.

Nếu 30 vạn đạo binh kia ở đây thì tốt rồi. Đối với Tông Thủ cũng càng thêm phẫn hận.

Bất quá, lúc này đây nếu có thể đạt thành mong muốn. Hắn nếu muốn trùng kiến nguyên thần huyết khôi kỵ cũng không phải là chuyện gì khó.

Đối với truyền thừa Huyết Vân Kỵ của Đại Càn, hắn càng thêm hiếu kỳ.

Chỉ là ngũ giai kỵ sĩ, nhưng khi gom góp huyết khí đến đỉnh phong lại có thể chống lại lục giai.

Nếu có thể đạt được--

Lắc đầu bật cười, Ân Ngự một bên tự giễu mình hy vọng xa vời quá nhiều. Một bên nhìn Trọng Huyền:

- Quốc sư, ngươi xem trẫm một trận chiến này, hung cát thế nào?

Trọng Huyền thần sắc nghiêm túc, nhìn kỹ Ân Ngự, thẳng đến khi hai mắt phỏng mới cung kính nói:

- Thần không thể xem hung cát, bất quá bệ hạ lúc này toàn thân Hoàng Khí rực đằng, rung chuyển không ngớt. Hiển nhiên là biểu hiện của vận mệnh Đại Thương đã sắp chuyển hướng!

- Chuyển hướng? Đại biến hiện ra?

Ân Ngự trong mắt lại lóe lên tinh mang, trước khi gặp Trọng Huyền, hắn nhớ rõ có vị một vị cao nhân đắc đạo ở trước mặt hắn kết luận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK