Mục lục
Thần Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khổng Duệ một hồi mờ mịt, hắn ngay cả vận mệnh của Đại Thương đều có thể nhìn ra, sao hôm nay lại không nhìn ra vận mệnh quốc gia của Càn Thiên?

Loại tình hình này, chẳng lẽ là Càn Thiên Sơn đã diệt vong?

Không đúng! Mặc dù Càn Thiên Sơn bị diệt, nơi này là đế đô một quốc, cũng nên có Vương khí bảo tồn mới đúng chứ?

Như vậy hẳn là thuật pháp linh trận có sai lầm sao? Hay là quái tiền trong tay xảy ra vấn đề?

Lại nói tiếp, hôm nay khi vật ấy tự hiện ra đã có chút không đúng rồi.

Suy nghĩ chốc lát, Khổng Duệ đột nhiên đặt ngón tay lên cạnh đồng tiền kia

Thoáng vừa chạm vào, chỉ thấy trên da thịt, tràn ra một tia vết máu. Máu tươi chảy ra, chảy xuôi theo đường vân trên đó.

Mà cảnh vật trước mắt Khổng Duệ cũng đã dần dần bắt đầu biến hóa.

Oanh!

Một tiếng chấn tiếng vang, ngàn trượng quanh ngươi Khổng Duệ chợt phảng phất giống như động đất. Một cổ dị lực mạnh mẽ tuyệt đối trùng kích đến!

Mấy vị người hầu Khổng thị, và cả mấy vị võ sĩ lục giai của Càn Thiên Sơn tĩnh quan ở bên cạnh đều nhao nhao vội vàng không kịp chuẩn bị ngã nhào trên mặt đất.
Khổng Duệ thân ảnh, cũng là lay động không ngớt. Ánh mắt lại gắt gao chằm chằm vào, cái kia đao tệ bên trên lỗ thủng.

Một chớp mắt này, trước mắt hắn. Một cổ khí mang to hơn ngàn trượng đang vọt lên phía chân trời. Phảng phất như một căn trụ lớn vắt ngang giữa thiên địa vậy.

Rống!

Chợt một đạo kim ảnh hiện ra, một đầu Cự Long quấn quanh khí trụ, thân hình dài nhỏ và kiện tráng chợt buông đầu rồng xuống, hướng phía bên này, hét lên một tiếng giận dữ, tựa hồ vì bị người nhìn xem nên cảm thấy tức giận.

Mà chỉ một lát sau sau, lại là một tiếng minh thanh so với hạc kêu còn muốn rõ ràng hơn, cao hơn, cũng càng dễ nghe hơn vang lên!

- Thân đều kim lân, sao Long hình đã thành rồi? Nanh vuốt đã chuẩn bị, xu thế phủ, sao lại như vậy? Theo như trong thuật sách ghi thì đây là vận sức chờ phát động, chuẩn bị bay vút lên trên không, nhắm người mà phệ --

Trong miệng thì thào, thân hình Khổng Duệ chợt lại cứng đờ. Thanh âm này, chẳng lẽ là Phượng Minh?

Hơi nhấc đạo tiền lên, điều chỉnh thị giác một phen. Rồi sau đó chỉ thấy một hư ảnh Phượng Hoàng thất thai đang không ngừng lượn vòng trên khí trụ. Linh quang lóng lánh, sáng có chút chói mắt --

Sao lại như thế?

Trong đầu Khổng Duệ lập tức trống rỗng, thẳng đến khi mắt thấy vô cùng đau đớn mới thanh tỉnh lại.

Đau đớn?

Cảm giác được đau rát từ mắt, Khổng Duệ hơi hơi ngạc nhiên, chỉ cảm thấy khí mang này thật sự vô cùng chói mắt.

Cẩn thận nhìn lại thì đó đều là vầng sáng màu trắng, tinh khiết không tỳ vết, không có chút tạp sắc.

Bạch khí?

Cái này sao có khả năng? Vua của một nước bình thường, quốc thổ cùng Càn Thiên không sai biệt nhiều lắm bình thường đều có màu thiển hoàng cả.

Nếu quốc lực suy yếu, hoặc là quốc quân vô năng hoa mắt ù tai, càng sẽ lộ ra màu nâu đen. Vì sao ở đây lại là thuần trắng?

Trong đầu vô ý thức xẹt qua một ít thuật số kinh điển truyền thừa từ thời Thượng Cổ.

Giờ khắc này, Khổng Duệ chỉ cảm thấy trong đầu mình một mảnh hỗn loạn.

Tông Thủ thực sự không phải là hôn quân như Nho gia nói, cũng không phải hoang đường chi chủ, mà là Thánh Vương sao?

Nhất định là mình nhớ lầm rồi! Hoặc là bản thân những thuật số kinh điển kia đã không đúng rồi--

Đang sợ run một hồi, Khổng Duệ lại chợt chỉ cảm thấy ánh sáng kia càng thêm nóng rực chói mắt.

Cuối cùng Long ảnh ở xa xa kia lại gầm lên giận dữ. Khổng Duệ lập tức rên lên Ahhh một tiếng, mắt phải mạnh mẽ khép lại. Một tia máu tươi từ trong mi mắt chảy xuôi ra.

Mà Văn vương quái tiền, cũng lại một lần nữa giãy giụa khỏi sự khống chế của hắn. Bất quá lúc này lại không bay qua hướng kia, mà phảng phất như hao hết sức lực, rơi xuống mặt đất.

Mấy vị người hầu Khổng thị và võ sư Càn Thiên Sơn bên cạnh thấy thế thì đều bối rối một hồi, không biết nên làm thế nào cho phải. Người trước thì nóng lòng vì chủ nhân của mình bị thương, người sau lại lo lắng, Khổng Duệ bị thương lúc đi đến Càn Thiên, phía trên không biết có giáng tội không nữa.

Mà bản thân Khổng Duệ thì lại như bùn điêu mộc tố vậy, thân hình đứng thẳng, mờ mịt thất thần đứng ngay tại chỗ.

Trong miệng thì thào tự nói, thanh âm nhỏ khó thể nghe. Nhưng nếu cẩn thận đi nghe, cũng chỉ có một câu -- Chân Vương chi khí, không dễ dàng nhìn!

Cũng cùng một thời gian, Khiếu Thiên đang chạy nhảy trong Hàm Yên Cung bỗng nhiên lông toàn thân dựng lên, trong con ngươi hung mang thoáng hiện nhìn về hướng Tây Bắc.

Toàn thân, một tầng hỏa diễm màu hồng đỏ thẫm lượn lờ. Tựa hồ cảm thấy bị uy hiếp, thân hình trầm thấp phủ phục lấy, tùy thời đều có thể tấn công qua.

Chợt lại quơ quơ cái đầu một cách kì quái, tia khí cơ này sao lại có chút quen thuộc? Hơn nữa còn đang biến mất?

Trong nội tâm khó hiểu. Khiếu Thiên mạnh mà hít hà. Đang muốn truy tìm tung tích nó ở đâu thì trong mắt lại chợt nhìn qua phía trước, một đạo kim mang xẹt qua.

Lập tức quên đi chuyện khác, uy hiếp biến mất, cũng lười đi tìm nguyên nhân, lần nữa đuổi them tìm kiếm thân ảnh tiểu kim.

※※※※

Xuống khỏi gò núi nhỏ kia, Khổng Duệ vẫn chỉ cảm thấy tâm thần mình hoảng hốt.

Lúc đoàn xe lần nữa đi về phía trước, đi về hướng đại môn Càn Thiên Thành thì Khổng Duệ ở trong xe lại như nổi điên, lấy ra tất cả sách thuật số trong Càn Khôn Đại của mình

Lật nhanh những cuốn sách, sau khi tìm được nội dung hắn muốn liền tiện tay bỏ qua.

Nửa khắc đồng hồ sau, Khổng Duệ mới vô lực ngã lên giường êm bên cạnh, trong mắt trái không bị thương cũng giăng đầy tơ máu.

-- Long Phượng chi minh, là Thánh vương xuất! Từ sau tam dại, tuyệt tích cùng hậu thế!

Cơ hồ trong tất cả sách đều có kết quả như vậy. Nếu như chỉ là lời của một nhà thì cũng thôi đi.

Những hết lần này tới lần khác những kinh điển này đều không ngoại lệ, tất cả đều nói thế. Hơn nữa những người viết ra sách kia, ai nấy cũng đều là người có tạo nghệ cao thâm ở mệnh số chi học, tên lưu sử sách.

Khổng Duệ hắn có tài đức gì mà dám nghi vấn những kinh điển của đám tiền bối này chứ? Chỉ là hôm nay chứng kiến quả thật quá mức không thể tưởng tượng nổi.

Chẳng lẽ đám đại nho của Đại Thương đã sai rồi sao? Nhưng Nho gia trị chính vạn năm, đã sáng lập lịch đại thịnh thế, sao có thể sai được?

Hai đấm Khổng Duệ nhất thời siết chặt, lại nhất thời thả lỏng.

Chợt lại nghĩ tới việc này quan hệ gì đến hắn chứ? Hắn lần này đến Càn Thiên, chỉ là vì để gặp Dao nhi, xem thử có thể bình yên vượt qua tử kiếp hai mươi năm sau không thôi.

Càn Thiên Sơn bạch khí hạo liệt, ngược lại còn chưa thấy suy vong hiện ra, lẽ ra có thể tạm thời an tâm.

Bất quá giờ này khắc này lại không biết nên vui hay buồn nữa--

- Càn Thiên Sơn tham nghị, quốc sự cố vấn Trương Hoài, phụng mệnh quốc chủ ở đây chờ đón quốc trượng!

Bên ngoài truyền vào một thanh âm khiến Khổng Duệ bừng tỉnh. Giương mắt lên nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện bất tri bất giác, Phiên Vân Xa không ngờ đã đến cửa thành bắc của Càn Thiên Sơn Thành rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK