Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lại có rất nhiều tin tức xông vào đầu hắn và càng không ngừng biến ảo. Phía trên trang sách Trụ Cực Mệnh Thế Thư phảng phất bị bỏ thêm một cái khóa giống linh trận.

Vô số thời gian pháp tắc dây dưa, bất quá khi Tông Thủ cởi bỏ bài trừ từng cái thì trang sách rốt cục mở ra.

Sau đó chỉ thấy bên trong là một tờ giấy trắng, không có nửa chữ.

Nhưng tâm thần Tông Thủ hoảng hốt một lần nữa, chữ triện, phù văn, lục thư và linh văn cường hành khắc sâu vào thức hải của hắn.

Thời gian trôi qua, một khắc, hai khắc, ba khắc, một canh giờ, hai canh giờ.

Mãi tới khi trong óc Tông Thủ nổ vang ầm ầm một tiếng, ý thức lúc này mới tỉnh lại, nhìn Trụ Thư trước mắt, hắn có thêm vài phần kính sợ.

Ở trong Trụ Cực Mệnh Thế Thư tổng cộng có chín trang, có lẽ là ứng với Thân, Địa, Thiên, Linh, Tiên, Thần, Thánh, Chí, Chân chín cảnh giới.

Dùng tu vi của hắn ứng với trang thứ ba thuộc về Thiên cảnh.

Chỉ là Tông Thủ cũng không dám tiếp tục lật nữa, đạo điển tuyệt đỉnh này từ bản chất mà nói hẳn là đồng dạng giới thai.

Mở ra một tờ đã tiêu hao ít nhất hai mươi năm tuổi thọ của hắn.

Tuổi thọ vốn là dư không nhiều lắm khi tờ thứ hai mở ra chỉ sợ hắn sẽ chết ngay lập tức.

Bất quá vẻn vẹn là tờ thứ nhất đối với hắn mà nói đã đủ lắm rồi.

Tâm niệm vừa chuyển, hồn hải truyền ra truyền ra chấn động hồi lâu. Hắc bạch nhị động và trụ thư bỗng nhiên kim mang đại phóng bắt đầu biến ảo kết cấu.

Linh quang không ngừng phóng ra và tăng cường, một chữ trụ cực lớn áp đảo chư phù.

Chữ "Vận" cũng bỗng nhiên biến ảo đồng dạng thoáng hiện kim mang.

Vận và mệnh vốn có quan hệ không rõ lắm, ở trong Trụ Cực Mệnh Thế Thư ghi lại ngoại trừ thời gian còn có một chữ mệnh, rất giống chũ vận làm phù chữ Vận của Tông Thủ tăng lên.

Khi hai thiên phù này thành, hồn năng của Tông Thủ nhanh chóng khuếch trương, nguyên hồn của hắn không ngừng bành trướng.

Hồn thức thăng hoa vốn là tinh khiết đến cực hạn, lúc này lại càng ngưng tụ, càng thêm tinh túy.

Một bước này tiến vào cửu giai, là cảnh giới Chân Hình, vân giai đỉnh phong, Thiên Cảnh chi cực 

Tông Thủ mỉm cười, tiến giai lần này nhiều hơn một hai trăm năm thọ nguyên. Cuối cùng không cần phát sầu hơn mười năm nữa sẽ chết.

Lúc này hắn mới dám mở trang thứ hai ra.

Tình hình giống như lúc ở trang thứ nhất nhưng thời gian dừng lại lâu hơn.

Tông Thủ cũng không hy vọng mình có thể lý giải, chỉ hết sức cường hành ghi nhớ.

Mà đợi được Tông Thủ khôi phục ý thức thì đã trải qua mười ngày sau.

Nhìn Trụ Cực Mệnh Thế Thư màu xanh da trời, trong lòng Tông Thủ thực không cách nào tưởng tượng, Tông Vị Nhiên như thế nào trong hai năm thời gian lĩnh ngộ toàn bộ những thứ này và một mực trùng kích đến cấp độ tiên cảnh...

- Hả?

Chợt trong lòng Tông Thủ khẽ nhúc nhích, lấy ý niệm của hắn tra xét, ở trong thiên thư có thêm một đoàn Linh Năng thời gian nồng đậm như có như không.

Nếu bắt đầu thi triển bên ngoài nhất định là bao la hùng vĩ có thể tràn ngập ít nhất một phần mười cái Đông Lâm Vân Lục. Có thể tụ trong thiên thư thành một đoàn.

Khi hắn lấy ý niệm thoáng xúc động thời gian thì cảm giác tốc độ chảy của thời gian chung quanh thiên thư chậm chạp dị thường.

- Đây là? Thì ra là thế!

Tông Thủ chỉ suy ngẫm thoáng qua đã giật mình mà ngộ, hắn rốt cục cũng biết vì sao Tông Vị Nhiên có thể ở trong hai năm tiến nhập tiên cảnh.

Không phải hai năm mà là mấy trăm năm, thậm chí hơn một ngàn năm mới đúng.

Chỉ cần có đầy đủ Linh Năng, vật ấy có thể vặn vẹo thời gian trên phạm vi lớn, quả không hổ là thần khí.

Mà vạn năm tích lũy cũng khiến cho Linh Năng thời gian tụ trong thiên thư nhiều vô cùng khiến cho Tông Vị Nhiên hai năm thì tấn giai tiên cảnh. Thậm chí vài năm sau, một bước lên trời trở thành Thần Cảnh, Thánh Cảnh .

Áp súc trăm ngàn năm tuế nguyệt ở trong hai năm, Trụ Cực Mệnh Thế Thư tuyệt không phải một quyển đạo thư ghi lại thời gian, thần khí nếu không như thế thì như thế nào thay đổi thay đổi vận mệnh Tông Thủ hắn?

Chỉ là vật ấy mặc dù tốt nhưng rơi trong tay hắn lại chỉ có thể trở thành một quyển linh pháp bí điển đặc thù một chút.

Chỉ vì Linh Năng tụ tồn trong thiên thư tiêu hao không còn một mảnh. Chỉ còn một chút duy trì Linh Năng cơ bản nhất của nó.

Mang theo thần hồn của hắn xuyên việt đến thời đại này quả nhiên không phải là chuyện dễ dàng.

Mà mới dung hợp cũng đem Trụ Thư trong tay Tông Vị Nhiên vốn thuộc về hiện tại cũng tiêu tán sạch.

Nói nhanh cho vuông thì thiên thư trong tay hắn chỉ còn lại cái xác không.

Tông Thủ khe khẽ thở dài, sự tình một bước lên trời quả nhiên là không cần nghĩ.

Tiếp theo tâm niệm của hắn vừa động, lấy tay quơ trong hư không bắt được mười miếng linh thạch.

Đều là cửu giai linh thạch thuộc tính thời gian màu sắc lam tinh khiết.

Tinh thú có thể nắm giữ thần thông thời gian ở thời đại Vân Hoang cũng không nhiều, tinh hạch thú tinh như thế càng ít, chỉ có một số mỏ linh thạch mới có.

Chỉ là tỷ lệ cũng cực thấp. Bình thường giá cả tương đương gấp 10 lần linh thạch cùng giai.

Mấy miếng trong tay hắn nếu có hai khỏa sẽ hối đoái một viên Huyền cấp nhất giai linh thạch.

Thiên Địa chi vật đều chia làm bốn cấp Thiên Địa Huyền Hoàng. Mà linh thạch mạch khoáng bên trong Vân Giới chỉ có cấp độ Hoàng giai mà thôi, trong mắt tu giả tiên cảnh đều là tạp phẩm tạp phẩm.

Duy chỉ có đặc thù đặc thù thời gian không gian như thế này mới quý giá.

Hiện tại Tông Thủ không chút lựa chọn bóp nát hết, lập tức một cỗ thời gian tinh thuần phún dũng ra.

Quả nhiên bị Trụ Thư không chút khách khí hấp thu ngay.

Tông Thủ cảm giác rõ ràng Linh Năng trong thiên thư nhiều thêm vài phần.

Tốc độ chảy thời gian quanh người của Tông Thủ chậm lại, hắn một bên minh tưởng, vong ngã vô tư, một bên lẳng lặng chờ.

Có thể là một sát na cũng có thể là mấy ngày, khi Tông Thủ cảm giác Trụ Cực Mệnh Thế Thư vô pháp tiếp tục thì mới mở mắt.

Nhìn ngôi sao trên bầu trời đoán thời gian, trong mắt hắn lộ vẻ chán ngán.

Mới qua ba ngày mà mười miếng cửu giai linh thạch cung cấp Linh Năng tiêu hao toàn bộ không còn..

Cũng chính là nói cho dù là hắn bỏ hết tài sản của mình vòa cũng thì làm thời gian chậm dần 50 ngày.

50 ngày đối với hắn có bao nhiêu tác dụng.

Trừ phi có càng nhiều linh thạch xanh ngọc này!

Trong mắt Tông Thủ lập loè ánh sáng nhạt, phụ cận Càn Thiên Sơn có hai cái mạch khoáng linh thạch cỡ lớn sắp thành hình. Toàn bộ Đông Lâm Vân Lục, những linh thạch tài nguyên khoáng sản lục tục hiện thế hắn cũng hiểu biết không ít, trong đó có một cái là đỉnh giai.

Chỉ là những thứ này còn chưa đủ.

Ở trung thổ đại lục, giành ăn trong miệng Đại Thương cùng chư tông là không thể có khả năng. Còn lại mấy chỗ Vân Lục lại cách quá xa. Chỗ đó Chưởng Khống Giả cũng là thánh địa tông môn, như vậy phương pháp xử lý duy nhất chính là ngoại vực, chẳng lẽ thật muốn đi chinh chiến thế giới khác?

Nếu là có đầy đủ linh thạch, chính mình nhờ Trụ Thư có thể tiến tới võ đạo chi cực nhanh hơn.

Suy tư một chút, Tông Thủ sợ hãi mà cả kinh, mình tại sao lại có cách nghĩ này?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK