Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ nhìn một cái, Tông Thủ liền thu hồi ánh mắt. Bắt đầu cẩn thận lựa chọn lộ tuyến, tiếp tục hướng phía sâu trong bước đi.

Chủ yếu là phân rõ mùi vị, quan sát những thú loại kia phân bố ra sao. Phàm là địa phương cao giai yêu thú phân bố, xung quanh tinh thú đều sẽ xa xa tránh ra, cực kỳ trống trải, cực dễ dàng nhận ra.

Điều này cũng là kinh nghiệm hắn tại tiền thế học được.

Nhưng mà đi không đến vài dặm, chợt nghe thấy phía trước có tiếng người. Tông Thủ nhìn lại phía xa, chỉ thấy tiền phương, không ngờ đang có một đám nhân ảnh, cùng với những tinh thú kia chiến đấu ác liệt.

Chỉ có bảy tám người mà thôi, lại đều có thực lực bất phàm.

Trong đó có hai người đang sử dụng phù lục, cuối cùng rõ ràng là Linh Sư - Dưỡng Linh Cảnh. Tuy đối mặt với bốn mươi con Nha Lang Thú đã ngoài nhị giai, lại vẫn có thể ung dung ứng phó.

Tông Thủ nhíu nhíu mày, trong lòng thầm cảm thấy kỳ dị. Huyết Cốc tuy là hung hiểm, nhưng không phải là chân chính không dấu chân người. Bên trong có mấy tinh thú và dược thảo, đều là duy chỉ nơi này mới có. Bất quá lại có không ít người đều chọn thời tiết này tiến nhập nơi đây.

Âm thầm lắc đầu, Tông Thủ cũng lười để ý tới. Thôi động Phong Hành Linh Cốt trên người, chuẩn bị từ bên cạnh tránh đường ra.

Bất quá liền tại lúc hai người từ bên cạnh đi qua. Bên kia lại truyền đến một tiếng hô hoán:

- Bên kia có phải là Tông Thủ sư đệ?

Thanh âm ở dưới tiếng thú rống và kích đấu quấy rầy, khẽ đến không thể nghe thấy. Thế nhưng âm sắc này, thân thể Tông Thủ cũng cực kỳ quen thuộc, cũng cực kỳ mẫn cảm. Thân hình không tự chủ được lập tức dừng lại.

Kinh ngạc quay đầu sang nhìn qua đó, đang trông lại phía xa. Dáng tươi cười xinh đẹp, thần tình kinh hỉ đang hướng phía bên này vẫy vẫy tay.

Tông Thủ nhướng mày, sau đó trong óc đã hiện lên toàn bộ ký ức thuộc về nữ nhân này.

Sau một khắc đã càng cảm thấy đau đầu không ngớt. Nhớ lại nữ tử này tên gọi Củng Hân Nhiên. Là một vị sư tỷ của hắn ở trong Lâm Hải Thư Viện, bản thân không có chỗ nào đặc biệt. Không chỉ thân thế bình thường, tướng mạo cũng chỉ là bình thường thôi. Bất quá đối với Tông Thủ đã tiêu tán kia mà nói, lại là khắc cốt minh tâm.

Là một nữ tử duy nhất trong một năm đầu tiên ở Lâm Hải đối với hắn thủy chung như một, chiếu cố có thừa. Thậm chí có thể nói là một trong cột trụ tinh thần của Tông Thủ tại Lâm Hải Thư Viện kia.

Cũng chính là bởi vì nữ tử này, vì hoàn thành học nghiệp mà tạm thời rời khỏi thư viện. Mới khiến Cương Mông bị thất tình đả kích Tông Thủ triệt để tuyệt vọng, vừa tròn hơn hai năm chán chường. Truyện được copy tại Truyện FULL

Nói đến gia hỏa đã biến mất kia, cũng thật sự là hoa tâm. Tại Lâm Hải Thư Viện bất quá một năm ngắn ngủi, đã liên tục thích hơn hai nữ hài.

Cố tình không để ý tới, vẫn như cũ từ bên cạnh rời khỏi. Dưới chân lại phảng phất như là đang mọc rễ, đã không thể rời khỏi nửa bước.

Giữa lúc Tông Thủ một trận khúc mắc, phía trước đám Võ Sư kia đã đem những nha lang kia giết chóc hơn phân nửa. Mà Củng Hân Nhiên thì nhanh chóng rời khỏi đội ngũ, lấy phù pháp khống chế một trận gió nhẹ, chạy như bay qua đây.

Xác nhận là Tông Thủ, sau đó thần tình không khỏi càng kinh hỉ:

- Thật sự là ngươi? Sư đệ làm sao lại đến Huyết Cốc này?

Chợt giống như lại nghĩ tới Tông Thủ không thể tập võ, hồn hải cũng chưa mở ra. Củng Hân Nhiên lại quan sát trên dưới Tông Thủ một cái, lông mày lập tức nhíu chặt lại. Thẳng đến trông thấy Sơ Tuyết ở một bên, cùng với đầu tứ giai hồn thú Hàn Minh Hổ kia tiếp cận, thần tình mới hơi buông lỏng. Lại vẫn như cũ nhíu mày nói:

- Huyết Cốc này hung hiểm cỡ nào? Ngươi thân là Càn Thiên Sơn thế tử, thân phận tôn quý. Hà tất mạo hiểm đến nơi đây?

Tông Thủ là âm thầm cười khổ, cũng không biết mấy ngày này rốt cuộc là thế nào. Ngày hôm qua mới gặp được vị hôn thê của mình. Hôm nay đã lại xảo ngộ đối tượng thầm mến, đã từng ngưỡng mộ trong lòng trước đây của mình.

Hắn lúc tiền thế đều đã gặp qua vô số mỹ sắc. Nhưng Củng Hân Nhiên này dung mạo rõ ràng chỉ có thể xem như thanh tú mà thôi, lại khiến cho trong lòng hắn, từng đợt rung động không ngớt. Tiếng nói khô khan, hầu như nói không nên lời.

Trong não bỗng nhiên nhớ tới nữ tử này, thời gian tại Lâm Hải Thư Viện ôn nhu thân thiết. Bỗng nhiên lại vì mới vừa rồi trong lời nói của Củng Hân Nhiên thân thiết, kích động không ngớt, nhất thời là tâm loạn như ma.

- Nguyên lai sư tỷ cũng ở chỗ này!

Từ từ nhắm hai mắt thầm hít một hơi, Tông Thủ nỗ lực bình phục khí huyết cuồn cuộn. Khi lại mở mắt ra, tâm tình đã khôi phục lại, nét mặt đồng dạng tràn đầy vẻ vui mừng:

- Sư đệ chỉ là nghe nói nơi này có một loại Mạch Linh Thảo, đối với song mạch chi thân có ta có chút ích lợi. Do đó tới tìm kiếm xem sao. Nhưng là sư tỷ vì sao lại đến Huyết Cốc? Mặc dù muốn lịch lãm, cũng có rất nhiều nơi để tới, hà tất phải đến loại hung địa này?

Trong lòng cũng xác thực là kinh ngạc, ở trong trí nhớ của Tông Thủ, đệ tử Lâm Hải Thư Viện vào lúc đạt tới Dưỡng Linh Cảnh, đều cần xuất ngoại hành tẩu, tìm đến các nơi linh mạch hội tụ. Thẳng cho đến khi đạt tới Xuất Khiếu Cảnh, mới có thể trở lại thư viện.

Mà lúc này Củng Hân Nhiên rõ ràng còn không có hoàn thành tu luyện tới cảnh giới này.

Nói đến vị sư tỷ ngưỡng mộ trong lòng này của hắn, cũng xác thật hơi có chút thiên tư. Mười chín tuổi đã tiến vào Dưỡng Linh Chi Cảnh. Thành tựu bực này, rất nhiều Linh Sư đều chỉ có thể cực kỳ hâm mộ. Ở trong Lâm Hải Thư Viện đã được những sư trưởng thư viện kia cực kỳ coi trọng.

- Ngươi cũng biết đây là hung địa!

Củng Hân Nhiên trong mũi hừ một tiếng, lại mang chút vẻ khổ sáp lắc đầu:

- Ta đâu có đi lịch lãm rèn luyện? Ngươi cho là sư tỷ với ngươi giống nhau? Ta có cuồng vọng thế nào, cũng sẽ không đơn giản đến nơi đây mạo hiểm, lại càng sẽ không chọn nơi này để săn sóc ân cần Hồn Linh, thối đoán tâm cảnh. Tại Đông Lâm Vân Giới này tùy tiện đi một chút chẳng phải càng tốt hơn? Nhớ kỹ trước đây sư tỷ cùng ngươi đã nói không? Trước đây Củng gia chúng ta cũng có một vị Viết Du Cảnh Linh Sư. Ba ngàn năm trước, đã từng xưng hùng Đông Lâm Vân Giới, nhưng cuối cùng lại không biết vì sao, ngã xuống ở trong Huyết Cốc này, Củng gia chúng ta lúc này mới suy bại. Lần này ta đến Huyết Cốc, chính là vì tìm kiếm di vật của tổ tiên ta. Đợi được qua mấy ngày nữa thành tựu Xuất Khiếu Cảnh, khi đó đã không tiến vào được nữa...

Tông Thủ vội vàng ở trong những trí nhớ phủ đầy bụi kia, khắp nơi lật xem, quả nhiên tìm được một bộ phận kỳ ức tương quan.

Thầm nghĩ trách không được nữ hài này, sẽ khiến Tông Thủ kia yêu thích như vậy. Trong lời nói không chút tâm cơ, đối với người cũng cực kỳ thẳng thắn thành khẩn. Giống như đi tìm di vật của Thiên Vị cường giả là loại đại sự quan trọng thế này, cư nhiên đối với hắn cũng không lừa giấu chút nào. Đối với Tông Thủ thân thiết, cũng là thành tâm thành ý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK